Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 66: Thật là xứng đáng!
Cập nhật lúc: 2025-11-27 12:33:49
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Hạ đ.á.n.h thức, cô mơ màng thẳng dậy, ngẩn ngơ một chút phía : "Hình như em thấy gọi em?"
"Không , em nhầm đấy." Chu Thừa Lỗi bóp nhẹ tay cô: "Ngủ tiếp , tới nơi ."
Ôn Uyển hét to: "Anh Chu, chị Giang Hạ hình như ngủ , cẩn thận kẻo chị ngã xuống xe đấy!"
Mặt Chu Thừa Lỗi đen sì!
Giang Hạ theo bản năng ngoái đầu về phía , đó liền thấy Ôn Uyển thò đầu khỏi ô tô, vẫy tay với Chu Thừa Lỗi.
Phản ứng đầu tiên của Giang Hạ là cô ả đang tìm c.h.ế.t!
Quả nhiên, con đường hẹp, phía khúc cua xuất hiện một chiếc xe . Có xe ngược chiều tránh , ô tô khách liền ép sát lề đường.
Sau đó Giang Hạ thấy Ôn Uyển va cành cây bên đường!
Giang Hạ: "......"
Nhìn thôi thấy đau!
là thì c.h.ế.t!
Cũng rạch mặt chọc mắt nữa.
Trong ô tô.
Có nhắc nhở Ôn Uyển phía cành cây, bảo cô ngay ngắn .
quá muộn!
Ôn Uyển xong theo phản xạ đầu , còn kịp rõ thì một bụi cây xanh ập thẳng mặt!
Cô cảm giác như ai đó dùng cành cây quất mạnh mặt!
Đầu cô ong lên một tiếng, đó kéo giật trong xe.
Tài xế xe khách nổi giận lôi đình: "Này, cô não ? Ngồi xe mà thò đầu ngoài cửa sổ? Chán sống hả? Không nguy hiểm !"
Đầu Ôn Uyển đau ong ong, mặt cành cây quất trúng, đau rát.
Ô tô đang đà, một cành cây khá to, cành đó quất tới chẳng khác nào cầm roi quất mặt.
Tóm là cô đau, đau!
Ôn Uyển cảm giác trán trầy da, vội vàng hỏi bên cạnh: "Mặt cháu xước ?"
Cô sợ hủy dung.
Ôn Uyển xinh , nên coi trọng nhan sắc.
Bà cụ cạnh Ôn Uyển tức giận : "Xước !"
Thật là đáng đời!
Nếu sợ cô cành cây kéo văng ngoài gây án mạng, thì bà cũng lười kéo cô một cái!
Chưa từng thấy nào ích kỷ hẹp hòi như , xe đông , bà một nách hai cháu, chỗ chật chội nên lấn sang một chút, thằng cháu lỡ đụng cô , cô liền sầm mặt bắt bà cháu bà xa , đừng lấn sang chỗ cô .
Ôn Uyển thấy thế liền nhíu mày.
Có thấy nhịn : "Chỉ xước thôi, sợ cái gì? Nếu bác gái đây kéo cô thì cô lôi tuột xuống xe ! Lần đừng thò đầu ngoài nữa, may là đụng cành cây, chứ đụng tảng đá thì đầu cô cũng chẳng còn!"
Tài xế vẫn còn đang mắng nhiếc.
Ôn Uyển lo lắng, mặt xước để sẹo còn đỡ, nếu để sẹo thì xí bao?
Cô vốn dĩ xinh bằng Giang Hạ .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tâm trạng bực bội, cô cãi : "Bác lái xe cũng chú ý tình hình giao thông, nhắc sớm một chút? thương, bác là tài xế cũng trách nhiệm đấy!"
Thế là cả xe nhao nhao bênh vực tài xế, cãi với Ôn Uyển.
Cuối cùng, cô đuổi xuống xe!
Hai chiếc ô tô một một chạy qua, cuốn lên một đám bụi mù mịt. Giang Hạ vội vàng vùi mặt lưng Chu Thừa Lỗi, nhắm mắt , giọng nghẹt mũi : "Bụi quá mất!"
Đuôi mắt Chu Thừa Lỗi nhiễm ý . Phía dọc đường cũng bụi do ô tô cuốn lên, dứt khoát dừng , giơ tay lau mồ hôi trán: "Muốn uống nước em?"
Anh khát, giọng cũng khàn .
"Đợi chút , bụi quá." Giang Hạ phát hiện áo sơ mi lưng Chu Thừa Lỗi ướt đẫm, bao gồm cả chỗ mặt cô áp lưng , còn cả tay cô, tay nữa.
Chỗ hai cánh tay chạm đều là mồ hôi, tay áo cô dính dấp khó chịu.
Bản cô cũng mồ hôi nhễ nhại, còn mặc một bộ đồ "vũ trang" chống nắng kín mít.
Bụi tan bớt, Giang Hạ định nhảy xuống xe.
Chu Thừa Lỗi vội xoay nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay cô nhắc nhở: "Đừng nhảy, cẩn thận tê chân."
Giang Hạ cũng nhớ , nhảy nữa, duỗi đôi chân dài, chống mũi chân xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-66-that-la-xung-dang.html.]
Cánh tay dài của Chu Thừa Lỗi vòng qua ôm eo cô, phòng ngừa cô ngã.
"Không tê ." Giang Hạ trả lời.
"Ừ." Đợi Giang Hạ vững, mới buông cô , lấy bình nước, vặn nắp, đưa cho cô uống .
Giang Hạ nhận lấy, phát hiện bình nước vẫn đầy nguyên, suốt dọc đường hề uống ngụm nào.
Đạp xe lâu như , nhiều mồ hôi như thế, uống nước chịu nổi?
Rất dễ say nắng!
"Anh uống ." Giang Hạ đưa cho .
Chu Thừa Lỗi tùy tiện dùng mu bàn tay lau mồ hôi trán và mặt: "Em uống , khát."
Giang Hạ tin mới là lạ, trực tiếp dí miệng bình nước môi : "Mau uống !"
Lần Chu Thừa Lỗi từ chối nữa, nhận lấy, ngửa cổ uống ừng ực từ bình, đuôi mắt tràn đầy ý .
Giang Hạ yết hầu gợi cảm của chuyển động lên xuống, bèn dời tầm mắt , giơ tay chỉnh cái mũ rơm đầu, ngó nghiêng ven đường, ngờ ngủ quên, còn ngủ say sưa đến thế.
Đã gần nửa đường !
Lẽ ngủ xe đạp sẽ chập chờn, chỉ cần lắc nhẹ một cái, ngã thì cũng sẽ tỉnh.
cô ngủ ngon lành.
Là do tấm lưng đủ rộng lớn vững chãi, là do bàn tay nắm chặt lấy tay cô suốt dọc đường nên cô mới thể an tâm ngủ ngon như ?
Chu Thừa Lỗi nỡ uống quá nhiều, bọn họ chỉ còn một bình nước , mà đường còn hơn nửa chặng, nhanh nhất cũng tiếng rưỡi nữa, uống hai ba ngụm liền đưa cho Giang Hạ: "Anh uống đủ ."
Giang Hạ nhận lấy, thấy chẳng uống bao nhiêu: "Uống thêm chút nữa ."
"Đủ , em uống , quen ." Trước nhiệm vụ, hai ngày hai đêm uống nước cũng từng thử qua .
Giang Hạ hết cách với , cũng mặc kệ , ôm bình nước uống.
Chu Thừa Lỗi cô ngửa đầu uống nước, lộ chiếc cổ thon dài duyên dáng, bàn tay ôm bình nước thon thả trắng trẻo đến phát sáng, ngay cả đầu ngón tay cũng . Yết hầu nhịn khẽ nhúc nhích, dời tầm mắt , cảm thấy cổ họng càng thêm khô khốc.
Giang Hạ uống vài ngụm đưa cho : "Em uống xong , uống thêm chút nữa ."
Chu Thừa Lỗi nhận lấy uống thêm một ngụm vặn nắp bình .
Giang Hạ thấy trán, cổ đầy mồ hôi, giọt sắp chảy mắt, giọt chảy dọc theo gò má xuống cổ áo sơ mi, cô liền giơ tay lên, dùng bao tay ống lau mồ hôi cho .
Bao tay của cô sạch sẽ, ngày nào cũng giặt, mang theo thở của cô, còn mùi hương bồ kết thoang thoảng, dễ chịu.
Chu Thừa Lỗi đặt bình nước xuống, cánh tay dài ôm lấy eo cô, trong mắt và đuôi lông mày đều là ý , để mặc cô lau mồ hôi cho .
Giang Hạ lau xong, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của , tim hẫng một nhịp. Cô cố trấn tĩnh, như việc gì yên , ôm eo : "Đi thôi!"
Chu Thừa Lỗi nhếch môi, nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan chặt: "Được."
Anh đạp mạnh bàn đạp, chiếc xe lăn bánh.
Rất nhanh Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ qua chỗ Ôn Uyển.
Lúc mặt Ôn Uyển đang thương, còn , chắc chắn xí, Chu Thừa Lỗi thấy, Giang Hạ chê , nên chào hỏi.
Giang Hạ: "Sao cô xuống xe nhỉ?"
Chu Thừa Lỗi thậm chí còn chẳng nhận bóng dáng Ôn Uyển, dù cũng từng kỹ, bèn hỏi: "Ai cơ?"
Anh còn đầu thoáng qua.
"Ôn Uyển đấy!" Giang Hạ thực xem mặt cô thế nào, đáng tiếc cô cúi gằm mặt, mũ rơm che khuất.
"Không ." Chu Thừa Lỗi chẳng hứng thú đầu , nhưng sợ Ôn Uyển đuổi theo chào hỏi nên đạp nhanh hơn.
Dù cô cũng "quá lễ phép" mà.
Đến khi ráng chiều rực rỡ, bá đạo phủ kín bầu trời, Chu Thừa Lỗi chở Giang Hạ về đến thôn.
Ở đầu thôn khéo gặp bán kem que đạp xe , Giang Hạ ăn kem, trời nóng quá.
Chu Thừa Lỗi liền gọi đó mua ba cây, một cây cho cô, một cây cho Chu Chu, còn một cây cho Chu.
Về đến cổng sân, Giang Hạ đang định nhảy xuống xe thì Chu Thừa Lỗi xoay đỡ lấy cánh tay cô: "Chậm thôi, đừng nhảy."
Anh nghiêng xe để cô dễ xuống.
Giang Hạ ngậm kem que, một tay rảnh rỗi chủ động vịn cánh tay để xuống xe, còn nhịn bóp bóp bắp tay , rắn chắc thật!
Chu Thừa Lỗi cô một cái, trong mắt mang theo ý . Anh xuống xe, dựng chân chống, xổm xuống xoa chân cho cô: "Chân tê ?"
Ba Chu xách một thùng cá từ bến tàu về, thấy cảnh thì cạn lời trời.
Thật đúng là đủ đấy nhá!