Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 78: Vợ chồng
Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:28:31
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Hạ tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái, liền phát hiện đang gối đầu lên cánh tay , tay chân quấn chặt lấy Chu Thừa Lỗi, coi như cái gối ôm thực thụ.
Đương nhiên "cái gối ôm" cũng đang yên, cánh tay dài ôm trọn vòng eo của cô.
Giang Hạ thói quen ngủ nướng, hơn nữa trời sáng rõ, cô liếc chiếc đồng hồ bên gối, 7 giờ rưỡi.
Chưa bao giờ cô dậy muộn thế !
Chu Thừa Lỗi vẫn tỉnh, cô rón rén gỡ tay , chống dậy, định trèo qua để xuống giường.
Chu Thừa Lỗi thực tỉnh từ sớm, đồng hồ sinh học của xưa nay chuẩn, cứ đến giờ là tỉnh.
Chỉ là bình thường sẽ chạy bộ, hôm nay trời mưa nên .
Trước dù trời mưa, tỉnh dậy cũng sẽ dậy ngay, bao giờ ngủ nướng.
Hôm nay chút nỡ dậy, sợ đ.á.n.h thức cô, bất tri bất giác ngủ .
Giờ Giang Hạ cử động, tỉnh, mở mắt liền cảnh xuân mắt cho ngừng thở.
"Đi đấy?" Giọng khàn khàn, bàn tay to thô ráp giữ chặt lấy eo thon của cô.
Giang Hạ dùng sức ôm một cái, ngã nhào lên , cô ấn tay xuống.
"Hơn 7 giờ , muộn quá , em dậy đây."
Chu Thừa Lỗi xoay , cô lười biếng : "Trời mưa, chẳng việc gì, dậy sớm thế gì?"
Tim Giang Hạ đập thình thịch: "Ba đang ở bên ngoài..."
Cô thấy tiếng Chu và ba Chu chuyện.
Bóng đen ập xuống, phong ấn lời dứt của cô.
Chu Thừa Lỗi dịu dàng hôn cô.
Anh khẽ nghiêng đầu tìm đến cổ cô...
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi tí tách gõ ô cửa kính khắc hoa đóng chặt. Trên bàn học bên cửa sổ bày biện sách giáo khoa cấp ba, trong phòng yên tĩnh và ấm áp.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Biển cả buổi sớm mai thật dịu dàng, từng đợt sóng vỗ về, nhẹ nhàng tung chú cá lên rơi xuống.
Trong lúc khó lòng kiềm chế, Giang Hạ vẫn loáng thoáng thấy tiếng ba Chu và Chu chuyện bên ngoài, theo bản năng c.ắ.n môi.
Chu Thừa Lỗi thấy , sợ cô tự đau, cúi đầu tách môi cô .
Từng giọt mồ hôi chảy dọc theo cổ ...
Đến khi sóng yên biển lặng, mưa bên ngoài cũng tạnh, ánh mặt trời ló dạng.
Hai lẳng lặng ôm .
Chu Thừa Lỗi cúi đầu hôn lên trán cô.
Cô là vợ của .
Giang Hạ đưa tay lấy chiếc đồng hồ bên gối xem giờ, cánh tay vẫn còn bủn rủn, sức lực.
Chu Thừa Lỗi đưa tay cầm lấy đồng hồ gối thoáng qua đặt xuống.
"Mấy giờ ?"
Chu Thừa Lỗi giơ tay nhẹ nhàng vén những lọn tóc dính trán và má cô, lau lớp mồ hôi mỏng chóp mũi cô.
"Hơn 10 giờ rưỡi một chút."
10 giờ rưỡi? Đã trưa !!
Giang Hạ vội vàng dậy: "Mau dậy thôi!"
Chu Thừa Lỗi thuận thế dậy theo, cô, trong mắt và đuôi lông mày đều tràn ngập ý : "Vội cái gì?"
Giang Hạ đến nóng cả mặt, trừng mắt: "Dậy thôi! Trưa !"
Giọng cô êm tai, mang theo sự mềm mại của con gái Giang Nam, thêm vài phần nũng nịu mà đây từng .
Chu Thừa Lỗi: "..."
Thật là mạng mà!
Đừng như chứ!
Chu Thừa Lỗi kiềm chế cúi đầu xuống.
"Cốc cốc..." Tiếng gõ cửa vang lên, ngay đó giọng Chu vọng : "A Lỗi, đội sản xuất báo điện thoại tìm Tiểu Hạ, bảo con bé 11 giờ điện thoại."
Tuy cửa đóng, Chu Thừa Lỗi vẫn nhanh chóng kéo chiếc chăn đá xuống góc giường lên che cho cả hai, đáp lời: "Con ạ."
Tim Giang Hạ suýt nhảy ngoài, đẩy .
Cô dậy, kéo chăn che kín , dáo dác tìm quần áo.
Quần áo, chăn màn đá tung tóe xuống góc giường, vài món đồ nhỏ chắc chăn đè lên nên tìm thấy.
"Không cần vội." Chu Thừa Lỗi nắm lấy cánh tay cô, nhịn cô một cái.
Giang Hạ: "..."
Mặt cô đỏ bừng, duỗi chân đá : "Anh đừng nữa! Đi ngoài!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-78-vo-chong.html.]
Trong mắt và đuôi lông mày Chu Thừa Lỗi đều là ý : "Anh , đừng đuổi ngoài, để tìm quần áo cho em."
Chu Thừa Lỗi thoải mái xuống giường, về phía tủ quần áo.
Giang Hạ liếc , dáng thật sự !
Vai rộng, eo thon, chân dài, cơ bụng...
Mặt nóng bừng, cô vội vàng dời tầm mắt .
Mặt càng nóng hơn, cô vùi mặt trong chăn, thẹn quá hóa giận: "Anh mau ngoài !"
Chu Thừa Lỗi: "..."
Sao đuổi nữa ?
Anh vẫn tìm cho Giang Hạ một bộ quần áo, chính là bộ mới mua cho cô, còn lấy cả áo lót giúp cô, đặt lên giường: "Quần áo tìm xong đây. Anh ngoài lấy chậu nước ấm cho em dùng nhé?"
Chu Thừa Lỗi vươn cánh tay dài nhặt chiếc quần dài từ góc giường lên.
Giang Hạ chút suy nghĩ liền từ chối: "Không cần!"
Thế chẳng cả thế giới đều ?
Chu Thừa Lỗi đến tủ quần áo lấy một chiếc quần tây dài màu đen: "Vậy xách thùng nước nhà tắm cho em tắm nhé?"
Giang Hạ: "..."
Bình thường cô thói quen tắm sáng sớm, tự dưng sáng sớm tắm, chẳng là "lạy ông ở bụi " ?
"Không cần ."
"Em vẫn nên dùng chậu nước ấm lau !"
"Được ." Chu Thừa Lỗi lấy áo sơ mi mặc : "Em cứ yên đấy, mở cửa ngoài."
Tuy treo rèm, nhưng mở cửa ngoài thì vẫn vén rèm lên.
Lỡ ai thấy cô vẫn đang giường...
Giang Hạ nghĩ đến đó liền vội vàng : "Đừng! Đừng mở cửa! Anh đợi lát nữa hãy ."
"Được." Khóe miệng Chu Thừa Lỗi nhếch lên, từng thấy cô mâu thuẫn như bao giờ.
Thẹn thùng trông đáng yêu thật!
"Anh !"
Chu Thừa Lỗi: "... Nếu thì ?"
Giang Hạ trừng mắt : "Có thì bảo!"
Chắc cô đôi mắt , sáng ngời linh động, trừng mắt như chẳng chút lực sát thương nào, ngược còn ...
Tóm là Chu Thừa Lỗi chịu nổi ánh mắt của cô.
Cô trừng như , chỉ cảm thấy mạng !
Đến Liễu Hạ Huệ cũng chịu nổi cái trừng mắt của cô!
Chu Thừa Lỗi sợ khỏi cửa , mà còn ngoài điện thoại nữa, đành xoay , cô.
Giang Hạ liếc bộ quần áo tìm cho: "Sao lấy bộ ? Bất tiện lắm."
Ở nhà việc mà mặc váy thì bất tiện, hơn nữa cũng dễ bẩn.
Cô chỉ đành vớ lấy bộ đồ ngủ mặc .
Chu Thừa Lỗi : "Hôm nay biển, ngày mai chắc cũng mưa, chiều nay chúng về nhà ba em một chuyến, ngủ thành phố một đêm, mai hẵng về."
Giang Hạ nghĩ cũng thấy nên về thăm một chút: "Được."
Giang Hạ xong quần áo, kiểm tra kỹ càng thấy gì bất , mới bàn học cầm quyển sách giáo khoa cấp ba mở , : "Mở cửa ."
Chu Thừa Lỗi đầu , thấy cô đang nghiêm trang sách: "..."
Anh nhịn nhếch khóe miệng, nhưng dám thành tiếng, mở cửa ngoài. Rất nhanh đó bưng hai chậu nước , đóng cửa .
Giang Hạ đặt sách xuống, đầu : "Anh cũng lau trong phòng ? Không tắm ?"
Mỗi ngày chạy bộ xong đều tắm.
"Không , dùng xong giặt sạch sẽ."
"Cái gì giặt sạch sẽ?" Giang Hạ mà hiểu.
Sau đó, cô thấy Chu Thừa Lỗi lấy thứ đó nhúng nước giặt.
Giang Hạ: "..."
Không chứ!
Thứ dùng một bỏ ?
"Anh nhớ giặt sạch sẽ một chút đấy!" Giang Hạ xong câu đó liền vội vàng chạy ngoài!
Quả thực dám thẳng!