Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 80: Cô gái ngoại quốc

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:28:33
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Thừa Lỗi hỏi Giang Hạ: "Lát nữa đến thành phố, ghé qua cửa hàng bách hóa mua ít đồ biếu ba nhé. Em mua thêm gì cho ông bà ?"

 

Lần dạo cửa hàng bách hóa mua quần áo cho ba Giang . Mẹ Chu cũng chuẩn hai cân tôm khô, hai mươi con cá chim vàng khô, mấy cân cá tạp khô, còn thịt một con gà và một con vịt để hai mang biếu thông gia. Chu Thừa Lỗi cảm thấy vẫn đủ.

 

Giang Hạ nghiêng yên xe đạp, một tay ôm chặt eo Chu Thừa Lỗi, một tay ôm xuể liền nắm chặt lấy thắt lưng của . Tay cô xách váy lên, chân co cao, lúc nào cũng để ý sợ váy bánh xe b.ắ.n bùn bẩn.

 

Giang Hạ cũng chẳng ba Giang thích gì, chỉ đành : "Con rể mua gì ba em cũng thích hết, tự xem mà mua , cái em quản. À, còn chuẩn một phần cho em trai em nữa."

 

Nguyên chủ còn một em trai, tặng quà chu đáo.

 

"Vậy để lo liệu." Nghe cô gọi là "con rể", chính là sự thừa nhận phận của , khóe miệng Chu Thừa Lỗi kìm khẽ nhếch lên, đuôi lông mày cũng ánh lên ý .

 

Rất nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nhưng đường trơn quá, sơ sẩy một chút là bánh xe trượt ngay, cũng dám lái một tay, sợ ngã Giang Hạ.

 

Ôn Uyển thấy chính là vẻ mặt xuân phong phơi phới của Chu Thừa Lỗi, khác hẳn với vẻ nghiêm nghị, sắc bén, giận tự uy thường ngày của .

 

Giờ phút Chu Thừa Lỗi cũng chẳng biểu cảm của dịu dàng đến thế nào, trong mắt và đuôi lông mày đều ngập tràn ý giấu .

 

Xe đạp lướt qua Ôn Uyển, cô chôn chân tại chỗ.

 

liếc bàn tay trắng nõn của Giang Hạ đang ôm eo Chu Thừa Lỗi, nắm chặt thắt lưng , còn tinh mắt thấy vết đỏ lấp ló nơi cổ áo cô.

 

Vết đó ý nghĩa gì, Ôn Uyển từng kết hôn ở kiếp hiểu rõ.

 

Quan hệ xảy , hai rõ ràng là ý định ly hôn.

 

Giang Hạ thấy Ôn Uyển, nhàn nhạt liếc qua một cái mặt .

 

Ôn Uyển trợn trắng mắt.

 

kìm so sánh với Giang Hạ.

 

Giang Hạ mặc một bộ váy áo xanh trắng mới tinh, đôi giày da cao gót màu trắng dính một hạt bụi, cả sạch sẽ như bầu trời xanh mây trắng.

 

Còn cô nhốt trong phòng tối thẩm vấn cả đêm, vốn tiều tụy, giờ lấm lem bùn đất, chật vật đến cực điểm!

 

So sánh với Giang Hạ, cô chỉ thấy một trời một vực.

 

sẽ mãi mãi như thế !

 

Giang Hạ, kẻ thi đại học ba đỗ, chỉ là loại chỉ thông minh thấp. Cô bây giờ sống chẳng qua là đỏ, dựa cha , giờ dựa đàn ông.

 

Còn cô dựa chính !

 

Sẽ ngày, cô dựa chính cũng sống hơn Giang Hạ!

 

Đợi cô thi đỗ Thanh Hoa - Bắc Đại, Chu Thừa Lỗi chỉ là cái đinh!

 

Chu Thừa Lỗi là tỷ phú tương lai thì ?

 

Có tiền bằng quyền.

 

trọng sinh trở , cần thiết tranh giành gã đàn ông second-hand Giang Hạ dùng thừa, cô chê bẩn!

 

Còn chuyện hôm qua Giang Hạ chơi xỏ một vố, hại cô bắt phòng tối thẩm vấn, tuy ghi hồ sơ, nhưng món nợ nhớ kỹ, sớm muộn gì cũng trả cho cô !

 

nhất định thi đỗ đại học, đổi cái vận mệnh vũng bùn c.h.ế.t tiệt .

 

Nghĩ đến đây, Ôn Uyển dứt khoát chạy nhanh về nhà. Dù cái váy duy nhất cũng bẩn , cô còn dịch sách, chỉ còn một ngày, ngày mai nộp bản thảo .

 

Thị trấn xa, nhanh tới nơi. Chu Thừa Lỗi đưa Giang Hạ chỗ gửi xe trong trạm y tế, nhận tấm thẻ gỗ, bên đường chờ xe khách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-80-co-gai-ngoai-quoc.html.]

 

Xe thành phố là một chiếc xe buýt cỡ trung, bên đường một đám đợi.

 

Xe đến, còn dừng hẳn, ùa lên như ong vỡ tổ. Xếp hàng là chuyện tưởng, ai cũng tranh chỗ .

 

Giang Hạ lập tức phát huy kinh nghiệm chen tàu điện ngầm kiếp , chen giữa mà kéo Chu Thừa Lỗi chen lên từ bên cửa xe.

 

Bình thường Chu Thừa Lỗi sẽ nhường lên , lên cuối cùng. sợ Giang Hạ chèn ép, đành che chở cô chen lên cùng.

 

Trong xe chật kín , hai đành .

 

Mùa hè nóng bức, xe điều hòa, tuy cửa sổ mở toang nhưng vẫn nóng hôi.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Xe đột ngột chuyển bánh, theo quán tính ngả về phía . nhanh một cánh tay rắn chắc vòng qua ôm chặt lồng n.g.ự.c vững chãi.

 

Chu Thừa Lỗi che chắn Giang Hạ , một tay bám lưng ghế, một tay ôm eo cô, để cô tựa lòng .

 

Xe lao về phía , đoạn đầu đường , xe lắc lư dữ dội. Trong khoang xe chật chội chen , ồn ào, hỗn loạn, mùi chua lòm, lẫn tiếng trẻ con lóc, thỉnh thoảng tiếng ai đó c.h.ử.i thề.

 

Giang Hạ che chở trong lòng, dù chen chúc thế nào cũng chạm tới cô, nhưng cô thể cảm nhận cơ thể Chu Thừa Lỗi thỉnh thoảng bên cạnh va .

 

Chu Thừa Lỗi đưa cô vị trí đối diện cửa sổ, gió lùa cũng thổi bớt chút mùi khó chịu.

 

Trong cả khoang xe, trừ những ghế , cô là thoải mái nhất.

 

Giang Hạ nhịn đầu đàn ông cao lớn phía .

 

Cao lớn, vạm vỡ, đáng tin cậy.

 

Chu Thừa Lỗi thấy cô cử động liền cúi đầu xuống: "Say xe em?"

 

Giang Hạ mỉm lắc đầu: "Không ạ."

 

Thấy nụ của cô, khóe môi Chu Thừa Lỗi cũng nhếch lên, ôm chặt cô hơn: "Có gì khó chịu nhớ bảo nhé. Hay là em xoay dựa ngủ một giấc?"

 

Giang Hạ hiểu ý , xoay , vùi đầu n.g.ự.c thì chỉ ngửi thấy mùi hương , ít nhất hôi như mùi xe.

 

tư thế mờ ám quá, đông thế , Giang Hạ dám, cô lắc đầu.

 

Bên cạnh hai một t.h.a.i p.h.ụ bụng to đó, còn che chở cho một bé gái sáu bảy tuổi chỉ cao bằng lưng ghế. Chồng chị cũng ngay cạnh nhưng chỉ lo .

 

Chị thấy Chu Thừa Lỗi che chở Giang Hạ kỹ càng như , mới hóa xe khách cũng thể chen lấn, chỉ cần coi như trẻ con mà che chở.

 

Hơn một tiếng , xe khách cuối cùng cũng đến bến xe khách thành phố.

 

Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi xuống xe, về hướng cửa hàng bách hóa.

 

Bến xe khách khá gần ga tàu hỏa, đến cửa hàng bách hóa qua ga tàu. Khi hai ngang qua quảng trường ga tàu, thấy một bé gái tóc vàng ngoại quốc đang gọi "papa" giữa đất trống.

 

Đứa bé tiếng Anh mà tiếng Pháp. Có hai nhân viên nhà ga, một nam một nữ, đang kiên nhẫn hỏi han, nhưng trong hai chỉ một vài câu tiếng Anh bập bẹ. Đứa bé rõ ràng hiểu, chỉ lớn, cũng chịu theo nhân viên phục vụ.

 

Nam nhân viên: "Làm bây giờ? Khuyên mãi , cứ định bế là nó trốn. Đứa bé tiếng nước nào thế nhỉ? Hình như nó hiểu tiếng Anh."

 

Nữ nhân viên: " cũng là tiếng nước nào, dù cũng tiếng Anh. Chỉ còn cách dụ nó đến phòng phát thanh, để nó tự loa tìm cha thôi."

 

Nam nhân viên: " chịu theo chúng !"

 

"Hay là mua cái kẹo dỗ nó xem?"

 

Giang Hạ thấy liền kéo Chu Thừa Lỗi tới.

 

 

Loading...