Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 88: Cô muốn xem anh có thể giữ gìn nó cả đời không

Cập nhật lúc: 2025-11-27 23:44:47
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Hạ liếc Chu Chu, xoa đầu cô bé: "Chu Chu, cho bác cả , chiếc máy bay đồ chơi ?"

 

Điền Thải Hoa xe đến nhà cũ nên mới chạy sang xem, hình như là bạn bè thích gì của Giang Hạ.

 

Chu Chu Điền Thải Hoa, lí nhí đáp: "Là chị Nghiên tặng cháu ạ."

 

Lúc Giang Hạ mới đưa tay ngăn Điền Thải Hoa , giọng bình tĩnh nhưng cho phép từ chối: "Chị dâu, chị thấy đấy? Đây là quà gặp mặt bạn em tặng cho Chu Chu."

 

Mặt Điền Thải Hoa xầm xuống, vui, cảm thấy Giang Hạ thiên vị Chu Chu, tôn trọng cô . Bạn cô tặng thì thể chia một món cho con trai cô ?

 

nhịn : "Máy bay rõ ràng là đồ chơi con trai, Chu Chu là con gái chơi hợp? Hơn nữa Chu Chu chẳng búp bê Tây ? Chu Chu , cháu đưa máy bay cho chơi nhé?"

 

Chu Chu cầm máy bay chút luống cuống, cô bé cũng thích lắm, cho, nhưng từ chối thế nào, đang định gật đầu đồng ý.

 

Giang Hạ cô bé và cũng dám từ chối, liền : "Chu Chu, con thích máy bay ? Có tặng ? Nếu con thích mà tặng thì thể tặng, bác cả sẽ trách con , vì đây là đồ của con, quyền quyết định thuộc về con. Cũng giống như con thích đồ của , hỏi xin , nhưng cho thì cũng thể cho, vì đó là đồ của . Chị dâu, chị đúng ?"

 

Điền Thải Hoa tức nổ phổi, Giang Hạ rõ ràng đang dạy Chu Chu cho, nhưng lời cô cũng thể phủ nhận, nếu khác nào cô dạy Chu Chu ngày nào cũng xin đồ của con trai ?

 

Điền Thải Hoa tức giận mát mẻ: " , Chu Chu cho thì cho, cho thì thôi, đó là đồ của cháu mà."

 

Chu Chu đấu tranh tư tưởng một lúc : "Bác cả ơi, cháu chơi máy bay bao giờ, cháu tặng ạ."

 

"Được, cháu thích thì giữ lấy! Chu Chu lớn , càng ngày càng bản lĩnh, thím út đúng là khác hẳn nhỉ, bác cả nuôi cháu mấy năm cũng bằng thím út nuôi mấy ngày !"

 

Điền Thải Hoa buông lời châm chọc bỏ .

 

Ra khỏi sân, cô hậm hực về phía bến tàu.

 

Tức c.h.ế.t !

 

là đồ vô ơn, nó quên ai nuôi nó lớn ?

 

Con bé vô ơn đây ăn của cô , dùng của cô , mặc quần áo con trai cô thải , đeo cặp sách cũ của con trai cô , giờ quên sạch !

 

Cả Giang Hạ nữa, thím kiểu gì thế? Thiên vị quá đáng!

 

Trước chú em mua đồ về, nào chẳng để con trai cô chọn mới đến lượt Chu Chu?

 

Giờ thì chỉ mỗi phần Chu Chu thôi!

 

Sáng nay cô sang thấy Chu Chu đang uống sữa, con trai bảo thấy Chu Chu ăn kem, còn đưa một cây cho cháu cụ cố, là chú út mua cho.

 

Hai vợ chồng nó còn mua cho Chu Chu bàn học mới, cặp sách, quần áo mới, con trai cô chẳng cái nào.

 

Cưới Giang Hạ về, chú em cũng học thói thiên vị theo!

 

, nãy Chu Chu còn đang ăn kẹo, đó là kẹo Đại Bạch Thỏ, đắt lắm, con trai đòi ăn cô còn tiếc tiền mua.

 

Điền Thải Hoa khựng : Vừa nãy bàn còn bày nhiều kẹo Đại Bạch Thỏ, bánh quy, còn cả sữa bột, sữa mạch nha, đồ hộp...

 

Á! Sao cô giận quá mất khôn bỏ thế nhỉ?

 

Máy bay đồ chơi phần, chẳng lẽ Giang Hạ mặt dày đến nỗi kẹo bánh, sữa bột cũng chia cho con trai cô một ít ?

 

Lỗ to !

 

Từ lúc ở riêng, con trai cô chẳng cái gì sất, tiền hai vợ chồng biển kiếm cộng cũng bằng Chu Thừa Lỗi một chuyến.

 

Điền Thải Hoa càng nghĩ càng thấy việc ở riêng là thiệt thòi lớn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-88-co-muon-xem-anh-co-the-giu-gin-no-ca-doi-khong.html.]

 

Chu Chu sợ hãi : "Hình như bác cả vui ạ."

 

Giang Hạ dịu dàng bảo: "Chỉ cần sai thì cần lo khác vui . Bác vui là do bác sai, con sai, cứ kệ bác ."

 

Chu Chu gật gù cái hiểu cái .

 

Giang Hạ cũng nhiều, cô cũng chẳng dạy trẻ con, chỉ con gái học cách "".

 

Giang Hạ tiếp tục mở ba túi đồ to Giang đưa, một túi là quần áo mới, Giang Hạ lục thấy phần lớn là của , cũng một bộ cho ba Chu, hai bộ cho Chu Thừa Lỗi. Cô bỏ riêng phần của ba Chu .

 

Một túi khác là sữa bột, bánh quy, kẹo bánh các loại, còn đồ chơi trẻ em, hai con gấu bông, bốn chiếc ô tô đồ chơi, rõ ràng là chuẩn đủ cho sáu đứa cháu nhà họ Chu.

 

Giang Hạ đưa một con gấu bông cho Chu Chu, con để dành cho con gái hai của Chu Thừa Lỗi.

 

Mẹ Giang là chu đáo, quà cáp chuẩn đủ cho trong nhà.

 

Giang Hạ cũng sẽ vì ghét Điền Thải Hoa mà cắt xén phần đồ chơi của con trai cô . Chu Thừa Hâm cũng , mấy em nó gặp cô vẫn chào thím út lễ phép.

 

Cô để mấy chiếc ô tô sang một bên, đợi mấy đứa cháu sang chơi sẽ đưa.

 

Túi còn là băng vệ sinh, khăn mặt, dầu gội, mỹ phẩm, đồ trang điểm... Mẹ Giang đúng là chuẩn cho cô dùng cả năm đây mà!

 

Sau đó cô còn tìm thấy một phong bao dày cộp, mở bên trong ba xấp tiền mệnh giá lớn "đại đoàn kết" còn mới cứng gói trong giấy hồng, mỗi xấp một ngàn, tổng cộng ba ngàn đồng. Chẳng lẽ là tiền sính lễ Chu Thừa Lỗi đưa lúc ? Đợi về hỏi xem .

 

Cô sắp xếp đồ đạc xong xuôi, bảo Chu Chu ăn gì thì tự lấy, nấu cơm.

 

Tối ăn cơm xong, Giang Hạ tắm xong thì thấy Chu Thừa Lỗi đang lau xe đạp. Chiếc xe dính đầy bùn đất lau sạch bóng.

 

Giang Hạ buột miệng hỏi: "Sao nào dùng xong cũng lau xe thế?"

 

Hôm nay thì gì, bẩn thật! bẩn mấy mà cũng lau.

 

Chu Thừa Lỗi dắt xe nhà kho, cô một cái: "Đây là của hồi môn của em, bảo quản kỹ thì giữ cả đời?"

 

Giang Hạ: "......"

 

Được ! Lại trêu !

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

xem liệu nào cũng lau xe sạch sẽ, giữ gìn nó cả đời .

 

Lúc Giang Hạ vẫn tin lắm.

 

mơ cũng ngờ mấy chục năm , khi cô 60 tuổi, gần 70, làng chài nhỏ trở thành điểm du lịch nổi tiếng, cô vẫn chiếc xe đạp bảo quản kỹ lưỡng , để chở dạo con đường ven biển, hồi tưởng những ngày tháng hiện tại.

 

Giang Hạ để ý đến nữa, về phòng tranh thủ dịch sách.

 

Chu Thừa Lỗi cất xe xong liền lấy quần áo tắm. Tắm xong, bưng cốc sữa nóng về phòng thì thấy Giang Hạ đang cắm cúi bên bàn học.

 

Dưới ánh đèn vàng nhạt, bóng lưng nghiêm túc của cô thật .

 

Anh nhẹ nhàng bước đến bên cạnh, đặt cốc sữa xuống, cũng cầm một cuốn sách mang từ nhà họ Giang về .

 

Cuốn sách chắc Giang Hạ kỹ, ghi chú và cảm nhận của cô chi chít từng trang.

 

Hai , một sột soạt giấy, một lật giở từng trang sách, gian yên tĩnh mà êm đềm.

 

Chu Thừa Lỗi sách nhanh, khả năng nhanh như gió và trí nhớ siêu phàm. Hơn nữa đây chỉ là tiểu thuyết tình cảm, cần động não nhiều nên càng nhanh. Điều khiến ánh mắt dừng lâu hơn một chút chỉ là những dòng cảm nhận Giang Hạ ghi trong sách. Cho đến khi lật đến trang cuối cùng, thấy dòng chữ bằng bút lông mạnh mẽ cùng lạc khoản ở đó, cứng đờ.

 

 

Loading...