Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 67: Cảm giác này giống nữ hoàng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 12:33:50
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Hạ thấy ba Chu, vội vàng lấy que kem trong miệng : "Ba."

 

Chu Thừa Lỗi , đầu sang cũng gọi một tiếng "Ba", đó tiếp tục bóp bắp chân cho cô.

 

Giang Hạ rụt chân , mặt nóng: "Hết tê ."

 

Chu Thừa Lỗi vẫn bóp thêm một lúc nữa mới dậy.

 

Mẹ Chu nấu xong thức ăn, thấy cả ba đều về đến cửa nhà, : "Khéo thế, về cả ! Mẹ nấu cơm xong, mau rửa tay ăn cơm thôi."

 

Ba Chu: "No ."

 

Mẹ Chu kinh ngạc ông: "No ? Ông ăn cái gì mà no?"

 

"Đồ cúng."

 

Ông là một bài vị thì chẳng ăn đồ cúng ?

 

Mẹ Chu: "......"

 

Đồ cúng là cái quỷ gì?

 

Mẹ Chu chợt nghĩ điều gì, trừng lớn mắt: "Lão già , ông ăn vụng đồ cúng trong từ đường đấy chứ?"

 

Đường bến tàu sẽ ngang qua từ đường, biển thường đó vái lạy cầu thuận buồm xuôi gió.

 

" ngốc thế ?" Ba Chu lườm bà một cái, xách thùng cá nhà.

 

Ông là cha, hưởng "đồ cúng" của con trai dâng lên là chuyện đương nhiên, dù bà vợ già sớm muộn gì cũng sẽ "ăn", đến lúc đó bà sẽ hiểu.

 

Mẹ Chu chỉ cảm thấy ông già khó hiểu.

 

Giang Hạ đưa cho Chu một que kem: "Mẹ, con mua cho ."

 

Mẹ Chu thèm để ý đến ba Chu nữa, xua tay : "Mẹ ăn , thứ lạnh bụng ăn chịu , đau bụng c.h.ế.t. Các con trẻ tuổi mới thích, đưa cho Chu Chu !"

 

"Có hai cây mà . Ba ăn ạ?"

 

Ba Chu thích của ngọt lạnh: "Không ăn."

 

Mẹ Chu lớn tiếng gọi: "Chu Chu mau đây, thím út mua kem cho con , tiện thể mang một cây sang cho ông trẻ nhé."

 

Ông trẻ chính là Chu Hiệt, cháu của cụ cố.

 

Chu Chu đang chữ trong phòng. Từ khi Giang Hạ mua cho cô bé bàn học mới, hễ rảnh là cô bé bàn chữ, tiếng gọi liền chạy .

 

Giang Hạ đưa kem cho bé: "Con với ông Chu Hiệt mỗi một cây nhé."

 

Chu Chu nhận lấy kem, tít mắt: "Con cảm ơn thím út."

 

Sau đó cô bé chạy tót sang nhà bên cạnh tìm ông Chu Hiệt.

 

Giang Hạ với ba Chu: "Ba, , con và Lỗi mua cho ba một bộ quần áo, lát nữa ăn cơm xong ba thử xem nhé."

 

Chu Thừa Lỗi đang dắt xe đạp sân, Giang Hạ gọi là " Lỗi", liếc cô một cái, đuôi lông mày nhướng lên.

 

Trong mắt Chu ánh lên vẻ ngạc nhiên vui mừng. Bà vui vì con dâu thành phố một chuyến còn nhớ đến , nhưng cũng chút xót tiền. Bà : "Ba quần áo mặc , mua gì cho tốn kém? Lần đừng mua nữa. Nhà mới hai đứa , con cái cũng , còn nhiều chỗ tiêu tiền lắm, cứ giữ lấy mà dùng. Mẹ với ba con già , mặc bao nhiêu ."

 

"Không lãng phí , tiền kiếm là để tiêu mà. Anh Lỗi bảo thời gian qua ba vất vả, thấy quần áo ba đều cũ nên cố ý thương trường mua đấy ạ." Giang Hạ định nhấc chiếc túi dứa xe đạp xuống.

 

Chu Thừa Lỗi thấy thế trực tiếp xách xuống, túi nặng để Giang Hạ xách, đưa cho Chu: "Mẹ, quần áo ở trong đó, mang tìm xem. Là Giang Hạ mua đấy, con mà nghĩ đến mấy thứ ."

 

Mẹ Chu đang con trai coi như cu li, hai , trong lòng càng thêm vui vẻ. Chẳng quan tâm là con trai con dâu nghĩ đến chuyện mua, con cái nhớ đến là mừng . Bà hớn hở nhận lấy túi, xách nhà.

 

Khóe miệng ba Chu giật giật, cạn lời trời.

 

Bà vợ già ngốc quá, hưởng dụng "đồ cúng" của con trai dâng lên thì biến thành cu li !

 

Chu Thừa Lỗi dựng xe đạp gọn gàng.

 

Giang Hạ sờ sờ mấy con cá khô treo trong sân.

 

Mẹ Chu thấy liền : "Sáng nay với ba con mang một ít sang phơi nhờ nóc nhà bác cả, vẫn lấy về, phơi tám chín phần khô , mai phơi thêm một nắng nữa là ."

 

"Lại mang sang bên đó ạ? Phiền ba quá."

 

"Phiền gì mà phiền! Ba con biển, rảnh rỗi đến phát hoảng chứ." Mẹ Chu xong xách túi dứa phòng, thức thời mở xem ngay.

 

Giang Hạ rửa tay sạch sẽ trực tiếp mở túi , lấy sữa bột và mấy thứ khác , tìm bộ quần áo và hai đôi giày mua cho ba Chu đưa cho họ: "Ba , con mua cho ba bộ quần áo, ba thử xem ạ?"

 

Mẹ Chu kiểu dáng thích mê, chùi chùi đôi tay tạp dề mới dám cầm lấy: "Ái chà, cái chắc đắt lắm nhỉ? Mua ít vải về tự may là , vải sợi tổng hợp đắt lắm."

 

"Ba cứ thử xem , thì hai hôm nữa con lên thành phố đổi cho ạ." Giang Hạ lấy cặp sách, quần áo, giày dép của Chu Chu , mang phòng cô bé.

 

Mẹ Chu cao hứng : "Thế để thử luôn."

 

Mẹ Chu giục ba Chu mau thử đồ.

 

Ba Chu liếc chiếc áo sơ mi và quần tây, bình tĩnh : "Vội cái gì, ăn cơm ."

 

Mẹ Chu sực tỉnh: "Ừ đúng, ăn cơm ."

 

Bữa tối cá tạp kho, mực tươi xào ớt, còn tôm riêu hấp trứng.

 

Tôm khô phơi, lấy những con nhỏ nhất để nhà ăn. Lần Chu Giang Hạ trứng hấp tôm khô, hôm nay bà liền cho cô.

 

đầu tiên , trứng hấp già, nhiều lỗ khí, màu ngả đen chứ vàng óng.

 

múc cho Giang Hạ một thìa to.

 

Giang Hạ cảm ơn, ăn một cách mãn nguyện.

 

Vừa về nhà cơm ăn, chẳng còn gì thỏa mãn hơn thế.

 

Ăn cơm xong, ba Chu liền nhanh chóng tắm rửa, đó quần áo mới, giày mới ngoài.

 

Chu Thừa Lỗi dọn dẹp bát đũa, Chu cũng về phòng quần áo mới, cũng ngoài nốt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-67-cam-giac-nay-giong-nu-hoang.html.]

Giang Hạ mua cho Chu Chu ba bộ quần áo, cho cô bé thử đều vặn. Cô đang tết tóc cho Chu Chu, tò mò hỏi: "Ba muộn thế còn thế nhỉ?"

 

Chu Thừa Lỗi: "Ra chỗ cây đa lớn đầu thôn, nhiều ăn cơm xong đó hóng mát lắm."

 

Chu Chu cũng theo: "Nhà chú Cường cũng ở gần đó ạ."

 

Giang Hạ hiểu , hóa hai cụ khoe đồ mới!

 

Thật đáng yêu!

 

mà giờ trời tối , liệu ảnh hưởng đến hiệu quả khoe mẽ nhỉ?

 

Lúc quả thật trời tối, hơn 8 giờ. Ôn Uyển cãi với xe khách, ép xuống xe giữa đường, cô chạy bộ về thôn, chân phồng rộp cả lên.

 

Hôm nay cả ngày ăn gì, nóng mệt đói khát, chân đau, mặt cũng đau!

 

về đến nhà, cơm cũng chẳng ai để phần, hơn nữa cả nhà đều ngủ.

 

Ôn Uyển đỏ hoe mắt, uống một bát nước lớn, đó cầm hai củ khoai lang đỏ gọt vỏ ăn sống.

 

nhất định mau chóng chấm dứt những ngày tháng như thế !

 

Ôn Uyển về phòng lấy gương soi, phát hiện vết thương trán chỉ là một đường xước nông, chút vết máu, khi lành chắc sẽ để sẹo, nhưng bên mặt trái sưng vù, hiện tại xí.

 

Nghĩ đến việc Giang Hạ thò đầu thấy mà nhắc nhở , cô chút tức giận.

 

lấy những bức thư Giang Hạ cho Ngô Khải Chí khóa ngăn kéo, định ngày mai tìm cơ hội đưa sang nhà họ Chu, để Chu và Chu Thừa Lỗi rõ bộ mặt thật của cô.

 

Ôn Uyển ăn khoai lang sống, lấy cuốn sách ngoại văn . Đây là một cuốn truyện cổ tích thiếu nhi. Kiếp học lớp bổ túc ban đêm lấy bằng đại học tại chức, tìm một công việc ở công ty nước ngoài, vì để thăng chức tăng lương, cô bỏ công sức học tiếng Anh nhiều.

 

Hơn nữa cuốn truyện kiếp cũng bản tiếng Trung, một cuốn sách thiếu nhi khó .

 

Ôn Uyển đang định dịch, nhưng nhớ tới dáng vẻ mật của Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ.

 

gạt cuốn sách sang một bên, lấy thư của Giang Hạ , lấy một cuốn vở bài tập cũ, bắt đầu luyện chữ theo nét chữ trong thư.

 

Tài bắt chước chữ của khác của cô lợi hại, thể lấy giả thật.

 

Đêm dài lắm mộng, nếu hai đó ly hôn, thì hãy để bọn họ ly hôn sớm một chút !

 

Chu Thừa Lỗi rửa sạch bát đũa, đổ nước tắm cho Chu Chu, bảo cô bé tắm, hỏi Giang Hạ: "Hôm nay gội đầu em?"

 

"Có chứ." Ngoài đường nhiều bụi như , cô cảm thấy cả đều lấm lem.

 

Chu Thừa Lỗi liền : "Để gội cho em nhé?"

 

Lần Giang Hạ từ chối: "Được thôi!"

 

Chu Thừa Lỗi hứng chí kê ghế , pha nước ấm.

 

Đêm hè, Giang Hạ ghế, tiếng ve kêu, ngắm ánh trăng bầu trời.

 

Chu Thừa Lỗi phía , nhẹ nhàng mát xa da đầu, gội cho cô.

 

Chu Chu tắm xong , thấy chân Giang Hạ thỉnh thoảng cử động, sợ muỗi đốt, liền chạy phòng lấy chiếc quạt lá cọ lớn , đuổi muỗi và quạt mát cho Giang Hạ.

 

Giang Hạ bảo: "Không cần Chu Chu, con tự quạt cho ."

 

Chu Chu: "Con quạt cho con mà."

 

Thím út với cô bé quá, mua cho cô bé bàn học mới, cặp sách mới, quần áo mới, giày mới, còn mua cả sữa bột nữa, cô bé chút gì đó cho Giang Hạ.

 

Giang Hạ cũng mặc kệ cô bé, chỉ là cô đột nhiên cảm thấy giống như một nữ hoàng, nhịn bật .

 

Chu Thừa Lỗi: "Cười gì thế?"

 

Giang Hạ: "Chỉ là cảm thấy bây giờ giống nữ hoàng quá."

 

Trong mắt Chu Thừa Lỗi ánh lên ý : "Sau rảnh rỗi đều gội đầu cho em, để em nữ hoàng cả đời."

 

"Được thôi! Tự đấy nhé, !"

 

"Ừ." Đã .

 

Giang Hạ gội đầu xong liền tắm.

 

Đã hơn 8 giờ, ba Chu cũng tủm tỉm trở về, Chu Chu cũng về phòng ngủ.

 

Giang Hạ tắm xong , trở về phòng, Chu Thừa Lỗi liền giao cho cô một chiếc hộp sắt: "Cái từ nay em giữ ."

 

Chiếc hộp sắt Giang Hạ , tiền nong của Chu Thừa Lỗi bình thường đều để ở đây.

 

tủm tỉm : "Có bao nhiêu tiền? Có giấu quỹ đen ở khác đấy?"

 

Chu Thừa Lỗi thành thật khai báo: "Hơn 5000 đồng, trong túi còn mười đồng."

 

Giang Hạ đùa: "Mười đồng nhiều quá ? Đàn ông tiền dễ hư hỏng lắm."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Chu Thừa Lỗi liền lấy mười đồng , mở hộp bỏ .

 

Giang Hạ nắm lấy tay : "Đùa thôi mà, ngày thường bán cá, thể tiền chứ?"

 

Chu Thừa Lỗi ngược nắm lấy tay cô, giữ trong lòng bàn tay: "Không , bán cá chứ mua cá. Sau sẽ mang quá một đồng, tiền đều đưa em giữ, cần dùng sẽ hỏi em lấy."

 

Giang Hạ nghiêm túc : "Em đùa thật mà, mang bao nhiêu tiền cũng ."

 

Chu Thừa Lỗi cũng cô, giơ tay vén lọn tóc mái trán cô tai: "Anh , nhưng đùa. Em là vợ , tiền đưa hết cho em quản chẳng là đạo lý hiển nhiên ?"

 

Giọng Chu Thừa Lỗi êm tai, như tiếng đàn trầm ấm, đầy từ tính và mê hoặc. Hơn nữa ánh mắt cô, bầu khí từ lúc nào trở nên mập mờ.

 

Giang Hạ bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của , tim cũng đập nhanh hơn, cô theo bản năng đầu sang chỗ khác: "Tùy ."

 

Đuôi mắt khóe miệng Chu Thừa Lỗi đều là ý , kéo cô lòng, ôm lấy, giơ tay nâng mặt cô lên, bắt cô thẳng .

 

Ánh mắt hai giao , tim Giang Hạ đập thình thịch.

 

Anh đột nhiên cúi , cúi đầu, ngậm lấy đôi môi cô.

 

 

Loading...