Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 302: Xưởng trưởng Phùng vênh mặt lên tận trời

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:50:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Hạ lấy một xấp túi đóng gói thật dày: "Còn tặng một nghìn cái túi đóng gói loại một cân, gói là một trăm cái, tổng cộng tặng mười gói, hấp dẫn ? Vẫn hết..."

 

Giang Hạ một thùng mì gói:

 

"Còn tặng! Một thùng mì gói của xưởng thực phẩm Đông Thành chúng , một thùng 24 gói. Mì gói ăn ngon, thể mì nước, cũng thể mì trộn, bây giờ sẽ trộn một ít cho nếm thử."

 

Mì gói nhân viên công tác mang phía pha sẵn, mang đến quầy triển lãm.

 

Giang Hạ trộn mì, : "Một thùng mì 24 gói, một ngày một gói đủ ăn một tháng ? Không đủ! Không đủ, tặng thêm sáu gói! Đây là tự bỏ tiền túi tặng, cảm ơn nguyện ý dành thời gian quý báu dừng chuyện."

 

"Số sáu ở Trung Quốc chúng là một con vô cùng cát tường, ý nghĩa 'lục lục đại thuận' ( việc suôn sẻ), cũng ý nghĩa là '666' (giỏi quá), 666 là lấy đồng âm, chỉ sự trâu bò, hôm nay đem lục lục đại thuận tặng cho , chúc mỗi ngày đều lục lục đại thuận, khí thế ngút trời, vận may liên tục! Sáu gói mì tự bỏ tiền túi tặng, chỉ tặng sáu gói vẻ keo kiệt!"

 

"Để cảm ơn vượt biển xa xôi tới tham gia hội chợ, phó ước ngàn dặm , xưởng trưởng xưởng nhựa Hoành Phát của chúng cũng chuẩn món quà lớn hơn, phàm là đặt túi đóng gói ở xưởng nhựa chúng , doanh đạt đủ mười vạn đô la liền tặng một cái máy hút chân ."

 

"Hai mươi vạn thì tặng hai cái, cứ thế mà tính lên! Nói cách khác, các vị đặt túi đóng gói, chỉ cần đủ mười vạn đô la, đều cần tốn tiền mua máy mà vẫn sở hữu một chiếc máy đóng gói chân ! Bất quá lượng hạn, chỉ 50 cái, ai đến ! Ngoài , tự bỏ tiền túi tặng thêm một nghìn cái túi zip dải niêm phong loại , một thùng mì gói..."

 

Nếu Giang Hạ bán vải dựa sự dí dỏm, đem bề dày văn hóa năm nghìn năm của Trung Quốc dung nhập vải vóc, thì hiện tại chính là buôn bán theo văn hóa livestream hiện đại.

 

Giá cả hạ xuống, đó một đống đồ tặng kèm, đều cảm thấy hời.

 

Cho nên một vị khách vốn định đặt túi đóng gói mua máy hút chân , là thương nhân Đài Loan, lập tức : " đặt mười vạn đô la túi đóng gói, thật sự tặng một cái máy hút chân ?"

 

Giang Hạ trả lời: " ! Chính là tặng một cái máy hút chân như , còn tặng một nghìn cái túi đóng gói và một thùng mì ăn liền, vô cùng lợi! Chỉ trong thời gian hội chợ mới ưu đãi . Hơn nữa một nghìn cái túi đóng gói và một thùng mì chỉ hôm nay mới tặng thôi."

 

Lại hỏi: "Hiện tại đặt túi đóng gói, khi nào thể nhận hàng? Máy đóng gói chân và túi đóng gói giao hàng cùng ?"

 

"Túi đóng gói hiện tại liền thể nhận hàng, xưởng nhựa chúng hàng triệu hàng tồn kho, một trăm cái máy hút chân đầu tiên hiện tại liền hàng, một trăm cái đó xếp hàng chờ, ai chốt đơn , đó thể lấy máy sớm hơn."

 

Giang Hạ suy xét đến việc mười vạn đô la túi đóng gói kỳ thật nhiều, liền bổ sung một câu: "Mọi đặt túi đóng gói xong, cần sợ đặt quá nhiều! Để lâu , các vị thể bao nhiêu thì đến xưởng lấy bấy nhiêu hàng. Có thể cần lập tức đem mười vạn, hai mươi vạn tiền hàng về, dùng bao nhiêu lấy bấy nhiêu, cần bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu. Hơn nữa túi đóng gói của chúng nhiều quy cách, còn loại túi zip dải niêm phong nữa, vô cùng thực dụng, tặng một nghìn cái cho dùng thử,..."

 

Nghe Giang Hạ giới thiệu xong, nhiều khách nước ngoài đều sôi nổi chốt đơn.

 

Mười vạn đô la túi đóng gói quả thực nhiều, nhưng các kích cỡ túi đều lấy một ít, cũng còn .

 

Rốt cuộc mấy cái túi đều là đưa nước ngoài, một đặt nhiều mới lãi, nếu tiền vận chuyển còn chẳng bõ.

 

...

 

Cứ như bán hàng theo gói (combo), một trăm cái máy đóng gói chân sẵn đến một buổi chiều liền tặng hết sạch.

 

Rốt cuộc đối với nhà sản xuất thực phẩm mà , bao nhiêu cái máy đóng gói chân liền đại biểu cho tốc độ sản xuất và hiệu suất sản phẩm bấy nhiêu.

 

Tốc độ sản xuất sản phẩm càng nhanh, liền đại biểu tốc độ kiếm tiền càng nhanh.

 

Khách nước ngoài tới tham gia triển lãm phần lớn đều là những ăn lâu năm, kênh tiêu thụ riêng, sợ sản phẩm bán , chỉ ngại tốc độ sản xuất quá chậm, tốc độ kiếm tiền đủ nhanh.

 

Cho nên một vị khách nước ngoài giàu nứt đố đổ vách, chuyện ăn trải rộng khắp thế giới thậm chí một đặt cọc hai mươi cái máy hút chân .

 

Ở đây nhiều đều là kinh doanh thực phẩm, cũng sẽ mua dùm các sản phẩm khác.

 

Giang Hạ dùng mì gói mấy loại mì trộn hương vị khác cho ăn thử, mì trộn sốt cà chua, mì trộn tương hải sản, mì trộn thịt băm vân vân.

 

Bởi vì kiếp Giang Hạ thuê ở nhà hàng lớn, từng qua cả nhà ăn Trung Quốc lẫn bếp âu, đối với khẩu vị nước ngoài tương đối quen thuộc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-phat-len-o-thap-nien-80/chuong-302-xuong-truong-phung-venh-mat-len-tan-troi.html.]

 

Những gói mì, chân giò hun khói, thịt hộp , trải qua cô xử lý đơn giản, ăn giống bình thường.

 

Cho nên mì gói của xưởng thực phẩm cũng giành đơn đặt hàng lên đến hàng trăm vạn.

 

Gia vị trộn mì, nước chấm thịt băm linh tinh của Giang Hạ phần lớn đều là mua ở hội chợ, cũng một ít là mua ở cửa hàng hữu nghị.

 

Việc mang đến mối ăn cho xưởng nước chấm, thể hiện đầy đủ tinh thần hợp tác cùng lợi.

 

Xưởng trưởng xưởng nước chấm từ miệng khách nước ngoài là do bên Giang Hạ giới thiệu qua, bèn tự dẫn tặng mấy thùng gia vị cùng nước chấm tới để tỏ lòng cảm ơn.

 

Xưởng trưởng xưởng nước chấm từng từng khách nước ngoài tranh chốt đơn, đều là mười vạn mười vạn một đơn, nhịn hâm mộ : "Xưởng nhựa các ông ăn thật đấy!"

 

Mua cái túi mà thôi, mấy ông khách ngoại quốc thế mà đều tay rộng rãi như ?

 

Mười vạn đô la tiền túi chắc chất đầy một gian nhà nhỉ?

 

Xưởng trưởng Phùng khiêm tốn xua tay: "Miễn miễn cưỡng cưỡng thôi! Một buổi chiều mới bán một nghìn vạn đô la mà thôi! So với xưởng đóng tàu và xưởng máy móc thì còn kém xa lắm!"

 

Xưởng trưởng Phùng sờ sờ đầu, cố ấn xuống cái đuôi nhỏ đang nhịn vểnh lên!

 

Bán cái túi mà bán hàng chục triệu, đây tuyệt đối là chuyện xưa nay từng !

 

Xưởng trưởng Phùng cảm thấy nghịch thiên !

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Xưởng trưởng Phùng cảm thấy danh hiệu lao động tiên tiến, xí nghiệp tiên phong của hội chợ tuyệt đối thuộc về xưởng bọn họ thể nghi ngờ!

 

Xưởng trưởng xưởng nước chấm khóe miệng giật giật: Ông , một kẻ bán nhựa cư nhiên so bì với xưởng đóng tàu, xưởng máy móc? Sao ông bay lên trời luôn ?

 

Bất quá, chỉ bán túi nilon mà một buổi chiều bán một nghìn vạn đô la.

 

Xưởng trưởng xưởng nước chấm cảm thấy cái túi nilon rách nho nhỏ chỉ sợ còn đắt hơn cả tàu thủy, nếu thì dựa mà bán một nghìn vạn?

 

Ông bán gia vị bán cả ngày còn một nghìn vạn.

 

Không đúng, đừng một nghìn vạn, mười vạn còn chẳng !

 

Xưởng trưởng xưởng nước chấm quyết định ở , xem bí quyết thành công của .

 

Rất nhanh ông liền một chút manh mối.

 

Phỏng chừng đều là nhắm cái máy hút chân tặng , cho nên túi nilon mới thể bán hàng chục triệu.

 

Rốt cuộc đặt mười vạn đô la tiền hàng, là thể tặng một cái máy hút chân .

 

Hơn nữa mức tiêu hao túi của xưởng thực phẩm vẫn lớn, giống như xưởng nước chấm của bọn họ, các gói nước chấm cũng cần ít túi và chai lọ.

 

Được tặng một chiếc máy công nghệ cao trị giá cả nghìn tệ như , ai mà tranh đặt hàng?

 

Ông nhịn khen: "Ý tưởng liên kết tiêu thụ của ba xưởng các vị quả thực là quá khéo léo!"

 

Giang Hạ xong liền âm thầm đưa mắt hiệu cho xưởng trưởng Phùng.

 

 

Loading...