Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 91: Hôm nay lại là một ngày thắng lợi trở về

Cập nhật lúc: 2025-11-27 23:44:50
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Thừa Lỗi từ đáy bơi lên, liền thấy một bóng dáng quen thuộc rơi tòm xuống nước.

 

Anh kinh hãi, nhanh chóng bơi tới, một tay ôm chặt lấy eo Giang Hạ, nhấc bổng cả cô lên khỏi mặt nước.

 

Ở vị trí nước sâu lắm, chân Chu Thừa Lỗi thể chạm tới lớp cát đáy.

 

Giang Hạ còn kịp bắt đầu bơi thì nhấc bổng lên !

 

Hai lộ khỏi mặt nước, Chu Thừa Lỗi ôm cô căng thẳng hỏi: “Có ?”

 

Giang Hạ vuốt nước mặt, mở miệng trách: “Sao trả lời em? Em gọi nãy giờ! Dọa sợ c.h.ế.t khiếp hả?”

 

Cô suýt chút nữa tưởng xảy chuyện.

 

Chu Thừa Lỗi thấy sự lo lắng và sợ hãi trong mắt Giang Hạ, thấy cô căng thẳng vì , trong lòng lướt qua một dòng nước ấm: “Anh ở nước thấy. Anh , em đừng tùy tiện nhảy xuống biển như , nguy hiểm lắm.”

 

Thấy cô rơi xuống nước, còn sợ hơn.

 

“Em bơi mà, sợ.”

 

Chu Thừa Lỗi nhéo eo cô: “Vậy cũng !”

 

Giang Hạ lúc mới nhận tư thế của hai chút mật!

 

Giờ phút cô đang ôm trọn trong lòng, hơn nữa quần áo cô ở nước nổi bồng bềnh lên, tay trực tiếp chạm eo cô.

 

Cả cô dán chặt , mà đang ở trần.

 

Tay cô cũng đang đặt bờ vai rộng lớn rắn chắc của .

 

Giang Hạ liếc con thuyền phía xa, sợ cha Chu thấy, mặt nóng bừng lên: “Anh buông tay , em thật sự bơi mà. Với em lặn xuống xem thử, em từng thấy đáy biển bao giờ.”

 

Chu Thừa Lỗi thể đồng ý, nguy hiểm như : “Chẳng .”

 

Giang Hạ ôm cổ , chằm chằm.

 

Chu Thừa Lỗi: “......”

 

Anh đầu : “Không , lên bờ . Đợi mua bộ đồ lặn, sẽ dẫn em xuống, xuống như thế nguy hiểm lắm.”

 

“Thứ đó mua á?” Giang Hạ chút ngạc nhiên.

 

Thời đại đồ lặn chắc nước ngoài mới chứ? Cô chắc lắm.

 

Chu Thừa Lỗi: “Tìm hỏi thử xem.”

 

Giang Hạ liền kiên trì nữa: “Được , lên bờ thôi.”

 

Thế là hai bơi bờ.

 

Chu Thừa Lỗi giữ eo cô, dễ dàng nhấc bổng cô lên: “Leo lên , cẩn thận chút.”

 

Giang Hạ vội vàng bò lên.

 

Chu Thừa Lỗi đảm bảo cô lên hẳn hoi mới buông tay.

 

Chờ cô xuống, chính cũng leo lên theo.

 

Giang Hạ vắt nước quần áo.

 

May mà cô mặc áo thủy thủ và quần màu xanh quân đội, ướt cũng lộ.

 

Trên thuyền một bộ quần áo dự phòng, nhưng cha Chu vẫn .

 

Chu Thừa Lỗi thấy cô vắt nước áo, liền dặn: “Em đây đừng lộn xộn nhé.”

 

Giang Hạ gật đầu.

 

Sau khi Chu Thừa Lỗi khuất, Giang Hạ cái thùng và mấy bao tải dứa đựng đồ.

 

Bao tải là trai ngọc, non nửa bao.

 

Trong thùng một con cá mú và một con tôm hùm lớn, chắc là mới bắt .

 

Trai ngọc trong bao đều già, ít nhất là cái vỏ trông phong trần tang thương, hy vọng thể mở trân châu.

 

Chu Thừa Lỗi chỗ cũ, cầm cái áo sơ mi lúc nãy cởi , về phía Giang Hạ, đưa cho cô: “Em cái , kẻo cảm lạnh. Lát nữa cha về thì em lên thuyền đổi quần áo của .”

 

Giang Hạ quanh: “Không tiện lắm ?”

 

“Không ai thấy . Thuyền xa , hơn nữa đá ngầm che chắn mà.”

 

Giang Hạ nghĩ cũng đúng, “Vậy xa một chút .”

 

Chu Thừa Lỗi cô một cái, ánh mắt lộ rõ vẻ: Có từng thấy mà ngại.

 

Giang Hạ trừng mắt: “Có hả?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-91-hom-nay-lai-la-mot-ngay-thang-loi-tro-ve.html.]

Chu Thừa Lỗi sợ cô mặc đồ ướt khó chịu, hơn nữa cơ thể cô quá yếu, đêm đó dầm mưa một chút là phát sốt ngay, nên vẫn tránh chỗ khác, nhường gian cho cô.

 

Giang Hạ chiếc áo sơ mi trong tay, quan sát xung quanh một lượt, vẫn dám cởi hết, cô tròng chiếc áo sơ mi của Chu Thừa Lỗi , đó mới cởi chiếc áo thủy thủ bên trong .

 

Áo sơ mi của Chu Thừa Lỗi cô mặc rộng thùng thình, còn áo thủy thủ là áo dệt kim độ co giãn nên cũng dễ cởi.

 

Trên áo sơ mi thở của , chút thanh mát.

 

Giang Hạ thầm nghĩ: Anh là ưa sạch sẽ, sơ mi trắng lúc nào cũng giặt sạch bong, dù đ.á.n.h cá nhưng ngày thường cũng mùi tanh khó chịu.

 

Lúc giọng Chu Thừa Lỗi từ chỗ xa truyền tới: “Xong ?”

 

“Xong !” Giang Hạ lớn tiếng đáp .

 

Chu Thừa Lỗi lúc mới trở , cô một cái.

 

Mặc áo sơ mi của , trông cô càng thêm nhỏ bé, tay áo dài lượt thượt, cô đang loay hoay xắn lên trông vẻ vụng về vì tay cũng quá dài.

 

Chu Thừa Lỗi tới, xổm xuống giúp cô xắn tay áo.

 

Giang Hạ đơn giản duỗi thẳng tay để phục vụ.

 

Dưới ánh mặt trời, cánh tay nhỏ bé của cô oánh nhuận như ngọc, trắng đến phát sáng.

 

So với áo sơ mi trắng của còn trắng hơn!

 

Yết hầu chuyển động.

 

Không , xuống nước biển ngâm cho hạ nhiệt thôi. Giúp cô xắn tay áo xong, cô sợ nắng nên cũng xắn quá cao: “Anh xuống nước xem thử, em đừng lung tung, sẽ .”

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Giang Hạ gật đầu: “Em tiếp tục cạy thêm ít hàu.”

 

Chu Thừa Lỗi định bảo cần, nhưng sợ cô buồn chán lung tung, bèn dặn: “Cẩn thận một chút, đừng để ngã.”

 

“Sẽ , em ngốc thế.”

 

Chu Thừa Lỗi cho ý kiến, cô lúc nào cũng khiến yên tâm, dặn dò thêm một câu mới xuống nước.

 

Chu Thừa Lỗi lặn xuống thêm hai chuyến nữa, đầu nhặt thêm hai con trai ngọc, thứ hai nhặt một con ốc biển lớn.

 

Giang Hạ thấy vẻ mệt liền bảo: “Đừng xuống nữa .”

 

Chu Thừa Lỗi gật đầu: “Không xuống nữa. Cạy thêm ít hàu nghỉ thôi.”

 

Thế là hai vợ chồng cùng cạy hàu, đợi đến khi cha Chu kéo lưới , hai cạy bốn bao tải hàu.

 

Chu Thừa Lỗi một cạy ba bao.

 

Giang Hạ chỉ cạy một bao mà còn đầy.

 

Sau khi tàu của cha Chu cập bờ, Chu Thừa Lỗi chuyển từng món đồ lên cho cha.

 

Cha Chu lúc đầu còn tưởng Chu Thừa Lỗi nhặt mấy bao trai ngọc to đùng, kích động đến mức suýt nhảy xuống biển bơi hai vòng, kết quả chỉ cái bao nhỏ nhất vơi một nửa là trai ngọc, còn là hàu.

 

Thôi ! Có nửa bao cũng là vận may bùng nổ .

 

Ông mới kéo lưới, một đống cá tạp nham, cũng chẳng khác bình thường là bao, chỉ bán chừng bảy tám đồng.

 

Ông càng cảm thấy con trai út và con dâu út cứ ân ái thuyền, còn ông " thừa" thì vận may mới !

 

Chuyển hết đồ lên thuyền xong, Chu Thừa Lỗi bảo cha Chu xuống thuyền , dùng hai tay bế bổng Giang Hạ lên cao, để cô leo lên thuyền, quần áo khô ráo . Quần cô vẫn còn ướt, dù khô bảy tám phần.

 

Hai cha con đợi Giang Hạ đồ xong mới lên thuyền.

 

Giờ là ba giờ chiều, kéo thêm một mẻ lưới nữa về là .

 

Mẻ lưới cuối cùng , thế mà gặp đàn cá.

 

Đàn cá chiên bé! (Cá lù đù vàng nhỏ)

 

Mẻ ít nhất cũng hơn 100 cân, 50-60 đồng là chắc chắn trong tay.

 

Cha Chu nghĩ đến bọc cá tạp nhỏ xíu nãy của , sâu sắc hoài nghi nhân sinh, nhưng vẫn vui vẻ: “Có bến tàu thành phố ?” Đi thành phố bán thể kiếm thêm mười mấy đồng.

 

Chu Thừa Lỗi lắc đầu: “Không cần , muộn , về thẳng thôn ạ!”

 

Giang Hạ bảo tối nay ngủ sớm.

 

Cha Chu gật đầu: “Được.”

 

Không thiếu mười mấy đồng đó!

 

Hôm nay là một ngày thắng lợi trở về, về thôn càng thêm oai phong.

 

Cho nhà Chu Binh Cường đỏ mắt chơi!

 

Ha ha ~

 

 

Loading...