Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 81: Là cô ấy?

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:28:34
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Hạ bước tới, với hai nhân viên nhà ga : "Đứa bé tiếng Pháp, thể thử giúp đỡ."

 

Trương Phức Nghiên xuống tàu hỏa, khỏi ga thì thấy một bé gái ngoại quốc dường như lạc cha . Cô rảo bước tới, thấy Giang Hạ liền dừng , tiến lên nữa.

 

Người tiếng Pháp ít, cô xem thử cô gái thật .

 

Hai nhân viên nhà ga Giang Hạ, mắt đều sáng lên, chủ yếu là nhan sắc của cô cho kinh ngạc.

 

Nữ nhân viên: "Hóa tiếng Pháp, thảo nào hiểu. Cô tiếng Pháp ? Vậy phiền cô giao tiếp với bé xem , chỉ chút tiếng Anh thôi."

 

Nam nhân viên Giang Hạ, giọng cũng tự giác trở nên dịu dàng hơn, : "Phiền cô hỏi xem bé xuống từ chuyến tàu nào, lạc cha , đó còn phiền cô giúp đến phòng phát thanh thông báo tìm nhà giúp bé."

 

Giang Hạ mỉm với hai nhân viên: "Không vấn đề gì, phiền ạ, chuyện nên mà."

 

Người luôn khiến kìm thêm vài , huống chi hôm nay Giang Hạ trang điểm nhẹ, đến phát sáng!

 

Nam nhân viên nhịn thêm một cái.

 

Chu Thừa Lỗi liếc nam nhân viên một cái, giơ tay vén lọn tóc của Giang Hạ tai.

 

Nam nhân viên lúc mới để ý thấy Chu Thừa Lỗi, ngẩn , vội thu hồi ánh mắt đang Giang Hạ.

 

Giang Hạ xổm xuống, thẳng mắt bé gái, mỉm bằng tiếng Pháp: "Chào con, cô tên là Giang Hạ. Hai cô chú là nhân viên nhà ga, con cần giúp gì ?"

 

Phát âm tiếng Pháp của cô chuẩn và lưu loát, cô cố tình chậm để bé gái thể hiểu.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Chu Thừa Lỗi Giang Hạ, cô. Giọng cô , tiếng Pháp trôi chảy và êm tai, dịu dàng dễ vô cùng.

 

Bé gái hiểu, hơn nữa giọng điệu của Giang Hạ quá đỗi dịu dàng, giống như . Bé quệt nước mắt: "Chào cô, con tên là Amy, ba con lên chuyến tàu mất , con tìm thấy ba."

 

Giang Hạ trấn an: "Hóa tìm thấy ba ? Vậy cũng đừng vội, cô chú thể giúp con tìm, con nhớ chuyến tàu nào ?"

 

Bé gái lắc đầu: "Con ạ."

 

Sau đó Giang Hạ hỏi thêm vài câu, nắm tình hình bé lạc ba thế nào.

 

Trương Phức Nghiên ngạc nhiên Giang Hạ, ngờ tiếng Pháp của cô đến , ngay cả cô cũng thấy hổ bằng!

 

Ông ngoại cô là nhà ngoại giao, thông thạo vài ngoại ngữ. Từ nhỏ cô theo ông ngoại học tiếng, trong đó tiếng Anh và tiếng Pháp là thế mạnh. Cô tiếng Pháp cũng lưu loát, nhưng chuẩn bằng Giang Hạ. Giang Hạ cảm giác như phát từ băng ghi âm chuẩn .

 

Kỳ thi đại học gián đoạn nhiều năm như , trong nước ngoại ngữ thực sự quá ít, đặc biệt là ngoài tiếng Anh. Trương Phức Nghiên ngờ sẽ gặp một tiếng Pháp chuẩn và lưu loát đến thế.

 

Giang Hạ với hai nhân viên: "Cô bé lúc tàu dừng trạm thấy hành khách bỏ quên ví tiền ghế, liền nhặt lên chạy xuống xe đuổi theo trả . Lúc đó ba cô bé vệ sinh. Đợi cô bé trả xong ví chạy về tìm ba thì tàu chạy , cô bé tìm thấy ba ."

 

Nữ nhân viên lập tức : " ! Vừa nãy chỉ một chuyến tàu dừng trạm."

 

sang nam nhân viên: "Anh mau gọi điện cho trạm kế tiếp, bảo họ thông báo tàu khi tàu dừng trạm!"

 

Nam nhân viên lập tức chạy gọi điện.

 

Nữ nhân viên với Giang Hạ: "Phiền cô bảo bé gái cùng chúng đến phòng phát thanh một lát, chúng thử xem thể liên lạc với ba bé qua trạm kế tiếp ."

 

Lúc , bé gái thêm một câu.

 

Giang Hạ dịch : "Cô bé bảo ba bé từng sẽ xuống ở trạm ."

 

Giang Hạ xác nhận tên thành phố với bé gái, bé gật đầu.

 

Giang Hạ: "Là thành phố của chúng ."

 

"Vậy thể ba bé cũng xuống tàu . Phiền cô cùng đến phòng phát thanh, giúp chúng phát một bản tin xem tìm ba bé ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-81-la-co-ay.html.]

Thế là Giang Hạ cùng nhân viên đến phòng phát thanh, phát thanh gọi điện. Mười lăm phút , ba của đứa bé thấy loa phát thanh tìm đến phòng vụ.

 

Người đàn ông Pháp vô cùng cảm kích bày tỏ lòng ơn với Giang Hạ, còn khen ngợi tiếng Pháp của cô , xinh .

 

Giang Hạ cảm ơn, đó khen ngợi bé gái dũng cảm, bụng, xinh xắn cùng Chu Thừa Lỗi rời khỏi phòng vụ.

 

Họ còn cửa hàng bách hóa mua đồ về nhà họ Giang.

 

Hai khỏi phòng vụ xa thì một cô gái trẻ gọi : "Đồng chí Giang Hạ, xin chào."

 

Giang Hạ cô gái mặc quần bò, trang điểm xinh trẻ trung mặt, quen , ấn tượng. Chẳng lẽ là bạn của nguyên chủ? Cô bình tĩnh lịch sự: "Xin chào!"

 

Trương Phức Nghiên : "Ngại quá, đường đột, nhưng thấy cô tiếng Pháp quá nên nhịn quen. tên là Trương Phức Nghiên, đang là sinh viên năm hai, cô cũng đang học đại học ? Không là trường nào? Chúng thể trao đổi địa chỉ liên lạc ? Tiếng Pháp của bằng cô, thỉnh giáo một chút."

 

Giang Hạ lắc đầu: "Không , học đại học."

 

Trương Phức Nghiên kinh ngạc: "Cô nghiệp đại học nhanh ? Trông cô trẻ quá, cảm giác còn nhỏ hơn ."

 

"Không, thi đại học đỗ."

 

Trương Phức Nghiên: "......"

 

"Xin ."

 

Không ngờ đỗ đại học mà tiếng Pháp như , còn tưởng là học ở đại học chuyên ngữ.

 

"Không ." Giang Hạ xong liền kéo Chu Thừa Lỗi .

 

Trương Phức Nghiên hồn: "Ấy, đồng chí Giang Hạ, thể cho xin địa chỉ hoặc điện thoại ?"

 

Cô gái trẻ nhiệt tình như , Giang Hạ thấy cũng chẳng thể, liền địa chỉ làng chài nhỏ và điện thoại đội sản xuất.

 

Giang Hạ: "Nhà điện thoại, đó là của đội sản xuất."

 

Trương Phức Nghiên ngờ đối phương sống ở thành phố, chẳng chút nào là nông thôn, nhưng cô cũng coi thường nông thôn, mỉm ngọt ngào : " , khi nào rảnh đến tìm cô chơi ?"

 

Giang Hạ gật đầu, cùng Chu Thừa Lỗi rời .

 

Trương Phức Nghiên Giang Hạ nắm tay Chu Thừa Lỗi rời , bóng lưng Chu Thừa Lỗi chút kinh ngạc. Đó là chồng của đồng chí Giang Hạ ? Cô còn tưởng là trai gì đó, dù tuổi tác hai vẻ chênh lệch vài tuổi.

 

đàn ông khí thế thật, gọi Giang Hạ , trừng mắt một cái, suýt chút nữa dám lên tiếng. Nếu cũng quen những khí thế, thì cô thật sự dám mở miệng.

 

Phàn Lệ Lệ vỗ vai cháu gái: "Nhìn gì thế? Mợ tìm cháu mãi bên ngoài, hóa ở đây."

 

Trương Phức Nghiên đầu ngọt ngào gọi: "Mợ, cháu quen một , tiếng Pháp cực siêu."

 

"Đến cháu mà cũng thấy thì chắc là giỏi thật ."

 

"Khá là giỏi đấy ạ, còn giỏi hơn cháu. Chính là đôi vợ chồng trẻ phía kìa, cô gái đó ."

 

Trương Phức Nghiên là Kinh Thị, mợ gọi đến giúp đỡ. Mợ cô là biên tập viên nhà xuất bản, gần đây xuất bản một lô sách ngoại văn. Cô tin liền chủ động đến giúp dịch, chủ yếu là để trốn mấy vụ xem mắt ở nhà.

 

Phàn Lệ Lệ theo, liền thấy bóng lưng đôi vợ chồng mà mấy hôm gặp ở tòa soạn. Quả thực bóng lưng của hai quá , khiến một là nhớ mãi.

 

Tuy Chu Thừa Lỗi lúc đang xách một cái túi da rắn, trông lạc quẻ, nhưng bà vẫn nhận .

 

"Là họ ?"

 

"Mợ quen ?"

 

"Không quen, họ từng đến tòa soạn tìm việc phiên dịch, nhưng mợ thi đại học ba đỗ."

 

 

Loading...