Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 71: Đánh trước rồi nói sau!

Cập nhật lúc: 2025-11-27 12:33:54
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Hạ ngạc nhiên vẻ mặt nghiêm túc của Chu, nhưng vẫn mỉm đáp "Vâng", theo bà trong.

 

Chu Chu đầu hai phòng, vẻ mặt bà nội nghiêm trọng quá, cô bé lo cho thím út. Mỗi bà nội giận đều biểu cảm như .

 

Mẹ Chu bước phòng của Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi, liếc chồng sách giáo khoa cấp ba bàn, thấy giường xếp ngay ngắn hai chiếc gối và hai tấm chăn mỏng gấp gọn.

 

Mùa hè nóng bức thế , hai vợ chồng còn cần đắp hai cái chăn riêng ?

 

Giang Hạ Chu, hỏi: "Mẹ, chuyện gì ạ?"

 

Mẹ Chu lấy ba bức thư từ trong túi : "Đây là thư của một nam sinh họ Ngô gửi cho con."

 

Giang Hạ thoáng qua phong thư trong tay Chu, phong bì giống hệt mấy cái nguyên chủ còn giữ. Hơn nữa tên nhận và gửi, cô ngay là do nguyên chủ .

 

Giang Hạ nhận lấy, nhưng trong ba bức thư cái gì thì cô mù tịt!

 

Không Chu nội dung ? Dù ba bức thư đều bóc miệng.

 

Thấy Giang Hạ bình tĩnh như , trong lòng Chu nhẹ nhõm một chút. Bà tự nhiên là xem nội dung, Điền Thải Hoa xúi bà xem, nhưng bà đến nỗi hạ đẳng như , lén lút xem trộm thư con dâu. Muốn xem, bà sẽ xem đường hoàng mặt con dâu!

 

Mẹ Chu : "Mẹ xem, nhưng thể xem nội dung bên trong ?"

 

Giang Hạ ngốc, chính cô còn xem qua, tự nhiên là thể để bà xem ngay . Cô tìm cớ: "Mẹ, ba bức thư cố ý đưa đến mặt , chắc chắn là ý , bên trong chắc là những gì con lúc . Ai đưa thư cho ạ? Ngô Khải Chí đến thôn ? Con thể tìm đối chất mặt về ba bức thư ."

 

Giang Hạ tin chắc Ngô Khải Chí đưa tới, cái gan đó.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Không , là con bé Ôn Uyển thôn bên đưa cho ."

 

Giang Hạ nheo mắt, nữ chính ư?

 

Mẹ Chu cũng nhất thiết xem thư, chuyện quá khứ bà so đo, bà hỏi tiếp: "Con và thằng Lỗi bàn bạc chờ hộ khẩu của nó chuyển về xong là sẽ ly hôn ?"

 

Giang Hạ sững sờ, chuyện là Ôn Uyển ? Không! Ôn Uyển chắc chắn , là Điền Thải Hoa ?

 

Giang Hạ thẳng thắn thừa nhận: "Trước , lúc đó con quen sống ở nông thôn, chỉ về thành phố. hiện tại con và Lỗi thống nhất sẽ ly hôn nữa."

 

Mẹ Chu hỏi dồn: "Vậy hai đứa động phòng ?"

 

Giang Hạ: "......"

 

Nhìn biểu cảm của Giang Hạ, Chu liền hiểu ngay, bà lập tức cảm thấy vô cùng thất vọng!

 

Cứ tưởng cô con dâu nguyện ý sống yên với con trai , hóa . Hai chung chăn gối bao lâu nay mà xảy chuyện gì, điều bình thường ?

 

Thảo nào thời gian chạy bộ của Chu Thừa Lỗi ngày càng dài, nửa đêm cũng thấy nó dậy tắm nước lạnh. Con trai bà đẻ bà hiểu, ánh mắt nó Giang Hạ tràn đầy tình cảm, đó là thật lòng!

 

còn Giang Hạ thì ? Hai giờ vẫn động phòng, thế là sống với cả đời ư?

 

"Tiểu Hạ, những vết sẹo thằng Lỗi con thấy ? Nó vất vả lắm mới sống sót trở về, năm đó từng nhận giấy báo nguy kịch hai ..." Mẹ Chu đến đây giọng nghẹn ngào, tiếp nữa.

 

Bà hít sâu một : "Tiểu Hạ, con ! Mỗi đều cuộc sống mong , trách con. thằng Lỗi thích con, nó là đứa tâm tính thật thà, ý thức trách nhiệm cao, một khi nhận định chuyện gì thì sẽ đổi, thể để nó càng lún càng sâu. Con trai cửu t.ử nhất sinh trở về, tuổi cũng còn nhỏ, bằng tuổi nó con cái học tiểu học , còn nó thì ?..."

 

Mẹ Chu đến đây thì khựng , suýt chút nữa buột miệng câu "Cưới vợ cũng như !".

 

Thôi, lời ác độc tổn thương khác, bà cũng tổn thương Giang Hạ. Chia tay trong êm thì hơn!

 

Bà sụt sịt mũi: "Mẹ chỉ mong nó thể cưới một vợ chịu an phận sống cùng nó, sớm sinh con đẻ cái, bình an, vui vẻ sống hết đời . Tiểu Hạ, con hiểu cho chứ? Trước khi thằng Lỗi về, con ! Chờ hộ khẩu của nó chuyển xong, sẽ bảo nó thủ tục ly hôn với con."

 

Nói xong bà mặt , Giang Hạ nữa.

 

Giang Hạ thấy mắt Chu đỏ hoe, cô ôm lấy bà, mắt cũng rưng rưng: "Mẹ, con ."

 

Dù thế nào nữa, ít nhất Giang Hạ Chu là vì thương Chu Thừa Lỗi.

 

Ôm Chu một cái, Giang Hạ liền ngoài.

 

Mẹ Chu bóng lưng cô bước nhanh ngoài, mấp máy môi, nhưng rốt cuộc thêm gì nữa. Đã duyên phận, thì thà chia tay sớm còn hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-71-danh-truoc-roi-noi-sau.html.]

Mẹ Chu xuống ghế bàn học, trong lòng tràn ngập mệt mỏi, cũng chẳng là đúng sai. con trai bà, bà xót lắm chứ...

 

Giang Hạ cầm mấy bức thư bờ biển.

 

Trên đường gặp mấy dân trong thôn, họ bàn tán xôn xao, Giang Hạ liền Ôn Uyển cố tình đưa thư cho Điền Thải Hoa mặt . Mẹ Chu cũng cãi một trận ở vườn rau vì chuyện .

 

Chuyện bên phía Chu, cứ để Chu Thừa Lỗi về giải thích! Còn vấn đề nguyên chủ để , cô sẽ tự giải quyết. Cô xem rốt cuộc nguyên chủ cái gì cho Ngô Khải Chí.

 

Cái gì cũng khiến cô quá động!

 

Sắp đến giờ trưa, bờ biển vắng tanh. Giang Hạ tảng đá ngầm, lấy thư .

 

Đọc xong, cô thầm thấy may mắn vì cho Chu xem.

 

Thế giới của trưởng thành giống trẻ con. Có những lời với trẻ con, thậm chí đ.á.n.h nó, thể quên ngay, để bụng. lớn thì khác, những việc, những lời , một khi , thì thể đầu . Dù đầu, trong lòng cũng sẽ lưu vết sẹo.

 

Thư của nguyên chủ đầy những lời chê bai Chu, Điền Thải Hoa, chê bai nhà họ Chu, và cả Chu Thừa Lỗi nữa.

 

Giang Hạ xem kỹ thì thấy điểm đúng! Bức thư thứ ba chắc chắn do nguyên chủ !

 

Nguyên chủ căn bản chướng mắt Ngô Khải Chí, thể thích ?

 

Giang Hạ so sánh giấy thư, giấy của bức thư thứ ba cũng khác so với hai bức .

 

Là Ôn Uyển!

 

Chắc chắn là cô bắt chước nét chữ của nguyên chủ, sửa đổi nội dung thư. Ngô Khải Chí bản lĩnh đó. Trong sách cũng từng nhắc đến nữ chính giỏi khoản , thể bắt chước nét chữ khác giống y như thật.

 

Quả thực là vô liêm sỉ! Đây là vu khống! Là hắt nước bẩn lên cô, và cả lên nguyên chủ - một khuất!

 

Giang Hạ tức giận bật dậy, kết quả chân trượt một cái, suýt nữa ngã xuống biển.

 

Chu Chu vội vàng kéo tay cô , lóc : "Thím út ơi, thím đừng nhảy xuống biển! Chờ chú út về, bà nội lời chú út nhất đấy."

 

Giang Hạ: "......"

 

định nhảy xuống biển ! Cô chỉ định tìm Ôn Uyển tính sổ thôi mà!

 

Giang Hạ vội vàng đỡ lấy cô bé: "Sao Chu Chu tới đây? Thím út định nhảy biển , chỉ là trượt chân thôi."

 

"Cháu sợ thím nữa, chú út sẽ buồn lắm." Cô bé cũng nỡ xa thím, nhưng dám .

 

Giang Hạ xoa đầu Chu Chu: "Chu Chu ngoan quá! Chu Chu, con Ôn Uyển là ai ?"

 

Chu Chu gật đầu: "Là chị chăn dê ở thôn bên cạnh ạ."

 

"Con nhà chị ?"

 

Chu Chu gật đầu.

 

"Đi, dẫn thím út tìm chị ."

 

Chu Chu gật đầu lia lịa, chỉ cần thím út nhảy biển, bỏ .

 

Giang Hạ theo Chu Chu tìm đến nhà Ôn Uyển.

 

Khi ngang qua trụ sở đội sản xuất, Giang Hạ suy nghĩ một chút bước . Không ngờ khéo gặp Ôn Uyển từ bên trong .

 

là oan gia ngõ hẹp, cô ả tự dẫn xác tới cửa!

 

Ôn Uyển thấy Giang Hạ xuất hiện ở đội sản xuất thì ngạc nhiên. Chẳng lẽ cô đến gọi điện về nhà, bảo tới đón?

 

Ôn Uyển chào: "Chị Giang Hạ!"

 

"Bốp!" Giang Hạ vung tay tát thẳng mặt cô !

 

Cứ đ.á.n.h tính !

 

 

Loading...