Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 59: Bị Giang Hạ làm vấy bẩn

Cập nhật lúc: 2025-11-27 09:22:59
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phải , nhà thím đang cần cá đây.” Mẹ Chu vội vàng lên tiếng, dậy bảo cả nhà: “Mọi cứ từ từ ăn, cá đến .”

 

Nói xong bà bưng bát cơm sân.

 

Giang Hạ nhận giọng của nữ chính, theo bản năng liếc Chu Thừa Lỗi.

 

Chu Thừa Lỗi thấy cô , tưởng cô ăn hết, bèn : “Cố gắng ăn nhiều chút, ăn hết thì để cho .”

 

Giang Hạ cúi đầu tiếp tục ăn, biển việc chân tay, lúc mệt đói.

 

Ngoài sân tiếng ngày càng đông, chắc là những Chu thuê đến đủ.

 

Cha Chu ăn no buông bát ngoài.

 

Chu Thừa Lỗi cũng ăn xong, ngoài mà với Giang Hạ.

 

Đợi Giang Hạ và Chu Chu ăn no, bảo Giang Hạ: “Em nghỉ ngơi một chút tắm rửa .”

 

Giang Hạ ừ một tiếng.

 

Chu Thừa Lỗi liền thu dọn bát đũa mang ngoài rửa.

 

Trong sân bảy tám đang cá, Chu Thừa Lỗi thẳng bếp rửa bát.

 

Mọi thấy Chu Thừa Lỗi rửa bát thì đều ngạc nhiên.

 

Ôn Uyển cũng ngạc nhiên, trong lòng càng cảm thấy Chu Thừa Lỗi là một chồng .

 

cực kỳ tán thành, đàn ông con trai rửa bát cái gì? Bà hỏi Chu: “Con dâu út nhà bà ? Nó rửa bát mà để thằng Lỗi rửa ? Bà quản nó? Nó trèo lên đầu thằng Lỗi đấy!”

 

Mẹ Chu: “Rửa cái bát thôi mà, ai rửa chẳng thế? Tiểu Hạ hôm nay biển bận rộn cả ngày, mệt , thằng Lỗi rửa bát cũng là bình thường thôi.”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Người trong họ, coi như là bác dâu họ, Chu ngày thường bát đũa đều do bà rửa, bà cũng chẳng để Giang Hạ rửa.

 

Bà cố vai vế cao : “Rửa cái bát thôi mà, ? Đàn ông thương vợ mới phát đạt . Quần áo của bà là ông cụ nhà các cháu giặt cho đấy!”

 

Bác dâu họ bĩu môi nghĩ thầm, hèn gì ông cụ nhà bà cả đời bà cưỡi đầu cưỡi cổ, chẳng tiền đồ gì!

 

Mẹ Chu : “Thằng Lỗi cũng giúp Tiểu Hạ giặt quần áo đấy.”

 

Người trong thôn xong khỏi bảo: “Ai gả nhà bà, gả cho thằng Lỗi đúng là sướng như tiên, con dâu bà thật!”

 

Nói thì , nhưng trong lòng bà cho là đúng, cưới con vợ thành phố về, cái gì cũng , chỉ khổ hầu hạ. Điền Thải Hoa sớm rêu rao khắp nơi Giang Hạ cái gì cũng , lười chảy thây!

 

Còn chuyện mang Giang Hạ biển, bảo cô đỏ, là trùng hợp thôi, giỏi thì nào biển cũng may mắn như thế xem.

 

Ôn Uyển Chu Thừa Lỗi thầm nghĩ: Người đàn ông như Chu Thừa Lỗi ở thời đại đúng là tuyệt chủng , đàn ông thời cơ bản việc nhà, hơn nữa Chu Thừa Lỗi còn là tỷ phú tương lai, gả cho đương nhiên sướng, nếu thì Giang Hạ sống c.h.ế.t bám lấy chịu ?

 

Ôn Uyển tối qua mơ, mơ thấy Chu Thừa Lỗi vớt nhiều cá chim vàng, nhà họ Chu thuê cá phơi khô, quan trọng nhất là ngày mai Chu Thừa Lỗi khơi sẽ nhặt nhiều trai ngọc!

 

Cho nên cô mới qua đây, quả nhiên thấy đầy sân cá chim vàng, nhà họ Chu đúng là thuê cá thật, giấc mơ của cô thành hiện thực.

 

Không , cô nghĩ cách để Chu Thừa Lỗi mang cô khơi.

 

Giang Hạ lúc , thấy cá chim vàng chỉ m.ổ b.ụ.n.g lấy nội tạng là xong.

 

Giang Hạ bếp tìm một bộ d.a.o thớt khác.

 

Chu Thừa Lỗi thấy cô cầm d.a.o thớt liền bảo: “Em đừng , để khác , em tắm rửa nghỉ ngơi sớm .”

 

Giang Hạ: “Không , em hướng dẫn cách . Làm thế cá phơi nhanh khô hơn, hấp lên dễ ăn.”

 

Giang Hạ đến bên cạnh Chu, đặt thớt xuống, lấy một con cá, với : “Các thím ơi, chỗ cá chim vàng cháu định thế , như dễ phơi khô hơn, xem nhé!”

 

Ôn Uyển liếc Giang Hạ, cô ?

 

Trừ nhà bà cố , những phụ nữ khác cũng cùng thắc mắc.

 

Sau đó liền thấy Giang Hạ lấy một con cá chim vàng từ trong sọt, một d.a.o rạch bụng cá gọn lẹ, đó dùng d.a.o gạt một cái, nội tạng bên trong sạch bách, tiếp theo cô c.h.é.m mấy nhát dứt khoát lên cá, chia con cá thành mấy khúc đều , mỗi khúc rộng một ngón tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-59-bi-giang-ha-lam-vay-ban.html.]

 

Cô cầm cả con cá lên, từng khúc cá vẫn dính liền với , hề đứt rời.

 

Toàn bộ quá trình đến một phút, thao tác cực kỳ thành thục.

 

Ôn Uyển kinh ngạc Giang Hạ, đao pháp , còn lợi hại hơn cả cô ?

 

Người phụ nữ nãy nhịn : “Không ngờ vợ thằng Lỗi cá khéo thế.”

 

Cái mồm Điền Thải Hoa quả nhiên chẳng câu nào là thật!

 

Mẹ Chu : “Tiểu Hạ gì cũng nhanh, nhanh , còn thua xa!”

 

Giang Hạ : “Các thím ơi, cứ giống cháu thế , cố gắng đừng để đứt rời nhé, ạ?”

 

Bác dâu họ vui, thế thì thêm bao nhiêu việc, liền : “Thế thì phiền quá? Nhỡ tay c.h.é.m đứt thì ? Chỗ một miếng, chỗ một miếng phơi lên càng phiền hơn.”

 

Giang Hạ: “Cháu phiền, nhưng thế dễ phơi khô hơn. Nếu thế , cháu sẽ tính công cho hai xu một con, còn chỉ m.ổ b.ụ.n.g lấy nội tạng thì tính theo giá cháu , thấy thế nào? cố gắng đừng c.h.é.m đứt, còn lỡ tay c.h.é.m đứt thì thể dùng dây xâu .”

 

Mẹ Chu: “……”

 

Hai xu một con cá á? Hơi xót ruột đấy!

 

Bà vốn dĩ thỏa thuận là mỗi một đồng, hết chỗ cá.

 

Bà thuê tám , tổng cộng chỉ mất tám đồng thôi.

 

Giờ cũng tốn bao nhiêu tiền nữa.

 

Chu thức thời phản bác lời Giang Hạ, thuê việc vẫn nên bàn bạc với Giang Hạ hẵng thuê, thì lỗ to.

 

Bác dâu họ hai xu một con liền lập tức : “Hai xu một con á? Được! Vậy mấy con xong bác cũng c.h.é.m thêm mấy nhát ?”

 

Giang Hạ gật đầu: “Được ạ.”

 

“Thế bọn bác cũng kiểu .”

 

Hai xu một con đấy, chỉ cần cá đủ nhiều, các bà hai tiếng là kiếm hai ba đồng, bằng cả ngày công .

 

Hơn nữa cách của Giang Hạ cũng khó, chỉ c.h.é.m thêm mấy nhát thôi, dù cũng quen tay , chuyện với các bà dễ như trở bàn tay.

 

Ngày thường các bà đan lưới cá, đan cả ngày còn chẳng kiếm nổi một đồng!

 

Tinh thần việc của nháy mắt lên cao vút, càng hăng say hơn.

 

Mẹ Chu vì tiết kiệm hai xu cũng cật lực, giờ tính theo sản phẩm, tiết kiệm đồng nào đồng nấy.

 

Giang Hạ rảnh rỗi việc gì, lấy cái ghế nhỏ định xuống cùng.

 

Chu Thừa Lỗi rửa bát xong tới, Ôn Uyển dậy, “Anh Chu.”

 

Chu Thừa Lỗi gật đầu coi như chào, , nắm lấy tay Giang Hạ: “Khoan , việc bàn với em.”

 

Giang Hạ : “Việc gì?”

 

“Có việc.” Chu Thừa Lỗi giật cái ghế nhỏ tay cô đặt xuống, kéo cô về phòng.

 

Mấy phụ nữ trong thôn thấy thế, nhịn trêu chọc: “Úi chà, thằng Lỗi xót vợ, nỡ để vợ cá đấy ?”

 

Bà cố ha hả: “Cưới vợ về là để thương mà! Nó thương thì ai thương? Lại bảo đàn ông thương vợ mới phát đạt đấy!”

 

Mẹ Chu cũng hớn hở: “Mọi chứ Tiểu Hạ trời sáng theo thằng Lỗi biển, mệt cả ngày , cũng nên nghỉ ngơi chút.”

 

Ôn Uyển Chu Thừa Lỗi nắm cổ tay Giang Hạ, đáy lòng thậm chí dâng lên cảm giác đàn ông của Giang Hạ vấy bẩn!

 

Trong khoảnh khắc đó, cô thậm chí nảy sinh một sự xúc động: Xông lên tách hai !

 

quả thực cũng nhịn , đuổi theo: “Anh Chu!”

 

 

Loading...