Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 77: Thật là muốn mạng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:28:30
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay lầu, cách đó xa một cửa hàng bán quần áo. Chu Thừa Lỗi mất đến mười phút mua hai bộ đồ mang về, mỗi một bộ. Anh còn mượn nhân viên phục vụ chiếc máy sấy tóc mang về phòng. Cả nhà nghỉ cũng chỉ đúng một cái máy sấy, nhưng điều kiện ở đây xem là , cũng nhờ mới khai trương nên thứ còn mới.

 

Anh thấy Giang Hạ vẫn mặc bộ đồ ướt sũng đợi, liền đưa quần áo cho cô: "Em mau tắm , đừng để cảm lạnh. Áo lót bên trong ướt ? Cởi đưa cho , sấy khô giúp em."

 

Giang Hạ chẳng thèm để ý đến , thẳng nhà vệ sinh.

 

Hơn nửa tiếng , Giang Hạ mới bước , cả khô ráo, khoan khoái bên bàn sấy tóc.

 

Chu Thừa Lỗi từ nhà vệ sinh , mặc áo, cứ thế để trần bước ngoài.

 

Giang Hạ liếc một cái vội thu hồi ánh mắt, tiếp tục cầm máy sấy sấy tóc.

 

Chu Thừa Lỗi bước đến bên cạnh Giang Hạ, đón lấy chiếc máy sấy trong tay cô: "Để sấy cho."

 

Giang Hạ gì, buông tay .

 

Chu Thừa Lỗi cầm máy sấy, nhẹ nhàng sấy tóc cho cô.

 

Thật tóc cũng sắp khô .

 

Chu Thừa Lỗi sấy một lát là khô hẳn. Tóc cô khi khô trở nên mềm mại, đen mảnh như lụa thượng hạng, xõa tung tấm lưng mảnh mai, từ phía vô cùng.

 

Anh đặt máy sấy tóc xuống.

 

Bên ngoài trời tạnh mưa, màn đêm cũng buông xuống. Giang Hạ nghĩ Chu Thừa Lỗi biển về vẫn ăn gì, liền dậy: "Đi thôi! Chúng ngoài ăn chút gì về nhà."

 

Cánh tay dài của Chu Thừa Lỗi vòng qua ôm lấy cô: "Không vội."

 

"Anh đói ?" Giang Hạ siết chặt eo, tim đập thình thịch, nhưng vẫn ngước lên hỏi.

 

Những lọn tóc mềm mại lướt qua cánh tay rắn chắc, đường nét cơ bắp rõ ràng của , mang theo từng đợt rung động. Giọng Chu Thừa Lỗi trở nên khàn khàn: "Đói."

 

ăn cô là đủ .

 

Chu Thừa Lỗi cúi đầu, ngậm lấy đôi môi cô, đồng thời bế bổng cô lên, đặt xuống giường.

 

Lần còn dịu dàng nữa, nụ hôn sâu và đầy mạnh mẽ.

 

Giang Hạ hôn đến choáng váng, thở đều cướp mất.

 

Cơn mưa mùa hạ luôn đến thật dữ dội, bên ngoài tiếng mưa tí tách bắt đầu rơi, che lấp những âm thanh vụn vặt trong phòng.

 

Không qua bao lâu, mưa ngoài trời mới tạnh.

 

Hai vòi hoa sen.

 

Cơ thể Giang Hạ vẫn còn mềm nhũn, ôm chặt trong lòng.

 

Làn da cô trắng nõn, vô cùng non nớt, chỗ nào cũng in đầy những vết đỏ do để .

 

Không sự chuẩn , cũng đến bước cuối cùng, chỉ là giúp đỡ lẫn .

 

Chu Thừa Lỗi rửa sạch tay cho cả hai, quần áo.

 

Anh thu dọn quần áo ướt của hai .

 

Giang Hạ thấy mặc áo sơ mi nhưng cài cúc, thấp thoáng thấy những vết đỏ cổ, cô đỏ mặt, bước tới giúp cài cúc áo .

 

Chu Thừa Lỗi xoay , thẳng, cánh tay dài vòng qua ôm lấy cô, để mặc cô giúp cài cúc, cúi đầu ngắm khuôn mặt ửng hồng của cô, trong đáy mắt và đuôi lông mày đều tràn ngập ý .

 

Cô tự cài cúc áo sơ mi kỹ, đến cả chiếc cúc cùng cũng cài chặt, nhưng cổ vẫn lộ vài dấu vết mờ mờ.

 

Giang Hạ dám buộc tóc lên, cứ để xõa như , ít nhiều cũng che đôi chút.

 

Dáng vẻ Giang Hạ xõa tóc càng thêm nhu mì, xinh đến mức khiến kinh ngạc ngay từ cái đầu tiên.

 

Chu Thừa Lỗi kiềm chế cúi đầu xuống.

 

Giang Hạ đưa tay che miệng , trừng mắt một cái.

 

Chu Thừa Lỗi hôn lên lòng bàn tay cô.

 

Lại cô trừng thêm cái nữa!

 

Thật là mạng mà!

 

Chu Thừa Lỗi siết chặt eo cô, giọng khàn đặc: "Đừng trừng nữa, nếu đảm bảo chúng còn về nhà ."

 

Giang Hạ: "..."

 

Đương nhiên là về nhà , cả đêm về, sợ ba Chu lo lắng đến mất ngủ, hơn nữa nếu ngày mai mưa thì còn biển.

 

Mười lăm phút , Chu Thừa Lỗi cùng Giang Hạ rời khỏi nhà nghỉ, nương theo bóng đêm trở về nhà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-77-that-la-muon-mang.html.]

Về đến nhà hơn mười giờ, ba Chu, Chu và bé Chu Chu đều ngủ.

 

Thấy hai trở về, cả ba đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Mẹ Chu với Giang Hạ: "Tiểu Hạ, xin con, sáng nay ..."

 

Giang Hạ ngắt lời bà: "Mẹ, con hiểu mà, là vì thương Lỗi, con trách ."

 

Thực lời của Chu khó , ít nhất bà cũng để ý đến cảm nhận của cô. Bây giờ bà là bậc trưởng bối, thể một câu xin , là đủ .

 

Mẹ Chu càng thêm áy náy.

 

Bà sợ nhất là gây phiền phức cho con trai con dâu, nhưng gây rắc rối lớn như , suýt chút nữa hại chúng nó chia lìa.

 

Ông nhà đúng, bình thường chúng nó quấn quýt lấy , tình cảm , thể là cặp vợ chồng sắp ly hôn ?

 

Ông còn bảo A Lỗi nhắm trúng thứ gì thì chịu buông tay ?

 

Không, sẽ , từ nhỏ đến lớn nó thích cái gì là quyết bỏ qua, dùng thủ đoạn cũng !

 

Trong mấy em, nó là đứa nhiều mưu mô nhất.

 

Ba Chu nguyên văn còn câu: Ở thuyền, nó còn dám coi ông già như cái bài vị cơ mà!

 

Mẹ Chu trong mấy em, nó nhiều mưu mô nhất, nhưng cũng là đứa tâm địa thật thà nhất, lòng mềm yếu nhất, và cũng bao giờ phụ lòng . Nếu Giang Hạ đầu , mà bà đuổi , chắc đời lấy vợ nữa.

 

Chu Thừa Lỗi lên tiếng: "Ba, , con và Giang Hạ sẽ ly hôn, cả đời cũng sẽ ! Ba ngủ sớm ! Chu Chu cũng mau ngủ nào!"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Chu Chu : "Thím út, chú út, trong nồi thức ăn đấy ạ, cô chú đói thì ăn nhé."

 

Nói xong cô bé ngoan ngoãn về phòng ngủ. Uống t.h.u.ố.c xong, thực cô bé buồn ngủ và mệt mỏi . Chỉ là đợi chú út tìm thím út về mới yên tâm ngủ.

 

"Vậy hai đứa đói thì ăn chút gì , ăn xong ngủ sớm." Ba Chu xong cũng thức thời kéo Chu về phòng.

 

Còn , chẳng lẽ ở bài vị tiếp ?

 

Mẹ Chu còn với một câu trong nồi sắt nước nóng.

 

Giang Hạ tắm, Chu Thừa Lỗi liền đổ nước cho cô, đó bỏ thêm canh gừng nấu, mới ăn cơm.

 

Giang Hạ tắm xong, uống bát canh gừng Chu Thừa Lỗi đưa, liền lên giường ngủ .

 

Đợi đến khi Chu Thừa Lỗi tắm rửa, giặt xong quần áo trở , Giang Hạ ngủ say.

 

Chu Thừa Lỗi lục trong tủ quần áo một cái túi nhỏ, giường.

 

Anh ôm cô lòng, hôn cô.

 

Giang Hạ đ.á.n.h thức, đầu óc mơ màng, mặc kệ hôn.

 

Quá mệt mỏi, cô tỉnh táo nổi.

 

Chẳng qua Chu Thừa Lỗi hôn một lúc dừng . Anh sờ đầu Giang Hạ, nhanh chóng dậy, xuống giường, lục trong ngăn kéo tìm nhiệt kế.

 

Trong nhà vốn sẵn, cái là tối qua đưa Chu Chu viện khám, Giang Hạ bảo bác sĩ kê thêm.

 

Chu Thừa Lỗi kẹp nhiệt kế nách Giang Hạ, chốc chốc sờ trán, chốc chốc sờ lòng bàn tay cô, chút chắc chắn.

 

Năm phút , Chu Thừa Lỗi lấy nhiệt kế xem: 37 độ 2.

 

Quả nhiên là chút sốt, cao hơn 0.1 độ.

 

"Giang Hạ, đưa em bệnh viện khám nhé, em sốt ."

 

"Không cần , đừng ồn, để em ngủ một giấc."

 

Chu Thừa Lỗi thấy cô ngủ say, nghĩ cũng chỉ là sốt nhẹ, bèn lấy một gói t.h.u.ố.c hạ sốt, bón cho cô uống.

 

Giang Hạ mơ màng đ.á.n.h thức, bón cho một ngụm t.h.u.ố.c đắng ngắt, theo bản năng nôn .

 

"Đừng nôn, là t.h.u.ố.c hạ sốt đấy, em sốt , uống nước nuốt xuống ."

 

Giang Hạ uống cạn cốc nước tráng men, đè nén vị đắng trong miệng, lăn ngủ.

 

Chu Thừa Lỗi cất cốc nước, lên giường, ôm lấy cô, cả đêm dám chợp mắt, chỉ sợ nửa đêm nhiệt độ cơ thể cô tăng cao.

 

May mắn , hơn ba giờ sáng cô hạ sốt. Chu Thừa Lỗi đo nhiệt độ cho cô, xuống còn 36 độ 8, mới yên tâm.

 

Lúc ba Chu lên, vì bên ngoài đổ mưa to, ông bảo Chu Thừa Lỗi hôm nay biển. Chu Thừa Lỗi ừ một tiếng, mới an tâm ngủ.

 

Hai đêm ngủ bao nhiêu, cũng mệt .

 

Sáng hôm , Giang Hạ tỉnh dậy trong lòng Chu Thừa Lỗi, tinh thần sảng khoái.

 

 

Loading...