Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 90: Quả thực giống như núi vàng núi bạc
Cập nhật lúc: 2025-11-27 23:44:49
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chu Thừa Lỗi, xem hòn đảo phía xa khác thường ?” Giang Hạ kéo tay áo Chu Thừa Lỗi.
Cha Chu và Chu Thừa Lỗi đều sang.
Cha Chu: “Hình như đúng là giống khi?”
Chu Thừa Lỗi: “Dường như lớn hơn một vòng. Cha, lái tàu qua đó xem thử !”
Chu Thừa Lỗi , cha Chu cũng cảm thấy hòn đảo dường như to hơn bình thường, liền lập tức lái tàu hướng về phía đó: “Khoan hãy thả lưới, qua đó xem .”
Đảo lớn hơn một vòng, nghĩa là thủy triều rút mạnh, chừng sẽ "hàng ngon".
Vừa lúc đến giờ cơm trưa, Chu Thừa Lỗi lấy hộp cơm mở nắp đưa cho Giang Hạ: “Ăn cơm .”
“Vâng.”
Giang Hạ gọi cha Chu ăn cơm.
Cha Chu ậm ừ đáp lời.
Thức ăn hôm nay ngoài cá khô còn tôm bóc vỏ chưng trứng và dưa cải muối.
Giang Hạ kén ăn, ăn no xong vẫn còn thừa non nửa hộp, cô trút hết cho Chu Thừa Lỗi.
Ba ăn cơm xong thì thuyền cũng đến gần đảo, cha Chu tìm một chỗ để cập bờ.
Không dám đậu quá gần, vì vùng tàu thuyền dễ va đá ngầm.
Nước biển vẫn còn sâu, nhưng thể thấy lớp cát trắng làn nước trong vắt.
Chu Thừa Lỗi nhảy xuống thuyền , buộc dây neo xong xuôi, dang tay định đỡ Giang Hạ.
Thuyền cao, với Giang Hạ: “Em nhảy xuống , đỡ .”
Cha Chu đang ngay lưng, Giang Hạ ngại ngùng: “Em tự nhảy mà.”
Chu Thừa Lỗi đang nước, nước ngập đến đùi : “Em tự nhảy xuống sẽ ướt quần áo đấy. Không , nhảy , đỡ mà.”
Cha Chu xách cái thùng nước, mặt cảm xúc chờ phía hai !
Không cần quan tâm đến ông , ông "thăng thiên" từ lâu .
Giang Hạ sợ cha Chu sốt ruột, cũng kiêu nữa, trực tiếp vươn tay về phía nhào xuống.
Chu Thừa Lỗi vững vàng đỡ lấy cô, ôm trọn lòng, dù lực xung kích khá lớn nhưng chân vẫn hề di dịch một chút nào.
Giang Hạ một nữa cảm nhận cánh tay rắn chắc và lồng n.g.ự.c vững chãi đáng tin cậy của đàn ông .
Người đàn ông thực sự khỏe!
Chu Thừa Lỗi bế cô thẳng lên bãi cát mới đặt xuống.
Cha Chu mặt cảm xúc trời.
Chu Thừa Lỗi đón lấy thùng nước và mấy thứ linh tinh cha Chu đưa xuống.
Sau khi đưa hết đồ đạc xuống, cha Chu chìa tay hỏi đứa con trai bất hiếu: “Mày định đỡ tao ?”
Chu Thừa Lỗi đầu bỏ thẳng.
Anh lãng tai, cha .
Cha Chu tức đến nghiến răng, cởi đôi giày nhựa chống nước ném lên bãi cát, đó xắn ống quần, tự nhảy xuống thuyền.
Quả nhiên b.ắ.n lên ít bọt nước, quần áo cũng ướt một mảng, nhưng mùa hè nóng bức nên cũng chẳng sợ.
Cha Chu liếc quần áo của Giang Hạ, một giọt nước cũng dính, đúng là vợ quên cha mà!
Chu Thừa Lỗi xách mấy cái thùng cha đưa xuống, đến bên cạnh Giang Hạ, nắm tay cô: “Vừa nãy thấy bên bãi đá ngầm nhiều hàu, chúng qua xem thử.”
“Vâng.” Giang Hạ đáp lời.
Cha Chu cũng xỏ giày theo, hàu sống nếu đủ béo, phơi khô đem bán cũng giá lắm.
Hòn đảo hoang vốn dĩ lớn, giờ trông càng lớn hơn, nhiều đá ngầm lộ , đây Chu Thừa Lỗi từng tới.
Rất nhiều dân trong thôn cũng đảo cạy hàu.
Ba đến khu bãi đá.
Những tảng đá ngầm lộ khỏi mặt nước mọc đầy hàu, nhưng nhiều con cạy mất, chỉ còn vỏ rỗng.
Tuy nhiên, chỉ cần kỹ sẽ thấy vẫn còn nhiều con khai thác.
Vỏ hàu sắc bén.
Hơn nữa chỗ địa hình dốc.
Chu Thừa Lỗi yên tâm dặn dò: “Cẩn thận một chút, đừng để ngã.”
“Vâng.” Giang Hạ bãi đá mắt, quả thực như thấy núi vàng núi bạc.
Tràn ngập mùi vị của tiền tài!
Cha Chu trực tiếp cạy một con, bỏ tọt miệng.
Chu Thừa Lỗi cũng cạy một con hỏi Giang Hạ: “Muốn nếm thử ?”
Giang Hạ sợ ăn gỏi cá đồ sống, đồ ngâm cô cũng ăn , liền gật đầu.
Chu Thừa Lỗi đưa đến bên miệng cô, đút cho cô ăn.
Giang Hạ nắm lấy cổ tay , cúi đầu, hút lấy miếng thịt hàu trắng nõn, béo múp mà cạy sẵn miệng.
Cha Chu vốn định ăn thêm một con nữa, thấy cảnh ... Thôi!
No ngang !
“Còn ăn nữa ?” Chu Thừa Lỗi ném vỏ hàu xuống biển hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-90-qua-thuc-giong-nhu-nui-vang-nui-bac.html.]
Giang Hạ lắc đầu.
Ăn sống đúng là tươi ngon hơn, còn vị mặn mòi của nước biển, nhưng cô vẫn thích ăn chín hơn.
Chu Thừa Lỗi liền cạy cho cô nữa, tự ăn hai con, đó hai bắt đầu cạy hàu.
Chu Thừa Lỗi dám rời Giang Hạ quá xa, vẫn luôn theo sát bên cạnh cô, chỉ cách một sải tay.
Thứ mọc đá, tốn chút sức mới cạy . Giang Hạ cạy hàu thuần thục bằng Chu Thừa Lỗi, lỡ tay dùng sức quá mạnh, một con hàu bay vèo ngoài, rơi xuống biển.
Giang Hạ cúi đầu theo, đó phát hiện bên chỗ con hàu rơi xuống một con trai biển!
Trông y hệt như loại trai ngọc mà cô từng thấy ở kiếp !
Hơn nữa chỉ ở chỗ đó, Giang Hạ còn thấy trong các khe đá đáy nước cũng ! Còn ít nữa!
“Chu Thừa Lỗi!” Giang Hạ kích động hô lên.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cha Chu và Chu Thừa Lỗi đều sang.
“Chu Thừa Lỗi, xem là trai ngọc ?”
Chu Thừa Lỗi tới, theo hướng tay Giang Hạ chỉ xuống đáy nước: “Hình như đúng là trai ngọc.”
Cha Chu cũng bỏ dở việc cạy hàu, vội vàng chạy tới, còn trượt chân một cái suýt ngã.
Ông xuống, giữa đám cát sỏi đáy biển, rải rác chỗ một con, chỗ một con trai ngọc.
“Là trai ngọc!”
Trời ơi, con dâu rốt cuộc vận may gì với biển cả thế ?
Đây quả thực là phát hiện cả một ổ trai ngọc !
Trước cha Chu từng đến đảo , nhưng thủy triều bao giờ rút sâu như , lộ bãi đá ngầm lớn thế , hôm nay nó đến thì lộ , nếu thì chẳng thể nào phát hiện đám trai ngọc .
Giang Hạ kích động : “Nhìn vẻ sâu, nhặt lên ?”
Cha Chu: “Được chứ!”
Chỉ cần mắt thường thấy thì sẽ nhặt lên .
Đều là tiền cả đấy!
Cô bảo ?
Không cũng thành !
Ai thấy tiền rơi đất mà nhặt?
Chu Thừa Lỗi: “Để con xuống nhặt.”
Cha Chu: “Cùng xuống!”
Trai ngọc ngay nước, Chu Thừa Lỗi và cha Chu khởi động tay chân một chút, đó đều cởi áo , mang theo dụng cụ, tránh các tảng đá ngầm, cẩn thận lặn xuống nước.
Giang Hạ nhoài xuống, chỉ thấy cha Chu và Chu Thừa Lỗi bơi thẳng xuống đáy, nhặt từng con trai bỏ túi lưới, linh hoạt như hai chú cá.
Giang Hạ bơi, thấy cảnh cũng chút ngứa ngáy chân tay. Cô nhớ chợ gặp Ngô Khải Chí, cô bơi, chắc nguyên chủ cũng bơi nhỉ?
Chỉ là cô định xuống nước thì hai ngoi lên, Giang Hạ vội vàng lấy thùng đón lấy trai ngọc họ nhặt .
Chu Thừa Lỗi nhặt nhiều hơn, mười con, cha Chu chỉ nhặt năm con.
Hai đổ trai ngọc xong, hít sâu một lặn xuống.
Giang Hạ đổ thùng trai ngọc túi da rắn, trống thùng để họ chỗ đựng tiếp.
Cô cũng lãng phí thời gian, tiếp tục cạy hàu.
Hai cha con lên xuống bốn năm , cha Chu chịu nổi nữa, leo lên bờ nghỉ ngơi.
Chu Thừa Lỗi nghỉ một lát tiếp tục xuống nước, lặn thêm hai nữa mới nhặt hết trai ngọc đáy.
Chu Thừa Lỗi cũng lên bờ nghỉ mệt: “Chắc quanh đây vẫn còn, lát nữa con xuống xem tiếp. Cha đừng xuống nước nữa.”
Cha Chu gật đầu: “Mày xuống ! Tao chịu thôi. Già chịu nổi nữa, bì với lúc còn trẻ.”
Chu Thừa Lỗi nghỉ ngơi một chút xuống nước.
Cha Chu chịu yên, biển để nghỉ ngơi mà là để kiếm tiền, ông bảo Giang Hạ: “Tiểu Hạ, cha lái thuyền kéo lưới một vòng, lát nữa , con với thằng Lỗi cứ ở đây nhé.”
Giang Hạ gật đầu: “Vâng ạ.”
Chu Thừa Lỗi lúc ngoi lên, cha Chu lặp lời .
Chu Thừa Lỗi: “Cha cẩn thận chút.”
Cha Chu: “Tao .”
Sau khi cha Chu khỏi, Chu Thừa Lỗi dặn Giang Hạ: “Anh vòng quanh bãi đá xem còn , em ở đây cẩn thận nhé.”
“Vâng.”
Lần Chu Thừa Lỗi nhảy tùm xuống nước mà men theo đá ngầm về phía , quan sát nước.
Chỗ nào rõ mới nhảy xuống bơi lặn xem xét. Gặp con cá nào ngon đáy cũng bắt luôn, vì thế mà tốn chút thời gian.
Giang Hạ đợi hồi lâu thấy động tĩnh gì, trong lòng bất an liền tìm: “Chu Thừa Lỗi! Chu Thừa Lỗi!”
Giang Hạ cẩn thận sờ soạng đá ngầm, lớn tiếng gọi.
Chu Thừa Lỗi đang ở đầu bên của hòn đảo, lúc đang lặn bắt tôm hùm đáy biển. Tai vốn thính, đang ở nước nên thấy gì.
Đến khi ngoi lên mặt nước lấy thì lúc Giang Hạ ngừng gọi.
Giang Hạ gọi một vòng thấy ai trả lời, trong lòng nóng như lửa đốt. Dù ở nước chuyện gì cũng thể xảy , cô liền trực tiếp nhảy xuống biển!