Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 87: Tri thức chính là của cải
Cập nhật lúc: 2025-11-27 23:44:45
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Hạ Trương Phức Nghiên , đoán việc cô nhờ chắc liên quan đến vốn tiếng Pháp của . Cô gái tính tình nhiệt tình, khiến Giang Hạ nhớ đến cô bạn kiếp , bèn : "Giúp gì sẽ giúp, nhưng cô cần tốn kém thế , quà cáp quý quá dám nhận, cũng giúp gì cho cô ."
Trương Phức Nghiên : " cũng là mượn hoa cúng Phật thôi, nhà bà ngoại mấy thứ nhiều ăn hết, dùng xuể, bà bảo mang đấy, chẳng tốn xu nào ."
Trương Phức Nghiên đặt đồ xuống, chạy ghế xe ôm mấy cuốn sách tiếng Pháp .
"Mợ việc ở nhà xuất bản, mấy cuốn sách ngoại văn đang cần tìm dịch gấp để xuất bản. Mợ nhờ giúp, nhưng sách nhiều quá, một xuể, nên hỏi xem cô rảnh cùng một thời gian?"
Đây chẳng là buồn ngủ gặp chiếu manh ? Giang Hạ liếc qua, ba cuốn dày cộp mà kiếp cô từng bản dịch , liền thẳng: "Là cô giúp mới đúng, giúp cô , đang tìm một công việc dịch thuật thêm đây."
Trương Phức Nghiên đương nhiên cô tìm việc dịch thuật, cô cố tình đến đây tìm cô, vả bên mợ cô cũng đang thực sự thiếu dịch.
Cô cầm ba cuốn sách dày lên : "Mợ trả thù lao cho là một trăm đồng một cuốn đối với ba cuốn dày , bốn cuốn mỏng hơn thì năm mươi đồng một cuốn. cũng trả cho cô theo giá đó, cô thấy thế nào?"
Đây là giá mợ cô trả cho cô , ngoài tuyệt đối giá cao như , cô cố tình nhận thêm vài cuốn mang đến chia cho Giang Hạ.
Giang Hạ cũng rõ giá cả dịch thuật hiện nay thế nào, bảo là dày nhưng thực cũng dày lắm, cô cảm thấy giá tuyệt đối thấp, gật đầu: "Được, một tháng nữa thể dịch xong cho cô."
Trương Phức Nghiên ngạc nhiên, chỗ tới bảy cuốn sách, ba cuốn khá dày, mà một tháng dịch xong?
Cô vội : "Không cần gấp , nửa tháng cô dịch xong một cuốn là . Cứ dịch xong cuốn nào thì đưa đến nhà xuất bản, sẽ nhận tiền cuốn đó."
Giang Hạ: "Vậy để dịch một cuốn, hai ngày nữa mang đến cho xem thử chất lượng thế nào nhé."
"Được."
Mẹ Chu liếc mấy cuốn sách, âm thầm bấm đốt ngón tay: Một cuốn một trăm, ba cuốn là ba trăm; hai cuốn năm mươi là một trăm; hai cuốn nữa là một trăm; tổng cộng chẳng là năm trăm đồng ?
Tiểu Hạ một tháng dịch xong, nếu tháng nào cũng sách để dịch, thì chẳng mỗi tháng kiếm năm trăm đồng?
Trời đất ơi, bà đan lưới cá cả ngày mới một đồng, một tháng căng lắm cũng chỉ ba mươi đồng.
Tri thức chính là của cải, quả nhiên là chân lý!
Giang Hạ thêm: "Chỗ cô còn sách tiếng nước nào cần dịch nữa ? còn cả tiếng Anh và tiếng Nga nữa."
Giang Hạ dám khoe quá nhiều, cô thấy giá sách của nguyên chủ sách tiếng Anh và tiếng Nga nên mới dám .
Đợi lên đại học đăng ký học thêm vài môn nữa, cô thể lôi vốn liếng sáu ngoại ngữ kiếp dùng, tranh thủ kiếp học thêm vài thứ tiếng nữa.
Cô năng khiếu ngôn ngữ bẩm sinh, thuộc loại ông trời thưởng cơm ăn. Vì thế suốt bốn năm đại học và thời gian học thạc sĩ, cô luôn đăng ký học thêm ngoại ngữ.
Dù học ké ở đại học cũng mất tiền, tội gì học?
Sau khi trả hết nợ, cô cần thêm nhiều việc nữa, rảnh rỗi là học ké.
Mà ngoại ngữ là môn thể học lúc việc, đường, xe buýt, thậm chí cả lúc tắm, nên cô học nhiều nhất. Bốn năm đại học cô lấy bốn bằng ngoại ngữ, thạc sĩ lấy thêm hai bằng nữa.
Trương Phức Nghiên: "......"
Cô thật sự thi đại học ba đỗ ?
Trương Phức Nghiên quan sát căn nhà đá , thấy Chu Thừa Lỗi đang bắt gà trong sân, tay cầm d.a.o phay cứa cổ gà một đường dứt khoát.
Cổ cô bỗng thấy lạnh toát!
Mẹ ơi, một đàn ông khí thế thâm trầm, một phụ nữ thì dịu dàng vô hại nhưng thực chất thâm sâu khó lường, cái sân nhỏ nhà nông đúng là ngọa hổ tàng long!
Mẹ Chu thấy Chu Thừa Lỗi đang gà liền giúp một tay.
Bà vốn nấu cơm trưa xong , con trai con dâu hôm nay sẽ về nhưng rõ trưa tối, nên sáng sớm bà bến tàu mua ít ngao và cá kìm, nhưng để đãi khách thì vẫn đủ.
Mẹ Chu định bến tàu xem còn ai bán hải sản thì bên ngoài vọng tiếng rao: "Ai mua thịt heo ! Có thịt heo bán đây!..."
Đây là làng chài nhỏ, bình thường ăn hải sản, ít ai dám bỏ tiền mua thịt heo ăn, nên hiếm khi mang thịt heo đến bán. Hôm nay quả là dịp may hiếm , Chu vội chạy mua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-87-tri-thuc-chinh-la-cua-cai.html.]
Giang Hạ cũng thấy Chu Thừa Lỗi đang gà, là cô bảo . Đã đến giờ cơm trưa, chắc chắn giữ Trương Phức Nghiên dùng bữa, cô sợ thức ăn đủ.
Giang Hạ xuống bếp phụ giúp, nhưng thể để khách một , đành để Chu Thừa Lỗi và Chu lo liệu.
Giang Hạ hỏi Trương Phức Nghiên: "Chỗ cô sách tiếng Đức, tiếng Nhật ?"
Trương Phức Nghiên trợn tròn mắt: "Tiếng Đức, tiếng Nhật cô cũng á?"
Giang Hạ: "Không, chỉ học thôi."
Trương Phức Nghiên thở phào: "Có, để tìm cho."
Dọa c.h.ế.t cô !
Cô là sinh viên khoa ngoại ngữ, thề sẽ trở thành nhà phiên dịch tài ba, giờ thấy hổ quá chừng!
Lúc Chu Chu bưng một vốc quả dại chạy , thấy Trương Phức Nghiên thì khựng , chút rụt rè .
Giang Hạ bảo: "Chu Chu, đây là chị Nghiên."
Chu Chu lí nhí chào: "Em chào chị Nghiên ạ."
Sau đó cô bé mạnh dạn tiến đến đặt chỗ quả dại lên bàn: "Thím út, chị Nghiên, mời hai ăn ạ."
Trương Phức Nghiên cầm một quả bỏ miệng nếm thử, : "Quả Chu Chu hái ? Ngon quá! Chị ăn bao giờ, cảm ơn Chu Chu nhé."
Sau đó cô lấy một con búp bê Tây và một chiếc máy bay đồ chơi đưa cho bé: "Cảm ơn Chu Chu mời chị ăn quả."
Chu Chu thấy búp bê, theo bản năng về phía Giang Hạ.
Giang Hạ : "Chu Chu cầm con!"
Chu Chu liền nhận lấy, lí nhí: "Em cảm ơn chị Nghiên."
Sau đó Giang Hạ bảo cô bé chơi.
Trương Phức Nghiên hỏi Giang Hạ về bí quyết học ngoại ngữ. Vì cùng đam mê ngoại ngữ nên hai chuyện hợp, buôn chuyện mãi cho đến lúc ăn cơm.
Ăn xong cũng tầm ba giờ chiều, Giang Hạ dẫn Trương Phức Nghiên dạo bờ biển hơn một tiếng đồng hồ. Trương Phức Nghiên chụp nhiều ảnh, cho đến khi hết phim.
Giang Hạ thấy bến tàu thuyền cá về, dẫn cô mua ít hải sản. Sau đó cô mang theo hải sản Giang Hạ tặng, cùng cá chim khô, tôm khô, hai con gà vịt Chu sạch, một giỏ trứng vịt biển, một túi dứa rau củ quả, thắng lợi trở về.
Giang Hạ sợ xe cô sa lầy nên cùng Chu Thừa Lỗi tiễn cô khỏi thôn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Xong xuôi, Giang Hạ về nhà, Chu Thừa Lỗi bến tàu.
Ba Chu hôm nay biển cùng Chu Thừa Hâm, giúp chuyển hàng.
Về đến nhà, Giang Hạ bắt tay sắp xếp quà cáp Trương Phức Nghiên mang đến và ba túi đồ to tướng Giang đưa.
Cô sắp xếp quà của Trương Phức Nghiên , lấy sổ ghi chép .
Quà của Trương Phức Nghiên một chiếc túi xách, một bộ quần áo, hai món rõ ràng là tặng cô, đều là hàng hiệu, khá đắt tiền.
Ngoài còn hai hộp sữa bột, hai hộp sữa mạch nha, hai chai rượu Mao Đài, một hộp Đại Hồng Bào, hai cây t.h.u.ố.c lá Đại Tiền Môn, bánh quy, một túi kẹo to tướng, cùng con búp bê và máy bay đồ chơi Chu Chu đang chơi.
Giang Hạ bóc một cái kẹo Đại Bạch Thỏ cho Chu Chu ăn, cũng ăn một cái.
Lúc Điền Thải Hoa vặn , thấy chiếc máy bay đồ chơi trong tay Chu Chu thì mắt sáng lên: "Tiểu Hạ, máy bay là mua cho mấy đứa Quang Tông Diệu Tổ ? Ái chà, thím út quá ! Chị ngay là em thương bọn nó mà!"
Cô sấn tới định giật lấy chiếc máy bay tay Chu Chu. Chiếc máy bay còn oách hơn cả cái tàu hỏa đồ chơi của cháu trai ông Cường nữa!
Thằng con út cô thấy cháu ông Cường tàu hỏa đồ chơi, ngày nào cũng đòi mua, nhưng mấy thứ đồ chơi tàu hỏa, ô tô đắt quá, lên tận thành phố mới bán, cô nỡ bỏ tiền.
Chu Chu sững sờ, cúi đầu xuống.