Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 94: Vợ chồng ân ái, thêm người thêm của

Cập nhật lúc: 2025-11-28 01:10:41
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Thừa Lỗi nắm lấy tay Giang Hạ, cạy con trai ngọc .

 

Một viên trân châu màu trắng ẩn trong lớp thịt trai trắng ngần, chỉ lộ một góc nhỏ, ánh châu quang nhu hòa, oánh nhuận.

 

Chỉ riêng việc lộ một góc nhỏ như tảng băng chìm thôi cũng đủ cảm thấy viên trân châu kích thước tuyệt đối nhỏ.

 

Đặc biệt là khi chỗ thịt trai gồ lên thành một cục lớn .

 

Giang Hạ nghĩ đến trân châu Baroque.

 

Bởi vì thông thường chỉ trân châu Baroque mới lớn như .

 

Chu Thừa Lỗi nạy nó , một viên trân châu màu trắng ngà hình trứng ngỗng lộ diện.

 

Châu quang oánh nhuận, ánh sáng so với những viên trân châu mở đó đều vượt xa.

 

Thoạt mỹ tì vết!

 

Hơn nữa là một viên lớn, to cỡ đầu ngón tay cái của Giang Hạ!

 

Đầu Giang Hạ nhịn ghé sát Chu Thừa Lỗi, tay túm lấy ống tay áo , chút kích động: "Có tì vết ?"

 

Chu Thừa Lỗi ngửi thấy hương tóc của cô, cảm nhận sự kích động của cô, khóe miệng nhếch lên, rửa rửa viên ngọc trong bát nước muối, thoáng qua đưa cho cô: "Không ."

 

Giang Hạ nhận lấy, mắt cong cong: "Sắp phát tài !"

 

Trân châu nước biển sinh trưởng tự nhiên, đa đều tì vết, cũng giống như con , da dẻ lấy một nốt ruồi là hiếm.

 

Chu Thừa Lỗi Giang Hạ, cô chính là lấy một nốt ruồi, một chút tì vết nào, làn da đều tinh tế trắng nõn, mỹ tì vết, so với viên trân châu còn nhu nhuận mỹ hơn, giống như viên trân châu tuyệt thế mỹ nhất đời.

 

Là bảo vật vô giá độc nhất thuộc về .

 

Chu Thừa Lỗi hôn cô một cái, nhưng cha Chu Chu đều đang ở đó, đành nhịn xuống.

 

Giang Hạ càng càng kinh ngạc, đến híp cả mắt, về phía Chu Thừa Lỗi, đôi mắt vì kinh ngạc mà lấp lánh sáng ngời: "Vận may của thật đấy! Khui cả một viên trân châu tuyệt thế!"

 

Chu Thừa Lỗi gương mặt rạng rỡ của cô, tán đồng: "Ừ, vận may của đúng là ."

 

Nếu thì thể cưới trân bảo tuyệt thế là cô chứ?

 

Mẹ Chu thấy trân châu tuyệt thế liền kích động, nhịn : "Tiểu Hạ, cho xem với!"

 

Giang Hạ liền đưa cho bà.

 

"Viên trân châu hình dáng thật đặc biệt, to thêm chút nữa là giống trứng chim bồ câu ."

 

Cha Chu đến thấy mắt : "Càng to càng đáng giá!"

 

Ông mà, vợ chồng ân ái, sớm muộn gì cũng thêm thêm của, phát tài to!

 

Giang Hạ nhớ đến viên "Trân châu Nhiếp Chính Vương" từng thấy mạng ở kiếp , viên giống viên "Nhiếp Chính Vương" đó, hình dáng và màu sắc đều giống, lẽ do ảnh chụp nên Giang Hạ cảm thấy viên họ khui màu sắc còn hơn, độ bóng cao hơn, cũng viên nào to hơn.

 

Mẹ Chu: "Trân châu hình tròn xoe mới là ? Viên trân châu hình dáng đủ tròn, liệu mất giá ?"

 

Giang Hạ liền : "Tuy rằng tròn xoe, nhưng hình dáng trân châu loại hiếm thấy, hơn nữa cảm thấy nó còn hơn cả hình tròn ? Quan trọng nhất là ánh sáng của nó cực kỳ , mỹ tì vết, hình dáng cũng xinh , đây chỉ là trân châu nữa mà là châu báu, gọi nó là vua trân châu cũng quá đáng."

 

Cô nhớ viên "Trân châu Nhiếp Chính Vương" định giá 50-80 vạn đô la Mỹ, kết quả đấu giá 1,6 triệu bảng Anh! Coi như là giá trời!

 

Cha Chu : "Vận may của Tiểu Hạ như , thể đáng giá? Vật dĩ hi vi quý! Tuyệt đối đáng tiền."

 

Đây chính là hai họ hợp lực khui trân châu, tuyệt đối giá trị liên thành!

 

Thật sự cho rằng cái chức "bài vị" của ông ngộ chân lý là giả ?

 

Mẹ Chu liền : "! Tuyệt đối đáng tiền."

 

Chu Thừa Lỗi: "Ngày mai mang bán sẽ ."

 

Cha Chu: " , bán xong trân châu xưởng đóng tàu xem thuyền. Không chừng thể mua một chiếc thuyền lớn hơn!"

 

Biết sớm thế thì ông bắt con trai nắm tay con dâu để khui hết cả đống .

 

Lỗ to !

 

Cảm giác lỗ mất nửa con thuyền!

 

Chu Thừa Lỗi đưa mâm trân châu cho Giang Hạ: "Cất kỹ ."

 

"Vâng." Giang Hạ nhận lấy, đem trân châu về phòng cất kỹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-94-vo-chong-an-ai-them-nguoi-them-cua.html.]

 

Mẹ Chu vui vẻ thu dọn đồ đạc, đem thịt trai ngọc cạy , nấu chín cho heo ăn cũng , băm nhỏ cho vịt ăn cũng .

 

Cha Chu tắm .

 

Chu Thừa Lỗi múc nước ấm cho Giang Hạ, định giúp cô gội đầu.

 

Giang Hạ từ chối: "Không cần , em tự gội, tắm !"

 

Chu Thừa Lỗi: "Không vội, để cha tắm , gội đầu cho em ."

 

Đã , rảnh đều sẽ gội đầu cho cô.

 

Giang Hạ liền tùy .

 

Gội đầu xong, cha Chu và Chu đều tắm xong, họ tắm nhanh, cả nhà chỉ Giang Hạ tắm là chậm nhất.

 

Giang Hạ tắm xong trở về phòng, phát hiện bàn một ly sữa bò pha sẵn, nhang muỗi cũng đốt lên.

 

Khóe miệng cô khẽ nhếch, cầm ly sữa uống cạn, xong xuôi mang ly rửa sạch sẽ đặt tủ chén, đ.á.n.h răng trở bàn , chờ tóc khô dịch sách.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Chỉ là lẽ do tối qua ngủ quá muộn, hôm nay bốn giờ sáng dậy, ngủ đủ giấc nên đầu đau, cô xốc tinh thần tiếp tục dịch.

 

Chu Thừa Lỗi tắm nước lạnh và giặt quần áo xong trở về thì hơn 10 giờ.

 

Anh đóng cửa phòng, đến bên cạnh Giang Hạ, khép sách của cô .

 

Giang Hạ dừng bút, về phía .

 

Chu Thừa Lỗi liếc đồng hồ bàn, nhắc nhở: "Sắp 10 giờ rưỡi , ngủ thôi!"

 

Giang Hạ cũng đồng hồ: "Vẫn tới mà, ngày mai cần khơi, đêm nay 11 giờ hẵng ngủ."

 

Tính cả hơn hai tiếng dịch thuyền sáng nay, cộng thêm một tiếng tối nay, Giang Hạ dịch một nửa cuốn sách.

 

Ngày mai cần biển, thời gian sẽ nhiều hơn chút, đêm nay thêm chút nữa, ngày mai chắc là thể dịch xong.

 

Chu Thừa Lỗi trực tiếp bế cô từ ghế lên, đặt xuống giường, bắt đầu hôn cô.

 

Mũi Chu Thừa Lỗi cao, chạm cô, thở hai quấn quýt, cảm nhận một luồng nóng khác thường.

 

Chu Thừa Lỗi ngẩng đầu lên.

 

Giang Hạ mở mắt, : "Sao thế?"

 

Chu Thừa Lỗi sờ trán cô: "Hình như em sốt ."

 

Anh nhanh chóng dậy lấy nhiệt kế.

 

Giang Hạ sờ sờ trán, sốt ? Hèn gì cảm thấy đầu nặng.

 

Chu Thừa Lỗi kẹp nhiệt kế nách cô, bảo cô kẹp chặt, rót nước và lấy t.h.u.ố.c hạ sốt cho cô.

 

Năm phút , Chu Thừa Lỗi lấy nhiệt kế xem, 37 độ 3, còn tiến bộ!

 

Anh đưa t.h.u.ố.c đến mặt cô: "Uống t.h.u.ố.c , ngày mai thành phố khám xem ."

 

Dễ sốt như , yên tâm.

 

"Không cần , chắc là do hôm nay ngâm nước biển một lúc thôi, ngày mai chắc là khỏi." Giang Hạ nhíu mày gói bột màu trắng, từ nhỏ cô ốm chỉ uống t.h.u.ố.c viên, uống t.h.u.ố.c bột.

 

"Ngày mai mua mấy bình nước Sa Kỳ về nhà để dành."

 

Thứ đắng quá, cô nhớ hương vị nước Sa Kỳ!

 

Chu Thừa Lỗi: "......"

 

Không trẻ con, cũng từng cần dỗ uống thuốc, Giang Hạ vẫn nhận lấy, đổ trực tiếp miệng, uống một ngụm nước lớn nuốt xuống, đó uống hết ly nước để tan vị đắng trong miệng mới xuống.

 

Chu Thừa Lỗi cất ly nước, trở giường, cô ngủ .

 

Anh sờ trán cô, lấy chăn đắp lên bụng cô, cũng nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng dám ngủ, thỉnh thoảng mở mắt sờ trán cô, mãi cho đến ba tiếng , cảm thấy nhiệt độ cơ thể cô bình thường mới dám ngủ, nhưng nửa đêm cũng tỉnh dậy vài sờ trán cô mới ngủ tiếp, cả đêm chẳng ngủ bao nhiêu.

 

Ngày hôm khi trời tờ mờ sáng, Giang Hạ thần thanh khí sảng tỉnh dậy.

 

Chu Thừa Lỗi cả đêm ngủ ngon, ngủ cũng dám ngủ sâu, lúc vẫn tỉnh.

 

Ánh sáng trong phòng lờ mờ, ngũ quan thâm thúy, tinh xảo mê , dáng vẻ khi ngủ trút bỏ vẻ lạnh lùng, tuấn mỹ vô cùng, Giang Hạ nhịn ghé sát định hôn .

 

 

Loading...