Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 89: Trêu chọc xong rồi lăn ra ngủ

Cập nhật lúc: 2025-11-27 23:44:48
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Thừa Lỗi lặng lẽ khép cuốn sách , liếc Giang Hạ đang cặm cụi dịch thuật bên bàn .

 

Anh bất động thanh sắc dậy, giấu cuốn sách đó đổi lấy một cuốn khác.

 

Chẳng qua, cuốn sách nội dung chút " đắn" lắm.

 

Giang Hạ dịch từ 7 giờ tối mãi đến 11 giờ rưỡi đêm mới chịu dừng bút.

 

Khoanh nhang muỗi đều cháy hết, một quyển sách mới dịch một phần tư.

 

Đây là tốc độ khi cô xem qua cả nguyên tác lẫn bản dịch đấy.

 

đầu , thấy Chu Thừa Lỗi cầm một cuốn sách tiếng Anh nguyên bản, ở mép giường ngẩn .

 

Anh mà cũng ngẩn ? Giang Hạ cảm thấy chút lạ lẫm.

 

“Anh đang nghĩ gì thế? Sao còn ngủ?”

 

Giang Hạ đồng hồ bàn, lúc mới phát hiện là 11 giờ rưỡi.

 

Chu Thừa Lỗi hồn, nhàn nhạt đáp: “Đang sách, vài chỗ xem hiểu lắm.”

 

Chu Thừa Lỗi cũng chút ngoại ngữ. Trước đây từng chịu thiệt thòi lớn vì bất đồng ngôn ngữ, suýt chút nữa dẫn đến nhiệm vụ thất bại. Anh là việc thích kiểm soát thứ, thích cảm giác thể nắm bắt, nên những năm đó vì nhiệm vụ, học qua tiếng Anh, tiếng Nga, tiếng Triều Tiên và cả tiếng Việt.

 

Không tính là tinh thông, nhưng hiểu cơ bản thì thành vấn đề. Ít nhất chỗ nào hiểu thì đoán già đoán non cũng đại ý, nhưng bắt thì chắc đúng .

 

Có thủ trưởng còn từng trêu chọc là một nhà ngoại giao nghiệp nhà binh lỡ dở.

 

“Chỗ nào?” Giang Hạ dậy về phía , đầu gối vô tình va chân bàn, cả cái chân đau, Giang Hạ hít sâu một : “Ui da!”

 

Cô khom lưng xoa đầu gối, lâu bất động, chân vốn tê rần, thêm cú va chạm , cảm giác thật là "thấu tận trời xanh"!

 

Chu Thừa Lỗi nhanh chóng ném cuốn sách xuống, dậy tới, xổm xuống xoa đầu gối cho cô: “Có thương ? Để xem nào.”

 

Giang Hạ: “Không , chân em tê thôi.”

 

Chu Thừa Lỗi liền giúp cô xoa bóp một chút, mãi đến khi cô kêu dừng: “Được , hết tê , ngủ thôi, ngày mai còn khơi.”

 

Mấy ngày biển, cô chỉ nhanh chóng đ.á.n.h cá kiếm thêm chút tiền để còn mua thuyền.

 

Chu Thừa Lỗi dậy, trực tiếp bế ngang cô lên đặt xuống giường.

 

Bốn mắt , dù mật, tim Giang Hạ vẫn nhịn đập thình thịch.

 

Chu Thừa Lỗi từ từ cúi đầu xuống, nhưng Giang Hạ nghĩ đến việc ngày mai hơn bốn giờ sáng dậy, mà giờ gần 12 giờ .

 

Cô nghiêng đầu tránh , đẩy : “Muộn quá , mai còn khơi nữa, đêm nay ngủ sớm một chút ? Em mệt rã rời .”

 

Động tác của Chu Thừa Lỗi khựng , đó vùi đầu hõm cổ cô: “Ngày mai em ở nhà nghỉ ngơi , khơi là , chịu ?”

 

“Không chịu.” Giang Hạ từ chối.

 

Màn dạo đầu của khi kéo dài cả tiếng đồng hồ, đêm nay tới thì khỏi ngủ. Ngày mai biển cả ngày, đ.á.n.h cá là việc tay chân nặng nhọc, cả đêm ngủ thì chịu nổi?

 

Chu Thừa Lỗi lên tiếng, một lúc lâu mới khẽ ừ một tiếng, rời giường kiểm tra xem trong màn muỗi , tắt đèn, xong xuôi mới giường xuống: “Ngủ !”

 

Giang Hạ trực tiếp nghiêng , tay chân cùng sử dụng ôm lấy , gối đầu lên cánh tay : “Hơi nóng.”

 

Cảm nhận sự chủ động cận của cô, cơn bức bối và ghen tuông đè nén cả buổi tối của Chu Thừa Lỗi mới tiêu tan một chút.

 

Anh cầm lấy cái quạt lá cọ nhẹ nhàng quạt cho cô, còn hôn lên trán cô một cái.

 

Giang Hạ gối lên cánh tay rắn chắc đầy sức mạnh của , ngẩng đầu hôn lên cằm , tay còn nghịch nghịch dái tai : “Tối mai nhớ nhắc em đừng dịch sách muộn như nữa nhé.”

 

Đầu ngón tay lướt qua dái tai, yết hầu Chu Thừa Lỗi chuyển động, ôm chặt lấy cô: “Mau ngủ .”

 

Cô đúng là lấy mạng mà!

 

Giang Hạ trêu chọc xong liền an tâm ngủ.

 

Chu Thừa Lỗi hoãn mất nửa ngày mới bình tĩnh , đó trong lòng đang ôm mật, thở đều đều, đột nhiên cảm thấy thứ trở nên bình thường.

 

Nhịn cúi đầu hôn cô, hôn thêm cái nữa...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-89-treu-choc-xong-roi-lan-ra-ngu.html.]

 

Liên tiếp hôn mấy cái, cũng chẳng nhớ rõ là bao nhiêu cái, mới buông cái quạt lá cọ , nhắm mắt , tay ôm chặt eo cô, nhanh cũng chìm giấc ngủ.

 

Ngày hôm hơn bốn giờ sáng, hai vợ chồng liền thức dậy khơi.

 

Giang Hạ câu cá, cô đội đèn pin đầu, ở một góc, dùng đáy của cái thùng nước lớn lật ngược bàn, lót một tấm vải sạch lên để dịch sách.

 

Giang Hạ dịch sách, Chu Thừa Lỗi câu cá, còn cha Chu lái thuyền.

 

Cha Chu thấy hai vợ chồng một câu cá, một dịch sách, chỉ cảm thấy vô cùng hài lòng.

 

Ông bà thông gia rằng Giang Hạ dịch xong một quyển sách thể kiếm một trăm đồng, quyển mỏng thì kiếm 50 đồng.

 

Hai vợ chồng đều cần cù chăm chỉ đồng lòng hợp sức như , cuộc sống thể khấm khá lên ?

 

Ông nghĩ đến cô con dâu cả, chăm chỉ thì chăm chỉ, nhưng quá tính toán chi li. Hôm qua ở bến tàu, ngay mặt thằng Lỗi, nó cứ cố ý vô tình Giang Hạ thiên vị bé Chu Chu, hai ông bà thiên vị Chu Chu, thiên vị con trai út. Bị thằng cả mắng cho một câu, hai vợ chồng cãi .

 

Suốt ngày ồn ào nhốn nháo, mà phát tài ?

 

Hôm qua ông cùng thằng cả khơi, chỉ kiếm hơn ba mươi đồng, hai cha con chia mỗi chỉ mười mấy đồng. Nhìn con trai út câu cá một giờ thôi bán mười mấy đồng .

 

Điểm duy nhất chính là " thừa" khổ quá!

 

Trong thời gian chờ cá c.ắ.n câu, ánh mắt Chu Thừa Lỗi ngoại trừ dừng Giang Hạ thì sẽ khác.

 

Giống như lúc , trời dần sáng, mặt trời ló dạng, nắng sớm chiếu lên Giang Hạ, những sợi tóc tơ mềm mại khẽ bay khuôn mặt trắng nõn của cô, đến mức dịu dàng!

 

Chu Thừa Lỗi lẳng lặng ngắm , chỉ chụp khoảnh khắc .

 

Cha Chu liếc cần câu, ho khan một tiếng: “Có cá c.ắ.n câu kìa!”

 

Thật là chịu hết nổi, đến cá c.ắ.n câu cũng để cái " thừa" như ông phát hiện.

 

Chu Thừa Lỗi thu hồi tầm mắt, bình tĩnh kéo cá lên.

 

Lại qua một giờ nữa, cha Chu nhắc nhở Chu Thừa Lỗi đến mười mấy khi cá c.ắ.n câu, cuối cùng cũng đến lúc kéo lưới.

 

Nếu còn kéo lưới, ông chỉ lấy cần câu chọc mù hai mắt Chu Thừa Lỗi cho xong! Để nó điếc mù luôn thể!

 

Giang Hạ thu dọn sách vở, dùng túi nilon bọc kỹ , cất cẩn thận để tránh ướt bẩn.

 

Cô thấy hai cha con kéo lưới vẻ vất vả, liền mẻ lưới nhiều cá.

 

Kéo lên xem thử, quả nhiên!

 

Lại trúng đậm!

 

Một túi lưới to cá, đỏ rực cả một vùng. Giang Hạ đeo găng tay vui vẻ : “Lại là cá tráp đỏ ?”

 

Cơ bắp cánh tay Chu Thừa Lỗi căng cứng, gân xanh nổi lên: “Không , là cá hồng sáo điêu (cá hồng).”

 

Hồi đại học, vì loại cá màu đỏ nên trong thôn cũng gọi là cá hồng.

 

Cha Chu: “Không đáng giá bằng cá tráp đỏ, nhưng cũng tệ. Cha loại cá nuôi , cũng nuôi kiểu gì.”

 

Hai cha con vất vả kéo túi cá lớn lên, đổ , phủ kín cả boong tàu.

 

Giang Hạ lập tức xuống phân loại cá. Chu Thừa Lỗi sắp xếp lưới đ.á.n.h cá, thả lưới xuống xong liền cùng Giang Hạ phân loại.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Khi mặt trời lên cao thì bắt đầu thu mẻ lưới thứ hai, còn nhiều hơn cả mẻ đầu!

 

Lại trúng cá hồng sáo điêu!

 

Chu Thừa Lỗi: “Loại cá vùng biển của chúng cũng nhiều lắm, hôm nay gặp nhiều thế nhỉ?”

 

Cha Chu: “Hai hôm buổi tối lúc các con ở nhà, căn nhà rung lắc vài cái, chắc là phía bên biển động đất, cá sợ quá chạy hết sang đây đấy!”

 

Giang Hạ kinh ngạc cha Chu: “Có động đất ạ?”

 

“Không tính là động đất lớn, chỉ là nhà cửa rung rinh một chút thôi. Vôi mái ngói cũng rơi xuống miếng nào.”

 

“Thật may mắn!” Giang Hạ thở phào, cô đang định tiếp tục phân loại cá thì đột nhiên cảm thấy hòn đảo phía xa hôm nay trông chút là lạ.

 

 

Loading...