Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 86: Mang hậu lễ tới cửa

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:58:19
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Em cũng qua đó xem ." Giang Hạ vịn cánh tay Chu Thừa Lỗi, cẩn thận tránh vũng bùn bước xuống xe.

 

"Không cần , một , đừng để bẩn giày em."

 

Giang Hạ để ý lắm: "Cởi mà."

 

Chu Thừa Lỗi đỡ Giang Hạ xuống xe vững, đó dỡ ba túi đồ lớn treo lỉnh kỉnh ghi đông và giỏ xe đặt một bãi cỏ sạch sẽ, mới dựng chân chống xe.

 

Giang Hạ trực tiếp cởi đôi giày cao gót, chân trần con đường lầy lội.

 

Chu Thừa Lỗi liếc gót chân hồng hào của cô, đặt nền bùn đất đen nhẻm trông trắng đến chói mắt.

 

Anh cũng cởi giày , dắt tay cô về phía chiếc xe .

 

Trương Phức Nghiên trong xe sức nhấn ga, động cơ gầm rú, bánh xe tít trượt bùn nhưng xe vẫn nhúc nhích.

 

xuống đẩy xe mấy , chân tay lấm lem bùn đất, chỗ để chân ở ghế lái cũng đầy bùn.

 

tức giận đập mạnh vô lăng, đó qua kính chiếu hậu thấy bóng dáng Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi.

 

Mắt cô sáng lên vui mừng, vội vàng mở cửa xuống xe, mang đôi giày da dính đầy bùn chạy đến mặt Giang Hạ: "Đồng chí Giang Hạ!"

 

Giang Hạ đôi chân lấm lem của cô , ngạc nhiên hỏi: "Cô đến tìm ?"

 

" ! lái xe một mạch tới đây, hỏi đường mãi mới tìm , kết quả xe sa lầy, đường xá vắng tanh một bóng ."

 

Giang Hạ ngờ lạ mới gặp thoáng qua tự lái xe tìm đến tận nhà: "Giờ chắc đang ăn cơm trưa nên vắng vẻ là bình thường. Xe cô sa lầy lâu ?"

 

"Cũng lâu lắm, vài phút thôi!" Cô mất khá nhiều thời gian hỏi đường mới tìm đến đây.

 

"Cô lên xe lái , và chồng sẽ đẩy xe giúp cô."

 

"Được!" Trương Phức Nghiên lập tức chạy về xe, nổ máy nhấn ga.

 

Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ cùng phía xe, dùng sức đẩy, chiếc xe liền nhúc nhích.

 

Chủ yếu là nhờ sức khỏe phi thường của Chu Thừa Lỗi!

 

Trương Phức Nghiên lái xe một đoạn thì dừng , thò đầu vẫy tay với Giang Hạ: "Đồng chí Giang Hạ, cô lên xe , chỉ đường cho với!"

 

Giang Hạ chân tay đầy bùn sợ bẩn xe cô nên từ chối: " xe đạp dẫn đường cho."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Chu Thừa Lỗi treo ba túi đồ lên xe đạp, đạp xe đến mặt Giang Hạ, tay xách đôi giày của cô.

 

Giang Hạ nhảy lên xe, ôm eo , nhận lấy đôi giày tự cầm, đạp xe dẫn đường cho chiếc ô tô con.

 

Trong thôn hiếm khi thấy xe , gần nhất là lúc Giang Hạ về dâu.

 

Sự xuất hiện đột ngột của chiếc xe thu hút sự chú ý của ít dân làng, thấy Chu Thừa Lỗi đạp xe dẫn đường phía .

 

Mọi đều tưởng ba Giang Hạ đến đón con gái về, dù hai hôm Chu đuổi thẳng cổ cô .

 

Tiểu thư nhà giàu chịu uất ức lớn như , thể ở nữa? Mọi tưởng sắp kịch để xem.

 

May mắn là đường nhà cũ họ Chu khá rộng, xe thể tận cửa.

 

Mẹ Chu tiếng xe chạy xem, thấy xe đạp treo lỉnh kỉnh hai túi dứa to tướng hai bên ghi đông, giỏ xe còn buộc thêm một cái, che khuất cả tầm .

 

Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ đều chào Chu.

 

Chu Thừa Lỗi dừng xe xong, xoay đỡ lấy tay Giang Hạ, che chở cô xuống xe.

 

Mẹ Chu kinh ngạc: "Sao nhiều đồ thế ?"

 

Sau đó bà chiếc xe tắt máy, tim thót một cái: "Thông gia đến ?"

 

Không đến tính sổ đón Giang Hạ luôn đấy chứ?

 

hại con trai mất vợ ?

 

Giang Hạ giải thích: "Không , là bạn con, con về nhà thu dọn ít đồ dùng cũ mang sang nên nhiều."

 

Mẹ Chu Giang Hạ bảo thu dọn đồ cũ mang về thì yên tâm, trong lòng còn khấp khởi mừng thầm, đến đón !

 

Chu Thừa Lỗi dỡ ba túi đồ xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-86-mang-hau-le-toi-cua.html.]

 

Cụ cố cũng lo lắng nhà họ Giang đến đón Giang Hạ nên xem, Giang Hạ liền móm mém xua tay bảo đám đến xem náo nhiệt chỗ cây đa hóng mát, đừng phiền họ tiếp khách.

 

Tiểu Hạ mang cả đồ dùng hồi con gái sang đây, chứng tỏ là thật lòng sống với A Lỗi.

 

Cụ ngay Tiểu Hạ là cô gái , A Lỗi cưới báu vật .

 

Mọi cụ cố đuổi khéo cũng ngại ở xem, bèn giải tán hết.

 

Trương Phức Nghiên bước xuống xe, chào Chu: "Cháu chào bác ạ."

 

Mẹ Chu đáp: "Chào cô, chào cô!"

 

Bà cúi xuống đôi chân dính đầy bùn đất của Trương Phức Nghiên, kinh ngạc hỏi: "Chân cô thế ?"

 

Trương Phức Nghiên ngượng ngùng: "Giữa đường xe sa lầy, cháu xuống đẩy xe nên bẩn ạ."

 

Giang Hạ lấy một đôi dép lê của đưa cho Trương Phức Nghiên: "Đồng chí Trương, giếng rửa chân ."

 

Mẹ Chu: " , mau rửa , để bác múc nước cho."

 

Mẹ Chu vội giếng múc nước, gọi: "Hai đứa cũng đây rửa chân ."

 

Giang Hạ bảo Trương Phức Nghiên rửa .

 

Trương Phức Nghiên khách sáo, nhận lấy đôi dép, cởi đôi giày da lấm lem , về phía giếng nước.

 

Chu Thừa Lỗi lấy một đôi dép của , bê chiếc ghế tre đặt cạnh chậu gỗ bên giếng trời, kéo Giang Hạ xuống, trực tiếp xổm xuống rửa chân cho cô.

 

Trương Phức Nghiên: "......"

 

Mẹ Chu: "......"

 

Bà bỗng hiểu câu "đang yên đang lành coi như cái bài vị" của ông nhà ý gì !

 

Mặt Giang Hạ đỏ bừng: "Em tự rửa mà."

 

"Em rửa rửa thì gì khác ." Chu Thừa Lỗi nắm lấy cổ chân cô, đặt chân cô chậu gỗ.

 

Giang Hạ 囧.

 

Khác chứ! Không thấy ánh mắt kinh ngạc của Chu và Trương Phức Nghiên ?

 

Chu Thừa Lỗi việc chẳng bao giờ quan tâm khác nghĩ gì, vợ chăm sóc thì gì sai?

 

Chẳng lẽ chăm sóc vợ còn để ý xem khác thế nào ?

 

Anh cúi đầu nghiêm túc kỳ cọ gót chân nhỏ nhắn cho cô.

 

Sân nhỏ nhà nông, tán cây lựu râm mát, cô gái đỏ mặt ghế tre, trai xổm cúi đầu rửa sạch bùn đất chân cô gái, động tác nhẹ nhàng, vẻ mặt nghiêm túc.

 

Bầu trời xanh thẳm, mây trắng như thể với tay là chạm tới, nam tuấn tú, nữ xinh .

 

Trương Phức Nghiên khung cảnh ấm áp tươi , kìm cầm chiếc máy ảnh đeo cổ lên chụp tách tách hai tấm.

 

bỗng cảm thấy lời xem mắt tìm đối tượng lẽ cũng tệ.

 

Giang Hạ tiếng máy ảnh, Chu Thừa Lỗi cảm thấy ánh đèn flash lóe lên, một ngẩng đầu, một .

 

Trương Phức Nghiên : "Lát nữa rửa ảnh xong sẽ gửi cho hai nhé."

 

Chu Thừa Lỗi liếc chiếc máy ảnh một giây .

 

Sau khi hai rửa chân sạch sẽ, Trương Phức Nghiên cốp xe lấy một đôi giày cao gót , tiện thể xách túi quà tặng .

 

với Giang Hạ: "Không nhà cô những ai, cũng cô thích gì nên mua đại một ít."

 

Giang Hạ hai tay cô xách đầy túi quà, nào túi xách, quần áo, thực phẩm chức năng, mỹ phẩm, sữa bột, đồ hộp, bánh kẹo, trái cây, đồ chơi...

 

là cái gì cần đều !

 

lạ mới gặp một , cô dám nhận?

 

"Cô khách sáo quá, mấy thứ thể nhận ."

 

Trương Phức Nghiên tinh nghịch: " việc nhờ nên mới tìm đến tận cửa. Đã việc nhờ vả thì dám tay ?"

Loading...