Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 68: Anh ấy thật dịu dàng
Cập nhật lúc: 2025-11-27 12:33:51
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Hạ ngẩng cổ, nhắm mắt , tay túm chặt lấy áo sơ mi của , cùng môi kề môi.
Cả hai đều là mới, lóng ngóng và căng thẳng, tim đều đập rộn ràng.
Anh thực sự dịu dàng.
Cẩn thận từng bước thăm dò.
Thời gian trôi qua, cánh tay Chu Thừa Lỗi siết lấy eo và gáy cô ngày càng chặt, ngày càng dùng sức.
Gân xanh cánh tay nổi lên, từng thớ cơ bắp tinh tế hiện rõ sức mạnh của .
Chiều cao hai chênh lệch quá lớn, Giang Hạ ép đến cong cả eo.
Ngay khi cô cảm thấy xương eo sắp gãy, luồn khuỷu tay xuống, bế bổng cô lên.
Hai chân đột nhiên rời khỏi mặt đất, Giang Hạ giật , theo bản năng vòng tay ôm cổ , đôi chân dài quắp lấy, như con lười treo .
Chu Thừa Lỗi xoay , ấn cô tường, đường cong cơ bắp cánh tay hiện lên rõ mồn một.
Không còn chênh lệch chiều cao, tác động và phản lực giữa và bức tường, hai trái tim dán chặt .
Giang Hạ một nữa cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của , tiếng "thình thịch" va đập lồng n.g.ự.c cô, hai trái tim như nhảy ngoài.
Chúng đang vỗ tay, va chạm, chào hỏi với cùng một tần .
Không qua bao lâu, Chu Thừa Lỗi đặt cô xuống giường, vùi đầu hõm cổ cô, giọng khàn đặc: "Anh tắm, đợi một lát nhé?"
Giang Hạ nhắm mắt, môi nóng hổi, dám mở mắt, cũng ngại ngùng dám đáp .
Đáp thế nào bây giờ?
Đáp cũng , mà đáp cũng xong!
Chỉ hỏi một câu: Tại nãy tắm xong hẵng phòng!
Chu Thừa Lỗi hít sâu một mới ngẩng đầu lên, cô một cái. Khuôn mặt ngày thường trắng trẻo giờ đây nhuộm đầy ráng đỏ.
Rực rỡ như đóa hoa nồng nàn.
Đẹp tả xiết!
Yết hầu chuyển động, kìm cúi xuống hôn mạnh một cái lên má cô, phát tiếng "chụt" thật lớn, mới nhanh chóng dậy, mở tủ tìm bộ quần áo, ngoài tắm rửa.
Mặt Giang Hạ nóng bừng từng đợt, tim vẫn đập thình thịch liên hồi, cô nhịn kéo chăn trùm kín đầu.
Ủ một lúc, nhịp tim vẫn bình .
Chỉ cần nghĩ đến chuyện sắp xảy tiếp theo, mặt cô nóng lên, tim đập nhanh hơn!
Không , bình tĩnh!
Nghĩ cứ chờ về như cũng cách, Giang Hạ liền xuống giường tìm việc gì đó để .
Giang Hạ đến bàn trang điểm, định cất hộp tiền cho kỹ. Cô đồng hồ, 9 giờ rưỡi?
Thế mà trôi qua lâu ?
Vậy là ôm cô ấn tường hôn cả tiếng đồng hồ?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mặt Giang Hạ nóng ran, mở hộp tiền bàn , từng xấp từng xấp tiền mệnh giá lớn "đại đoàn kết", xếp đầy hơn nửa cái hộp, còn một cuốn sổ tiết kiệm 4000 đồng, đó rút 3000 đồng, chắc là dùng để sính lễ và chi tiêu cưới xin.
Cô bỏ cả tiền của , hộp sắt cũng gần đầy.
Cô cất hộp tiền vị trí cũ trong tủ lớn để tiện lấy.
Đây là tiền Chu Thừa Lỗi lính mười lăm năm cộng thêm thời gian biển gần đây tích góp , là thứ dùng tính mạng và mồ hôi xương m.á.u đổi lấy, đều đưa cả cho cô.
Giang Hạ chiếc túi dứa ở góc phòng, định cất b.ăn.g v.ệ si.nh ngăn kéo tủ.
Vừa đồ đạc của cô nhiều, của Chu Thừa Lỗi cũng ít, tủ quần áo còn trống hai ba ngăn.
Cô mở túi dứa, lấy quần áo của ba Giang , mới phát hiện bên còn mấy bộ quần áo nữa, là đồ của phụ nữ trẻ tuổi.
Một bộ là váy áo màu xanh trắng, mặc thời tiết là .
Một bộ áo khoác vest màu xanh thủy lam, phối với váy hoa nhí màu xanh cùng tông, còn một chiếc thắt lưng màu trắng, chắc là mẫu mới cho mùa thu.
Màu xanh lam kén mặc, nhưng Giang Hạ da trắng, dáng nhỏ nhắn mềm mại, đầy đặn mà thô, toát lên một loại khí chất khó tả, linh động và tươi sáng, giống như nàng tiên cá biển sâu, nhiều màu sắc cô đều thể cân , đặc biệt là màu xanh biển.
Ngày thường biển cô chỉ mặc một chiếc áo thun hải quân kẻ sọc mà cũng đến mức khiến rời mắt .
Còn một bộ áo thủy thủ tay dài màu xanh lam và quần quân đội màu xanh lục, một bộ áo sơ mi tay dài màu trắng và quần dài đen, hai bộ để tiện mặc hàng ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-68-anh-ay-that-diu-dang.html.]
Mùa thu còn tới, Chu Thừa Lỗi chuẩn cho cô ba bộ đồ thu đông.
Giang Hạ mỉm để quần áo sang một bên, chờ giặt sạch sẽ mới cất tủ.
Sau đó cô xếp từng gói b.ăn.g v.ệ si.nh ngăn kéo, xếp thật chậm, chỉ cảm thấy thời gian trôi qua đặc biệt chậm chạp.
Cô là ngăn nắp, tủ quần áo lúc nào cũng gọn gàng, đồ trang điểm luôn xếp từ cao xuống thấp.
Chu Thừa Lỗi xách ba xô nước phòng tắm. Một ngày tắm ít nhất hai , sáng chạy bộ xong một , tối một , khi biển, buổi trưa cũng dội nước một . Bình thường chỉ dùng hai xô, tối nay sợ đủ sạch sẽ, cố ý xách thêm một xô.
Chu Thừa Lỗi dội nước lạnh xong, còn đưa cánh tay lên ngửi ngửi, đó mới , nhanh chóng giặt sạch quần áo của và Giang Hạ.
Phơi quần áo xong, mới phòng. Vừa bước phòng khách, Chu từ phòng Chu Chu với vẻ mặt lo lắng. Bà thói quen mỗi tối khi ngủ đều xem Chu Chu đắp chăn cẩn thận .
Thấy Chu Thừa Lỗi, Chu liền : "Lỗi , con bé Chu Chu hình như sốt , nóng lắm. Chỗ con còn gói t.h.u.ố.c đau đầu nào ? Lần cái Hạ uống thừa gói nào ?"
Chu Thừa Lỗi liền phòng Chu Chu, sờ trán cháu gái.
Rất nóng!
Mùa hè nóng nực, trẻ con sốt thực khó phát hiện hơn mùa đông, nhưng trán Chu Chu nóng đến bỏng tay.
"Hết ạ, trạm xá thôi, con cõng nó ." Chu Thừa Lỗi chỉ mặc áo ba lỗ, định về phòng lấy cái áo sơ mi khoác .
Muộn thế đội sản xuất còn ai, chạy tìm mở cửa mượn máy kéo, về về quá mất thời gian.
Chi bằng trực tiếp cõng cháu gái chạy thị trấn, dù thị trấn cũng tính là quá xa.
Giang Hạ ở trong phòng cũng thấy lời Chu, cô nhanh chóng quần áo, cầm theo một trăm đồng, mở cửa phòng. Chu Thừa Lỗi đang định đẩy cửa , thấy cô thì khựng : "Chu Chu sốt, đưa con bé trạm xá một chuyến."
Giang Hạ: "Em thấy , em cùng . Đạp xe , em đỡ con bé xe, tiền em mang theo ."
"Được! Anh lấy cái áo." Chu Thừa Lỗi đáp bước nhanh phòng lấy áo.
Giang Hạ dắt xe đạp.
Ba Chu vốn ngủ, cũng động tĩnh đ.á.n.h thức. Mẹ Chu gọi ông dậy bế Chu Chu .
Chu Thừa Lỗi mặc áo sơ mi xong, đeo thêm cái đèn pin chuyên dụng lên đầu để soi đường, đó nhận lấy xe đạp từ tay Giang Hạ.
Ba Chu đặt Chu Chu lên yên xe đạp.
Chu Chu mơ màng tỉnh, với cô bé: "Chu Chu, cháu cẩn thận dang chân , đừng để chân quấn bánh xe, gãy chân đấy ?"
Chu Chu lưng Chu Thừa Lỗi mơ màng gật đầu.
Giang Hạ cũng lên xe, một tay ôm Chu Chu, một tay túm áo sơ mi của Chu Thừa Lỗi, cô với ba Chu: "Ba yên tâm, con sẽ trông chừng Chu Chu cẩn thận."
Chu Thừa Lỗi hỏi Giang Hạ: "Ngồi xong ?"
"Rồi ạ."
"Bám chắc , chúng !"
"Bám ."
Chu Thừa Lỗi dùng sức đạp mạnh, chiếc xe lao .
Đường vốn , trời tối khó , Giang Hạ ôm chặt Chu Chu để cô bé ngã, canh chừng chân cô bé chạm bánh xe, tránh kẹp.
May mắn là đường thị trấn xa, đến mười phút tới, nhưng Giang Hạ mệt lử.
Chu Thừa Lỗi dừng xe cửa trạm xá, Giang Hạ cũng nhanh chóng xuống xe, Chu Thừa Lỗi xoay đỡ lấy cô: "Cẩn thận chút, đừng vội."
Giang Hạ ôm Chu Chu: "Anh bế Chu Chu , để em khóa xe."
"Ừ." Chu Thừa Lỗi chuyển sang bế Chu Chu, Giang Hạ ăn ý đưa tay giữ lấy tay lái, giữ vững đầu xe.
Chu Thừa Lỗi xuống xe, đó trực tiếp bế Chu Chu chạy vọt phòng cấp cứu.
"Bác sĩ, trẻ con sốt!"
Lúc vẫn là bác sĩ già và cô y tá trẻ trực ban .
Giang Hạ nhanh chóng khóa xe xong, chạy theo .
Bác sĩ già thấy vội dậy, đẩy giường bệnh tới, đó nhận Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ, nhịn buông một câu: "Con của hai hả? Lần sẽ là sốt cao 37.1 độ nữa chứ?"
Chu Thừa Lỗi: "......"
Giang Hạ: "......"