Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 65: Cảm thấy không đáng thay cho hắn

Cập nhật lúc: 2025-11-27 09:23:05
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chủ nhiệm tòa soạn theo bóng lưng của Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ, tò mò hỏi đồng nghiệp: "Hai đồng chí đến tòa soạn việc gì thế?"

 

Quả thực bóng lưng của hai quá , một cao lớn đĩnh đạc, một thướt tha yểu điệu, bên cứ như cảnh trong phim điện ảnh .

 

Nhân viên xong liền : "Đôi vợ chồng đó hả? Vị nữ đồng chí đến phỏng vấn..."

 

Ôn Uyển lơ đãng tiếp lời: "Nữ đồng chí đó đến phỏng vấn công việc phiên dịch đúng ?"

 

Chủ nhiệm tòa soạn về phía Ôn Uyển: "Cô quen ?"

 

Ôn Uyển : "Vâng, quen, coi như là thôn bên cạnh. Cô thi đại học ba đậu mới lấy chồng, chí tiến thủ."

 

Chủ nhiệm tòa soạn lập tức mất hứng thú, bà với Ôn Uyển: "Cô cố gắng thử xem thể dịch xong cuốn sách ngoại văn sớm nhé, bên chúng đang cần gấp."

 

"Vâng, chủ nhiệm Trương yên tâm, đảm bảo giao bản thảo đúng hạn. Vậy về đây, ba ngày ."

 

Chủ nhiệm Trương để ý đến cô nữa, thẳng về phía bộ phận in ấn.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Trên đường phố.

 

Chu Thừa Lỗi đạp xe hỏi : "Còn nữa em?"

 

Giang Hạ: "Đến cửa hàng bách hóa ."

 

Quần áo của bé Chu Chu đều là đồ thừa của mấy em trai trong nhà, tuy kiểu dáng phân biệt nam nữ nhưng đều cũ kỹ.

 

Giang Hạ mua vài bộ quần áo mới cho cô bé mặc học.

 

Chu Thừa Lỗi liền đạp xe hướng về phía cửa hàng bách hóa, chần chừ một chút hỏi: "Em việc ở tòa soạn báo ?"

 

Chu Thừa Lỗi nghĩ kỹ , nếu cô thật sự , sẽ tìm cách sắp xếp giúp cô, chỉ cần tòa soạn chỗ trống là .

 

Giang Hạ: "Không , em chỉ thêm thôi, dịch vài cuốn sách nguyên văn nước ngoài mà. Chúng ngày nào cũng biển , những lúc biển ở nhà việc gì cũng chán."

 

Một chiếc thuyền hai gia đình dùng chung, khi bão gió hoãn mất mấy ngày, tính ngày thể biển cũng nhiều lắm.

 

Hơn nữa lúc ở thuyền thả lưới kéo, thời gian chờ đợi cũng dài, cũng thể tranh thủ công việc phiên dịch.

 

"Làm thêm?" Chu Thừa Lỗi hiểu, hiểu.

 

Giang Hạ bèn giải thích một chút.

 

Chu Thừa Lỗi liền hiểu , cũng giống như mấy phụ nữ trong thôn đan lưới cá, hoa nhựa thủ công, kiếm thêm chút tiền lẻ.

 

Chỉ là công việc thêm của vợ vẻ "cao cấp" hơn nhiều.

 

Chu Thừa Lỗi nhớ đến kệ sách lớn kín cả mặt tường trong thư phòng của ba Giang Hạ, cũng nhiều sách ngoại văn, Giang Hạ hiểu ngoại ngữ, lấy lạ.

 

Hai về cửa hàng bách hóa. Giang Hạ dừng ở một quầy bán quần áo trẻ em, chọn đồ cho Chu Chu.

 

Nhìn thấy Chu Chu, Giang Hạ nhớ đến bản hồi nhỏ, cho nên cô đặc biệt đối với cô bé một chút.

 

Giang Hạ cúi đầu nghiêm túc chọn quần áo, cầm từng chiếc lên so sánh, xem bên ngoài, lộn bên trong, đến cả cái túi áo cũng kiểm tra kỹ.

 

Dáng vẻ nghiêm túc chọn đồ của cô, góc nghiêng thật sự , dịu dàng.

 

Chu Thừa Lỗi nghĩ thầm nếu bọn họ con, cô nhất định sẽ là một dịu dàng.

 

Anh nhớ đến quần áo Giang Hạ mang về cũng chẳng mấy bộ, liền quanh một lượt, đó thấy cách đó xa treo một bộ váy áo: áo sơ mi hoa nhí màu xanh lam, chân váy trắng.

 

Sạch sẽ, gọn gàng, thanh xuân xinh . Chu Thừa Lỗi cảm thấy hợp với Giang Hạ, liền tới đó.

 

Giang Hạ vẫn đang mải mê chọn quần áo cho Chu Chu, chọn xong quần áo, qua nghiêm túc chọn giày, cả cặp sách.

 

Cái cặp của Chu Chu cũng là nhặt của các , bẩn còn mảnh vá.

 

Cuối cùng Giang Hạ mua cho Chu Chu ba bộ quần áo, trong đó một chiếc váy, đó mua thêm một chiếc cặp đeo chéo, một đôi giày vải và một đôi giày da nhỏ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-65-cam-thay-khong-dang-thay-cho-han.html.]

Chu Thừa Lỗi xách chiếc túi dứa vị trí cũ, Giang Hạ cũng phát hiện điều gì.

 

Chu Thừa Lỗi nhận lấy đồ cô mua, nhét trong túi: "Còn mua gì nữa ?"

 

"Mua cho ba bộ quần áo nhé?"

 

Chu Thừa Lỗi gật đầu: "Được, mua cho cả ba em nữa. Lần chúng về thăm thì tiện thể mang cho ông bà luôn. Mua quần áo , những thứ khác đến mua, xe đạp chở hết nhiều đồ như ."

 

"Vâng."

 

Thế là hai mua quần áo cho cha hai bên.

 

Kích cỡ của ba Giang Hạ, cô để Chu Thừa Lỗi tham khảo giúp, cô thật sự ước lượng chuẩn.

 

Sau đó Chu Thừa Lỗi còn mua hai hộp sữa bột. Sữa mạch nha Giang Hạ thích uống, uống một là chán, đều đưa cho Chu Chu uống hết, con bé thích uống.

 

Giang Hạ tưởng mua cho Chu Chu nên gì.

 

Mua xong đồ, Giang Hạ đồng hồ, hơn hai giờ chiều, đạp xe về mất hơn ba tiếng, còn ghé xưởng đóng tàu hỏi thăm chút, cô : "Đi thôi, qua xưởng đóng tàu xem ."

 

"Ừ."

 

Chu Thừa Lỗi nhét tất cả đồ đạc chiếc túi dứa , đó đặt lên giỏ xe phía , chở Giang Hạ về hướng xưởng đóng tàu.

 

Xưởng đóng tàu của thành phố xây dựng ở một bờ biển khuất gió hẻo lánh. Tuy hẻo lánh nhưng đường xưởng , vì xưởng thường xuyên cần vận chuyển linh kiện hoặc thiết cỡ lớn nên thành phố đặc biệt một con đường dẫn .

 

Đây cũng là lý do buổi sáng Chu Thừa Lỗi thà vòng xa hơn vài dặm cũng chở Giang Hạ đường , để cô thoải mái hơn chút.

 

Cả thành phố chỉ duy nhất một xưởng đóng tàu , hơn nữa nó cũng là xưởng lớn nhất tỉnh.

 

Đến bên ngoài xưởng, thấy mấy chiếc xe màu đen đang đỗ.

 

Sau khi Chu Thừa Lỗi trình bày lý do, ông bảo vệ nhiều liền nhắc nhở: "Hôm nay trong xưởng khách nước ngoài đến, thấy mấy cái xe ? Là của họ đấy. Mấy tay 'quỷ Tây' đó khó chiều lắm, chê ỏng chê eo, đồ nhưng tiếc tiền, xưởng trưởng đang đau cả đầu đây, còn dây dưa bao lâu. Chắc tạm thời thời gian tiếp các cô , nhất là hôm khác hãy !"

 

Giang Hạ mấy chiếc xe , buổi sáng lúc qua họ thấy, hai đành về , đến.

 

Hai lên xe đạp rời .

 

Nắng chiều gay gắt, mặt đường bê tông mặt trời nung nóng hầm hập, Giang Hạ yên xe mơ màng buồn ngủ.

 

Chu Thừa Lỗi đang định hỏi Giang Hạ uống chút nước thì đầu cô đột nhiên tựa lưng , hai tay đang ôm eo cũng lỏng .

 

Chu Thừa Lỗi liền phản ứng , ngủ mất !

 

Anh vội vàng nắm lấy bàn tay đang vòng qua eo để phòng cô ngã, rốt cuộc vẫn nỡ đ.á.n.h thức cô dậy.

 

Mấy ngày nay cô vất vả quá, ngày nào cũng cùng thức khuya dậy sớm biển đ.á.n.h cá. Hơn nữa xe con, gả cho xe đạp. Ngày chuyển nhà, đôi tay non mềm đến mức cầm cái cuốc cũng phồng rộp mụn nước, giờ những vết chai mỏng.

 

Chu Thừa Lỗi một tay giữ chặt đôi tay cô đang đan bụng , tay nắm tay lái, đạp xe vững vàng tiến về phía .

 

Mặt đường quốc lộ bê tông bốc nóng ngùn ngụt, từng đợt khí nóng ập tới.

 

Chu Thừa Lỗi lúc mồ hôi đầy đầu, cũng dám buông tay Giang Hạ để lau, sợ cô ngã khỏi xe, cũng nỡ dừng lau mồ hôi vì sợ cô thức giấc.

 

Giọt mồ hôi lớn chảy mắt Chu Thừa Lỗi, cũng chỉ dùng sức chớp chớp mắt để ép giọt mồ hôi cay xè thôi.

 

Chiếc ô tô khách lướt qua bên cạnh họ. Ôn Uyển ở vị trí sát cửa sổ, thấy rõ Giang Hạ đang dựa lưng Chu Thừa Lỗi ngủ say sưa. Chu Thừa Lỗi mồ hôi nhễ nhại, mồ hôi chảy cả mắt, cay đến mức chảy nước mắt mà vẫn nỡ đ.á.n.h thức phía .

 

Ôn Uyển đột nhiên cảm thấy đáng cho Chu Thừa Lỗi!

 

tìm Ngô Khải Chí, Giang Hạ và Ngô Khải Chí từng thư từ qua , những lá thư đó hiện đang trong tay cô .

 

Trước đây Giang Hạ thật sự ly hôn, trong thư tràn ngập những lời chê bai nhà họ Chu, chê bai Chu Thừa Lỗi và nhà họ Chu, chê bai nông thôn nghèo nàn.

 

Bây giờ Giang Hạ Chu Thừa Lỗi là tỷ phú tương lai nên mới chịu ly hôn!

 

Loại như dựa đàn ông như Chu Thừa Lỗi đối đãi ân cần thế chứ?

 

kéo cửa kính xe , thò đầu ngoài hét lớn: "Anh Chu, chị Giang Hạ, hóa là hai thật !"

Loading...