Sau Khi Xuyên Thành Mèo, Tôi Nổi Đình Đám Ở Các Thế Giới - 63.
Cập nhật lúc: 2026-03-08 13:01:42
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông Phùng Hưng Thịnh đang kiểm kê nguyên liệu trong bếp thì thấy cháu gái rượu chạy tới , lòng đau như cắt.
“Trời đất ơi thế ? Lại đây ông bế nào, đứa nào dám bắt nạt Dao Dao nhà ?”
Cô bé nức nở kể chuyện, đôi mắt đỏ hoe lặp : “Chú bảo cần con nữa! Oa ——”
Ông Phùng Hưng Thịnh lập tức vớ lấy cái cán bột dài một mét hùng hổ bước ngoài: Ông xem xem cái thằng ranh con nào to gan lớn mật dám bắt nạt cháu gái ông!
Phùng Dao Dao ông dắt để chỉ mặt kẻ . Ông Phùng theo hướng tay cháu gái chỉ, thấy một... bức tượng đất?
“Sau khi chú xong, Viên Viên đạp chú vũng bùn ạ.” Phùng Dao Dao giải thích.
Ông Phùng đoán chắc con mèo thấy cô chủ nhỏ nên tưởng bắt nạt nó.
Ngay lập tức, ông sang khen ngợi mèo nhà : “Viên Viên lắm, bảo vệ Dao Dao đấy, lát nữa ông cho cái đùi gà thật to nhé!”
Dù , nợ nào nợ nấy, ông lão vẫn lôi gã thanh niên mắng cho một trận tơi bời.
Lưu Duyên ngoạm cái đùi gà lớn, Phùng Dao Dao tay cầm một cái cánh gà, một một mèo đó gã thanh niên đang chật vật bên vòi nước, cố gắng rửa sạch bùn đất mặt và tay chân.
Lưu Duyên: “Cho đáng đời, ai bảo cái mồm chơi xa!”
Sau tiệc mừng thọ, Phùng Viễn Chí cũng chẳng buồn về phố ngay. Dù vợ cũng đang công tác, về nhà cũng chỉ một , chi bằng ở quê thêm một thời gian.
Hôm nay trời nắng nóng ngay từ sáng sớm. Lưu Duyên bẹp máy điều hòa, tự biến thành một miếng “bánh mèo” chảy dài.
“Chí , câu cá . Nghe bảo hai ngày nay cá nhiều lắm, với phía tây rừng cây, mát mẻ lắm đấy.”
Phùng Viễn Chí đồng ý chuẩn đồ nghề. Lưu Duyên thấy thế cũng lồm cồm bò dậy, nó cũng theo hóng mát!
Một một mèo đến bên bờ suối nhỏ, ở đó vài sẵn. Lưu Duyên còn thấy cả đại ca Tam Thể đang dẫn mấy con mèo nhỏ tập bắt cá.
Phùng Viễn Chí lấy ghế đẩu xuống, mắc mồi bắt đầu thả câu.
Lưu Duyên leo lên một cành cây gần đó . Phải công nhận là ở đây thích thật, cây cối rậm rạp gần núi nên nhiệt độ thấp hơn trong thôn nhiều.
Không bao lâu trôi qua, phao câu của Phùng Viễn Chí rung động. Anh bắt đầu nhử cá, cảm thấy thời điểm chín muồi liền dứt khoát giật cần. Một con cá vọt lên, trông cũng hề nhỏ chút nào!
cũng chính vì con cá khá nặng nên dây câu chịu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-thanh-meo-toi-noi-dinh-dam-o-cac-the-gioi/63.html.]
Con cá văng xa, rơi trúng ngay mặt lũ mèo Tam Thể.
Đại ca Tam Thể ngẩn một giây, vô cùng hớn hở vươn móng vuốt đè nghiến con cá xuống: “Cảm ơn món quà từ thiên nhiên nhé!”
Chương 37
Đại ca Tam Thể vô cùng hớn hở kéo con cá chia sẻ cùng đám đàn em.
Phùng Viễn Chí trố mắt con cá lớn của mèo xơi tái mà chẳng gì , dù cũng là đàn ông đại trượng phu, ai tranh ăn với mèo. Hơn nữa, mấy con đều là mèo trong làng, con Tam Thể còn tới tìm Viên Viên chơi, thôi thì coi như chiêu đãi bạn bè của “con nhỏ” nhà , Phùng Viễn Chí tự an ủi bản như thế.
Đám mèo Tam Thể ăn xong thì l.i.ế.m mép chầu chực, hy vọng sẽ thêm “cá từ trời rơi xuống”. Bốn cục bông xù xổm cạnh Phùng Viễn Chí, đầu mèo cứ lắc lư theo nhịp chuyển động của cần câu, trông buồn đáng yêu.
Lưu Duyên quan sát cây một lúc nhảy xuống, chạy đến bên bờ suối. Nó chọn vị trí canh chuẩn thời cơ, nhanh như chớp dùng móng vuốt ghim c.h.ặ.t một con cá hất lên bờ. Dù gì Lưu Duyên cũng từng là , nó cách căn góc khúc xạ nước để xuống vuốt chính xác, hiệu quả bắt cá xem tệ chút nào.
Bắt cá, Lưu Duyên đẩy về phía mèo Tam Thể ý bảo chúng ăn . Bản nó ăn đồ sống, chỉ đơn thuần là thấy bốn đứa xếp hàng lắc đầu trông quá đỗi dễ thương nên giúp một tay.
Đại ca Tam Thể nhận cá thì ngẩn , khi Lưu Duyên thích ăn mà đặc biệt bắt cho thì cảm động lắm, nó tiến lên chạm đầu với Lưu Duyên vui vẻ thưởng thức bữa trưa.
Đại ca Tam Thể: “Đỉnh của ch.óp, cảm ơn em Viên Viên tặng cá nhé!”
...
Sau khi tiêu tốn cả buổi sáng bên bờ suối, đến trưa, mấy nhà gần đó chạy về lấy gia vị. Nhóm Phùng Viễn Chí cùng đốt lửa nướng cá. Lưu Duyên ngửi thấy mùi thơm thì thèm thuồng l.i.ế.m mép; cá sống thì nó đụng , nhưng cá nướng thì là chuyện khác.
Phùng Viễn Chí đang rắc muối tiêu lên con cá nướng vàng ruộm, mỡ chảy xèo xèo thì thấy tiếng “lạch cạch”. Con mèo nhà nhả con cá trong miệng xuống, dùng chân đẩy đến mặt , còn vươn đệm thịt vỗ vỗ cánh tay chỉ sang lọ gia vị bên cạnh. Đôi mắt mèo tròn xoe chăm chú con cá trong tay rời.
Phùng Viễn Chí nhịn : “Viên Viên, con tự bắt cá về nhờ bố nướng hộ đấy ?”
Thế nhưng mèo nhỏ ăn hết cả con . Phùng Viễn Chí nhân lúc con cá đang nướng quết tương cay, xé một miếng thịt lớn ở phần bụng cá, tìm một chiếc lá to sạch sẽ đặt mặt Lưu Duyên: “Viên Viên, đợi tí hãy ăn nhé, còn nóng lắm.”
Lưu Duyên ngoe nguẩy cái đuôi to: “Bản mèo tất nhiên là .”
Tay nghề của Phùng Viễn Chí khá, hỏa hầu vặn, lớp da cá cháy cạnh giòn tan, thịt bên trong vẫn giữ độ ngọt mềm. Lưu Duyên đ.á.n.h chén sạch miếng thịt cá, đó suối uống nước no nê trở về nhà.
Về đến nhà, hai cụ sinh cũng đang dùng bữa trưa. Phùng Dao Dao ăn xong đang xem hoạt hình, thấy mèo về liền bế xốc Lưu Duyên lên giường của : “Viên Viên, cả buổi sáng bạn ở nhà, trưa nay ngủ với !”
Lưu Duyên ngoan ngoãn để cô bé dùng khăn ướt lau sạch móng vuốt cho , đó sung sướng rúc sâu trong chăn thơm tho mềm mại.
Khi Lưu Duyên tỉnh giấc thì Phùng Dao Dao chạy ngoài từ lâu. Từ sân vọng tiếng reo hò phấn khích của cô bé: “Oa! Ông nội giỏi quá !”