Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 64: Bác sĩ Cao, cô đừng nói nữa có được không?

Cập nhật lúc: 2025-11-27 09:23:04
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Hạ thấy Chu Thừa Lỗi đưa đến bệnh viện thì cuống lên: "Người khỏe hả?"

 

Không khỏe mà còn đạp xe chở cô mấy chục dặm đường?

 

"Không , đưa em khám. Em tới kỳ kinh bụng chẳng đau ?"

 

Giang Hạ: "......"

 

nghĩ nát óc cũng ngờ đưa chữa đau bụng kinh.

 

"Đau bụng kinh tuổi dậy thì thường khó chữa khỏi hẳn lắm." Kiếp cô cũng từng khám bác sĩ, chỉ thể giảm bớt chút đỉnh, nhưng hễ chú ý là đau c.h.ế.t sống , cơ thể hiện tại tính vẫn còn chán.

 

"Tay nghề của bác sĩ Cao giỏi." Chu Thừa Lỗi dừng xe đạp .

 

"Ồ." Giang Hạ nhảy xuống xe, nhưng chạm chân xuống đất thì một cơn tê dại truyền đến tận tim, suýt chút nữa thì ngã.

 

Cánh tay dài của Chu Thừa Lỗi vươn ôm lấy cô, giữ chặt cô trong lòng cho vững: "Cẩn thận một chút, đừng vội xuống xe."

 

"Chân tê rần ." Giang Hạ dựa một lúc, đợi đỡ tê mới thẳng .

 

Ngồi xe đạp lâu, khi nhảy xuống xe lòng bàn chân đôi khi sẽ tê, chắc là do m.á.u huyết lưu thông.

 

Chu Thừa Lỗi nhanh chóng chống chân chống xe đạp, xổm xuống xoa bóp chân cho cô.

 

Người qua đường xung quanh đều nhịn mà liếc họ.

 

May mà bệnh viện quân khu đông đúc như các bệnh viện khác, nhưng Giang Hạ vẫn đỏ mặt: "Không , hết tê ."

 

Thời đại , dù là tình nhân vợ chồng đều bảo thủ, cô mới phát hiện đường cái các cặp đôi thậm chí còn chẳng nắm tay .

 

Chu Thừa Lỗi vẫn xoa thêm một lúc nữa mới dậy: "Đi thôi!"

 

Chu Thừa Lỗi giới thiệu sơ qua về bác sĩ Cao cho cô .

 

Hai đến phòng chủ nhiệm khoa phụ sản, gõ cánh cửa đang mở: "Bác sĩ Cao."

 

Cao Khiết tiếng gõ cửa liền ngẩng đầu lên, thấy hai thì tươi, bà ân cần đ.á.n.h giá Giang Hạ một lượt: "Hạ Hạ càng lớn càng xinh nhỉ!"

 

Cao Khiết từng gặp Giang Hạ khi cô còn nhỏ.

 

Giang Hạ mỉm , chào một tiếng: "Bác sĩ Cao."

 

"Sao mà xa lạ thế? Hồi nhỏ còn gọi là dì Cao cơ mà! Nào, đây ."

 

Giang Hạ lập tức sửa miệng: "Dì Cao."

 

Chu Thừa Lỗi vòng tay ôm hờ lấy Giang Hạ, đưa cô trong, kéo ghế gỗ cho cô.

 

Giang Hạ xuống.

 

Cao Khiết hỏi: "Kinh nguyệt mấy ngày? Đã sạch hẳn ? Đặt tay lên đây, dì bắt mạch chút nào."

 

Giang Hạ đặt tay lên gối bắt mạch: "Hôm qua là sạch ạ, ba ngày."

 

Chu Thừa Lỗi lo lắng: "Thời gian như ngắn quá ạ?"

 

Anh hiểu lắm, nhưng nhớ các nữ binh xin nghỉ phép kỳ kinh dường như chỉ ba ngày.

 

"Ba đến bảy ngày đều trong phạm vi bình thường."

 

Cao Khiết bắt mạch cả hai tay cho Giang Hạ: "Khí huyết kém, t.ử cung lạnh một chút, nhẹ thôi, cả, ăn ít đồ lạnh là . Chắc là do cổ t.ử cung hẹp, kinh nguyệt chảy thông suốt, sinh con xong sẽ đỡ hơn."

 

Nói xong, bà còn ngẩng đầu Chu Thừa Lỗi trêu chọc: "Sức khỏe đấy, con cái dễ , hai đứa con lúc nào cũng . Nếu tạm thời , thì đồ dì đưa cho cháu mấy hôm đừng quên dùng, đặc biệt mấy ngày tới là kỳ rụng trứng, cực kỳ dễ 'dính' đấy nhé."

 

Mấy hôm đưa đồ? Khả năng hiểu ý của Giang Hạ tồi, đoán là cái gì, mặt cô nhịn mà đỏ bừng, cô chằm chằm về phía Chu Thừa Lỗi.

 

Mặt Chu Thừa Lỗi cũng đỏ lựng lên.

 

Cao Khiết thấy Chu Thừa Lỗi đỏ mặt, càng trêu: "Tuy rằng dùng cái đó trải nghiệm lắm, nhưng còn hơn là uống thuốc, uống t.h.u.ố.c hại ."

 

Chu Thừa Lỗi: "......"

 

Bác sĩ Cao, cầu xin dì đừng nữa ?

 

Sao hôm nay dì nhiều thế?

 

Khuôn mặt trắng ngần của Giang Hạ giờ đỏ như quả táo chín.

 

Cuối cùng bác sĩ Cao cũng tha cho đôi vợ chồng son, bà dậy: "Vừa khéo sáng nay b.ăn.g v.ệ si.nh cháu nhờ dì đặt giúp chuyển tới, dì còn đang rầu rĩ xem nên mang về nhà để đây."

 

Cao Khiết phòng đồ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-64-bac-si-cao-co-dung-noi-nua-co-duoc-khong.html.]

Trong phòng việc chỉ còn hai vợ chồng, khí bỗng nhiên chút ngượng ngùng.

 

Chu Thừa Lỗi lén Giang Hạ một cái, sợ cô vui.

 

Giang Hạ ho khẽ, thấp giọng hỏi Chu Thừa Lỗi: "Lần mua b.ăn.g v.ệ si.nh là nhờ bác sĩ Cao ?"

 

Chu Thừa Lỗi thở phào nhẹ nhõm, đáp khẽ: "Ừ."

 

Giang Hạ liền hiểu , chắc là tìm khắp các cửa hàng thị trấn và thành phố mà mua , cùng đường mới tìm đến đây.

 

Nếu thì ai tìm bác sĩ để mua b.ăn.g v.ệ si.nh chứ?

 

Cao Khiết xách một chiếc túi dứa lớn sọc đỏ trắng xanh .

 

Giang Hạ kinh ngạc đến buột miệng thốt lên: "Toàn bộ đều là b.ăn.g v.ệ si.nh ạ?"

 

" thế, thứ ở thành phố chúng cũng chẳng mua , đều là hàng nhập khẩu cả, cháu cũng mà. Cho nên dì dứt khoát đặt luôn lượng dùng cho một năm, thằng Lỗi xong cũng nhờ dì đặt giúp cho cháu một năm luôn. Cái bao to đùng là dì nhờ bạn bè ở Bắc Kinh nhường mới đấy."

 

Giang Hạ thật sự chuyện , vội : "Cảm ơn dì Cao, phiền dì quá ạ!"

 

Cao Khiết xua tay: "Khách sáo cái gì, gọi cú điện thoại nhờ một tiếng thôi mà, cháu mua chứ mua ."

 

Giang Hạ: "......"

 

Hiện tại cô đúng là mua thật.

 

Cao Khiết : "Giá mà nước cũng nhà máy sản xuất b.ăn.g v.ệ si.nh thì mấy! thứ đắt quá, mức sống dân cao, nhiều phụ nữ tiếc tiền dám mua, chắc là khó, nhưng công nhận dùng cái tiện hơn nhiều."

 

Giang Hạ đáp: "Nhập khẩu thì đắt, nhưng nếu tự sản xuất thì sẽ đắt như nữa. Bây giờ cải cách mở cửa, sự lãnh đạo của Đảng, đất nước sẽ ngày càng phú cường, đời sống dân chắc chắn cũng sẽ ngày càng lên, chừng phụ nữ nào cũng dùng . Cũng chừng tương lai thịnh vượng đến mức chúng tưởng tượng nổi ."

 

Chu Thừa Lỗi vẻ mặt như đang suy tư điều gì.

 

Cao Khiết : "Ha ha, đúng, nhất định là thế, nhất định sẽ ngày càng !"

 

Lúc y tá vội vàng chạy : "Chủ nhiệm Cao, sản phụ băng huyết."

 

Sắc mặt Cao Khiết biến đổi, vội vàng dậy: "Hai đứa tự nhiên nhé."

 

Nói xong bà cầm lấy ống vội vã chạy ngoài!

 

Chu Thừa Lỗi xách chiếc túi dứa đất lên: "Đi thôi!"

 

Giang Hạ hỏi: "Đã trả tiền ? Có cần đưa cho y tá ở đây nhờ chuyển cho dì Cao ?"

 

Chu Thừa Lỗi: "Lần trả ."

 

"Bao nhiêu tiền?"

 

"Không bao nhiêu ."

 

Giang Hạ liền hỏi nữa, cho dù đắt cô cũng dùng, dùng mấy loại giấy bản dễ rách lắm!!!

 

Ra khỏi bệnh viện, Chu Thừa Lỗi đưa Giang Hạ ăn cơm. Vốn định đưa cô đến tiệm cơm mới mở, nhưng Giang Hạ kiên quyết ăn ở tiệm cơm quốc doanh, nên đành tùy cô.

 

Thế là Giang Hạ cuối cùng cũng nếm thử mùi vị thức ăn và phong cách phục vụ của tiệm cơm quốc doanh trong văn học thập niên 80. Mùi vị khá , thái độ phục vụ cũng , khẩu phần mỗi món nhiều hơn so với thời hiện đại. Hai gọi ba món, tổng cộng hết đến năm đồng. Chu Thừa Lỗi bình thường ăn bốn bát cơm, nay vì để ăn hết thức ăn, chỉ ăn hai bát.

 

Ra khỏi tiệm cơm quốc doanh, Chu Thừa Lỗi hỏi Giang Hạ: "Còn nữa ?"

 

Hôm nay thể thăm ba vợ , quên mất hôm nay chủ nhật, ba vợ đều .

 

Giang Hạ: "Đến tòa soạn Nhật báo Thành phố."

 

Chu Thừa Lỗi liền nhớ đến chuyện mấy hôm tìm việc , thì việc ở tòa soạn báo?

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Thành phố cách thôn gần, nhưng cũng chẳng , chỉ cần ly hôn, cô thích việc ở cũng , biển cùng vất vả quá.

 

thành phố cũng bến tàu, đợi mua thuyền riêng, thể trực tiếp khơi từ thành phố, cũng như cả.

 

Chu Thừa Lỗi liền đạp xe đưa Giang Hạ đến tòa soạn báo, cùng cô .

 

Giang Hạ tìm bừa một nhân viên trong tòa soạn hỏi xem ở đây đang tìm phiên dịch tạm thời .

 

Đáng tiếc Giang Hạ đến chậm một bước, đó : "Hiện tại cần nữa, nãy một nữ đồng chí tiếng Anh khá , chủ nhiệm tuyển cô ."

 

Giang Hạ khó tránh khỏi chút tiếc nuối vì đến chậm, nhưng cũng ảnh hưởng quá lớn, cô mỉm : "Cảm ơn ."

 

"Không chi."

 

Giang Hạ liền cùng Chu Thừa Lỗi ngoài.

 

Lúc , vị chủ nhiệm phụ trách xuất bản sách ngoại ngữ phỏng vấn xong Ôn Uyển, hai cùng bước .

 

 

Loading...