Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 63: Mười ngón tay đan chặt

Cập nhật lúc: 2025-11-27 09:23:03
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Thừa Lỗi kiềm cúi đầu liếc cánh tay trắng ngần, mảnh mai đang vòng qua eo : Còn trắng hơn cả chiếc áo sơ mi trắng của .

 

Xe đạp đột nhiên loạng choạng một cái, cánh tay bên hông cũng siết chặt .

 

Giang Hạ sợ đến mức theo bản năng ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của : "Anh đường chứ!"

 

Chu Thừa Lỗi vội vàng thu hồi tầm mắt, giữ vững tay lái, dám lung tung nữa. Chỉ là khóe miệng nhịn mà nhếch lên, ngây ngô như một kẻ ngốc, hai chân đạp xe nhanh thoăn thoắt.

 

Đường đất lồi lõm gồ ghề, xe đạp lắc lư trái , Giang Hạ càng ôm chặt hơn.

 

Đến thị trấn, lên đường lớn dẫn thành phố, xe đạp chạy êm hơn nhiều, còn xóc nảy nữa. Giang Hạ cũng thoải mái hơn, cô đang định buông tay thì bàn tay to lớn, ấm áp của nắm lấy tay cô.

 

Chu Thừa Lỗi liếc mắt quanh, phía vắng tanh, xe cộ qua .

 

Anh giảm tốc độ, một tay lái xe, tay nắm chặt lấy bàn tay đang đặt bên hông , khẽ gọi: "Giang Hạ."

 

Đầu tim Giang Hạ khẽ run lên, cô cố trấn tĩnh , đáp nhẹ: "Dạ?"

 

Tiếng đáp quá nhỏ, Chu Thừa Lỗi dường như thấy, dường như . việc cô rút tay về khiến an tâm hơn một chút. Anh vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y lái: "Chúng sẽ ly hôn."

 

Giang Hạ bóp tay đến đau.

 

Cô theo bản năng rút về: "Đau!"

 

"Xin ." Chu Thừa Lỗi vội buông tay . Giang Hạ đang định rụt về thì vội vàng nắm lấy: "Được em?"

 

Giang Hạ hỏi : "Tại ?"

 

Sau đó, Giang Hạ thấy giọng trầm thấp, đầy từ tính và mê hoặc của trả lời: "Thích em, nỡ bỏ. Còn em thì ?"

 

Cô ư?

 

Có thích ?

 

Một đàn ông ấm áp như Chu Thừa Lỗi, ai ở chung lâu ngày chắc cũng sẽ kìm mà thích thôi, Giang Hạ thầm nghĩ.

 

Giang Hạ thể phủ nhận rằng hôm qua khi ly hôn, trong lòng cô dấy lên chút vui sướng và rung động.

 

Chu Thừa Lỗi nắm c.h.ặ.t t.a.y lái, trán và lòng bàn tay rịn một tầng mồ hôi, nhưng đợi mãi mà cô vẫn trả lời.

 

Chu Thừa Lỗi chút hối hận, hỏi cô thích . Anh vội vàng truy vấn: "Giang Hạ, chúng ly hôn, ?"

 

Giang Hạ trả lời , nhưng cánh tay cũng vòng qua ôm lấy eo , đầu tựa tấm lưng thẳng tắp của , nhẹ nhàng gật đầu.

 

từng yêu đương, nhưng cũng đó là cảm giác rung động, cô nguyện ý theo tiếng gọi của con tim.

 

Chu Thừa Lỗi đột ngột phanh gấp, hai chân chống xuống đất, giữ vững xe.

 

Theo quán tính, cơ thể Giang Hạ va nhẹ về phía , đó nắm lấy hai vai, kéo dậy.

 

Chu Thừa Lỗi xoay , một tay ôm trọn cô lòng, giọng nhẹ nhưng vô cùng trịnh trọng: "Cảm ơn em!"

 

Chỉ cần cô rời , nhất định sẽ buông tay.

 

Giang Hạ ôm chặt, hai trái tim kề sát bên . Cô thể cảm nhận trái tim đang đập "thình thịch" liên hồi, mạnh mẽ và đầy sức sống, khiến an tâm rung động.

 

Cô giơ tay ôm .

 

Nhận sự đáp , vòng tay Chu Thừa Lỗi càng siết chặt hơn!

 

"Bíp bíp..." Phía bên đường, một chiếc ô tô từ xa lao tới.

 

Giang Hạ tiếng còi xe giật , đang định đẩy thì Chu Thừa Lỗi đưa tay giữ lấy đầu cô, ấn n.g.ự.c : "Đừng động đậy, bụi đấy."

 

Giang Hạ liền im, mặt vùi n.g.ự.c , dám ngẩng lên.

 

Cô cảm nhận chiếc ô tô lướt qua bên cạnh họ, cũng cảm nhận khuôn mặt đang nóng bừng lên từng đợt, cùng với sự rung động tận đáy lòng.

 

Ôn Uyển ô tô, chen chúc đến mức sắp bẹp dí như bánh nhân thịt, thế nhưng cô vẫn thấy hai đang ôm bên vệ đường!

 

liếc mắt liền nhận đó là Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ!

 

Trong lòng cô khiếp sợ phẫn nộ, bọn họ thể ôm như thế?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-63-muoi-ngon-tay-dan-chat.html.]

 

Chiếc ô tô loáng cái lướt qua hai , cuốn theo một trận bụi mù mịt.

 

Chờ ô tô qua, bụi bặm tan hết, Chu Thừa Lỗi mới buông cô , : "Chúng cũng thôi."

 

Mặt Giang Hạ đỏ bừng giấu , cô vẻ bình tĩnh gật đầu, yên xe.

 

Nụ môi Chu Thừa Lỗi giấu : "Ôm chặt , đạp xe đây."

 

Giang Hạ liền đưa tay ôm lấy eo .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Chu Thừa Lỗi đạp mạnh một cái, chiếc xe đạp liền lăn bánh.

 

Anh buông một tay , chỉ lái xe bằng một tay, tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé bên hông, cùng cô mười ngón tay đan chặt, cánh tay kề sát cánh tay.

 

Anh chở cô băng qua những cánh đồng, vượt qua những đỉnh núi, qua những thôn làng.

 

Gió sớm nhẹ nhàng thổi tới, thể cảm nhận ấm từ bàn tay cô, còn cô thể ngửi thấy mùi hương mát lạnh .

 

Hai đều gì, nhưng chẳng hề cảm thấy buồn chán.

 

Đường xa hơn Giang Hạ tưởng tượng, khi mặt trời lên cao mà vẫn tới nơi.

 

Giang Hạ bèn đội mũ rơm lên, đeo cả bao tay ống , công tác chống nắng đến tận răng.

 

Suốt dọc đường, cô ngắm những cánh đồng bao la, bầu trời xanh rộng lớn, những dãy núi trập trùng, biển cả mênh m.ô.n.g và cả bóng lưng thẳng tắp .

 

Hai xuất phát từ hơn 6 giờ sáng, Chu Thừa Lỗi cũng dám đạp quá nhanh.

 

Đường thành phố nhiều đoạn đường núi, lên dốc xuống dốc liên tục, đặc biệt là những đoạn lên dốc mất sức.

 

chở cô dường như mệt mỏi là gì, đôi chân đạp đều đặn, đón ánh mặt trời, cứ thế tiến về phía .

 

Giang Hạ thật sự khâm phục thể lực của Chu Thừa Lỗi, cũng hiểu vì để cô tự đạp xe theo.

 

Đạp xe hơn hai tiếng đồng hồ vẫn tới, nhưng chắc cũng sắp , vì Giang Hạ thấy một xưởng đóng tàu.

 

Cô túm túm áo Chu Thừa Lỗi, hỏi: "Đây là xưởng đóng tàu hả ?"

 

Chu Thừa Lỗi cũng quan sát xưởng tàu, trong tay đang chút tiền tích góp, định mua một chiếc thuyền, liền đáp: "Ừ."

 

Giang Hạ nhớ đến thiết lập trong sách, cuối năm nay giá thuyền sẽ bắt đầu tăng, hơn nữa còn tăng nhanh, năm đắt hơn năm , càng ngày càng đắt đỏ.

 

Trong sách, vận may đường biển của Chu Thừa Lỗi , khi giá thuyền tăng mạnh kiếm ít tiền, đặt mua hai chiếc, ai cũng bảo đỏ.

 

lúc mua, giá thuyền tăng hơn một ngàn đồng, mức vẫn gọi là tăng mạnh, dù mỗi năm cũng đều tăng vài trăm. mấy năm thì tăng chóng mặt, đến thời hiện đại, thật sự chuyện cầm một vạn vài ngàn là mua một chiếc tàu cá biển cỡ lớn .

 

Giang Hạ hỏi: "Bây giờ một chiếc bán bao nhiêu tiền?"

 

Chu Thừa Lỗi: "Phải xem kích thước và trang nữa. Giống như chiếc của nhà , lúc ba mua giúp đội sản xuất, là thuyền cũ dùng nhiều năm mà cũng 3000, giá gốc chắc sáu bảy ngàn. Bây giờ thể đắt hơn, 8000 cũng chắc mua , giá thuyền năm nào cũng tăng."

 

Giang Hạ hỏi: "Anh mua thêm một chiếc nữa ?"

 

Chu Thừa Lỗi thành thật : "Anh tính toán đó."

 

Anh mau chóng để cô sống sung sướng. Vốn dĩ định đợi tiền nhiều thêm chút nữa sẽ mua chiếc lớn hơn để khơi xa, nhưng bây giờ mua một chiếc nhỏ hơn một chút, mỗi ngày kiếm thêm một ít cũng .

 

Giang Hạ tiền, bởi vì chỗ cất tiền bao giờ giấu cô: "Hiện tại cải cách mở cửa, giá thuyền chắc chắn sẽ tăng nhanh. Nếu tiền em nghĩ nên mua sớm, mua ngay thì đặt cọc cũng , chắc là giao tiền cọc nhỉ? Chúng về xem xem tổng cộng bao nhiêu tiền, xem đủ mua một chiếc . Biết sớm thì em mang hai viên trân châu bán , chắc cũng đáng giá chút tiền."

 

Chu Thừa Lỗi nắm lấy tay cô, đuôi lông mày đều nhiễm ý : "Không cần , còn chút tiền để dành, chỉ giao tiền cọc thì chắc là đủ."

 

"Hay là chiều về chúng ghé xưởng đóng tàu xem thử? Hôm nay đổi ca với cả, ba ngày tới chúng đều biển đúng ?"

 

"Ừ, theo em." Khóe miệng Chu Thừa Lỗi khẽ nhếch, thích cảm giác cùng cô thảo luận về tương lai, hơn nữa suy nghĩ của cô hợp ý .

 

Lại qua nửa tiếng nữa, cuối cùng cũng đến nội thành, mất tổng cộng hơn ba tiếng đồng hồ, hơn 10 giờ sáng!

 

Vào thành phố thể thấy dọc hai bên quốc lộ là những dãy nhà lầu, đa phần cao ba bốn tầng, cũng tòa sáu bảy tầng.

 

Thành phố náo nhiệt hơn thị trấn nhiều, cũng thấy đạp xe qua , còn cả xe chạy đường.

 

Chu Thừa Lỗi đạp xe rẽ bệnh viện quân khu.

 

 

Loading...