Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 58: Cô ấy vẫn vội vàng muốn ly hôn với hắn sao?

Cập nhật lúc: 2025-11-27 09:22:58
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cha Chu thấy Điền Thải Hoa hỏi liền đáp: “Không ba, là Tiểu Hạ câu đấy.”

 

Câu cá á?

 

Ông xứng ?

 

Ông chỉ xứng cái bài vị thôi!

 

Điền Thải Hoa về phía Giang Hạ, chua loét : “Thím Tư đỏ thật đấy.”

 

Giang Hạ nhạt đáp : “Cảm ơn chị quá khen, sẽ ngày càng hơn nữa ạ!”

 

Điền Thải Hoa: “……”

 

Mẹ Chu con vua cá mú bán bao nhiêu tiền, bèn giục cha Chu: “Ông đừng nữa, mau khiêng con cá xuống cân xem bao nhiêu cân. Nhiều cá thế cân !”

 

hôm nay kiếm bao nhiêu tiền mà!

 

Dân làng cũng cha Chu khoác lác nữa, vội : “ đấy, mau cân xem một trăm cân .”

 

Thế là dân làng nhiệt tình giúp cha Chu và Chu Thừa Hâm cùng khiêng con vua cá mú xuống bến tàu.

 

Con cá vẫn còn quấn trong lưới, tiện cho cùng khiêng.

 

Mẹ Chu cũng xem con cá nặng bao nhiêu.

 

Con cá to thế , trong thôn ai bắt bao giờ.

 

Bà bảo Điền Thải Hoa: “A Hoa, con giúp Tiểu Hạ phân loại cá , xem chút.”

 

Chu Thừa Hâm cũng : “ đấy, A Hoa, cùng Tiểu Hạ phân loại chỗ cá còn .”

 

Mặt Điền Thải Hoa đen sì, cá nhà chị , chị giúp phân loại, chia tiền cho chị ?

 

Nghĩ thì nghĩ , nhưng Điền Thải Hoa vẫn hậm hực xuống giúp phân loại cá.

 

Chú em vớt nhiều cá, kiếm nhiều tiền như , Điền Thải Hoa nên vui mừng, nhưng chị thật sự vui nổi.

 

Giờ ở riêng, luân phiên khơi, ba ngày vợ chồng chị mới một , mấy hôm nay vì bão nên nghỉ mất mấy buổi, tính nhà chị chỉ mới hai chuyến, mà hai chuyến đó tổng cộng kiếm nổi một trăm đồng, cứ thế thì cạp đất mà ăn ?

 

Ngược nhà chú Tư, mỗi khơi kiếm cả ngàn đồng, cộng cũng hơn hai ngàn , tính cả hôm nay nữa chắc 3000.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

là kiếm đầy bồn đầy bát.

 

Xây cả cái nhà mới !

 

Đấy là còn tính đến chuyện bão nhặt cả trăm cân tôm, còn mở hai viên trân châu.

 

Hai viên trân châu đó, riêng một viên thôi bèo nhất cũng đáng giá một trăm mấy chục đồng.

 

Chia nhà xong đúng là lỗ to!

 

Đều tại Giang Hạ, nếu nó một hai nháo ba thắt cổ, đòi chia nhà ?

 

Chia nhà xong thì nó trở nên hiền lương thục đức thế , chị nghi ngờ lúc nó quậy phá như là cố ý diễn, để chị chịu nổi mà đòi chia nhà.

 

Chị lừa !

 

Giang Hạ đúng là con hồ ly tinh xảo quyệt!

 

Điền Thải Hoa nhịn hỏi: “Hộ khẩu của chú Tư vẫn chuyển về ?”

 

Giang Hạ chẳng thèm liếc Điền Thải Hoa lấy một cái, chủ yếu là bản mặt kế của chị : “Em cũng đây, là chị hỏi xem.”

 

Chu Thừa Lỗi lúc bước lên thuyền.

 

Hắn mượn máy kéo của đội sản xuất lái về, nên nhanh.

 

Nghe Giang Hạ thế, thuận miệng hỏi: “Hỏi cái gì?”

 

Giang Hạ: “Chị dâu hỏi hộ khẩu của bao giờ chuyển về.”

 

Động tác của Chu Thừa Lỗi khựng , liếc Giang Hạ, Điền Thải Hoa, thấp giọng đáp: “Vẫn .”

 

cô cũng .

 

Cô vẫn vội vàng ly hôn với ?

 

Điền Thải Hoa chỉ cảm thấy ánh mắt chú em lạnh toát, dám thêm gì nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-58-co-ay-van-voi-vang-muon-ly-hon-voi-han-sao.html.]

Chu Thừa Lỗi xoay chuyển đống cá thu xuống thuyền.

 

Giang Hạ thấy lái máy kéo về, liền đoán câu trả lời của chú Hầu, nhưng vẫn nhịn hỏi: “Chú Hầu bảo thu ?”

 

Chu Thừa Lỗi gật đầu: “Có, chú bảo chỉ cần phơi , đủ khô thì bao nhiêu thu bấy nhiêu, cả chỗ tôm khô cũng thu.”

 

Giang Hạ liền : “Vậy cá chim vàng bán nữa, phơi hết!”

 

Chu Thừa Lỗi nụ mặt cô, chút buồn bực trong lòng tan biến, khẽ ừ một tiếng.

 

Điền Thải Hoa thấy tò mò hỏi: “Chỗ cá chim vàng bán, phơi khô hết á? Các tìm mua ? Cả tôm khô cũng thu?”

 

Hèn gì dám thu mua tôm khô của dân làng, phơi khô bán , kiếm thêm một khoản!

 

Cả Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ đều trả lời Điền Thải Hoa.

 

Chu Thừa Lỗi một nhẹ nhàng gánh một gánh cá thu xuống thuyền, đến trạm thu mua cân.

 

Tại trạm thu mua, con vua cá mú cân xong, vì cùng Chu Thừa Lỗi kéo lên nên Giang Hạ vẫn đ.á.n.h giá thấp trọng lượng của nó.

 

99 cân 9 lạng, chứ hơn 80 cân như cô đoán.

 

Trạm thu mua vốn định thu 1 đồng 3 hào một cân, Chu Thừa Lỗi tới thẳng: “Thế thì mang đến nhà hàng thành phố, gọi điện hỏi , nhà hàng đó bảo cá mú nghệ to thế hiếm lắm, họ thu 2 đồng.”

 

2 đồng là thách, nhưng mang lên thành phố kiểu gì cũng đắt hơn mấy hào.

 

Hơn nữa cá to và cá nhỏ giá cả khác , cá mú nghệ nhỏ bán hơn 1 đồng một cân , càng to càng hiếm, vật dĩ hi vi quý, giá đắt hơn mấy hào cũng là bình thường.

 

Nói xong, Chu Thừa Lỗi định khiêng con cá .

 

Ông Kim chủ trạm thu mua vội vàng kéo : “1 đồng 8, thể thêm nữa! 2 đồng thật sự , lỗ vốn mất!”

 

“Được, 1 đồng 8, tính tròn 100 cân.” Chu Thừa Lỗi cũng lười đôi co với ông .

 

Ông Kim: “Sao tính tròn 100 cân, thế chẳng mất thêm 1 hào 8 ?”

 

Chu Thừa Lỗi: “Thế ông thu ?”

 

“Thu thu thu……” là sợ thật!

 

“Chỗ cá thu với cá chim vàng thuyền cũng mau chuyển xuống đây !”

 

“Cá chim vàng bán, phơi khô, chỉ bán cá thu thôi.” Chu Thừa Lỗi bỏ câu chọn cá thu chuyển xuống.

 

Dân làng xung quanh thấy Chu Thừa Lỗi thế mà bán cá chim vàng đều kinh ngạc.

 

Họ túm lấy cha Chu hỏi: “Nhiều cá chim vàng thế mà bán, phơi khô hết, sợ đến lúc đó bán ?”

 

“Cá khô khó phơi lắm, nhỡ bão mưa xuống phơi khô thối đấy chẳng lỗ to ?”

 

……

 

Cha Chu Chu Thừa Lỗi gọi điện thoại, nhưng những chuyện tiện với ngoài, ông bảo: “Con cái lớn , nó thế nào thì ! quản .”

 

Cuối cùng, con vua cá mú bán 180 đồng, hơn 300 cân cá thu bán 144 đồng, cá tạp bán mười mấy đồng, thùng cá to Giang Hạ câu cũng bán 32 đồng 7 hào. Không tính cá chim vàng thì kiếm 366 đồng 7 hào, chỗ cá chim vàng ít nhất cũng 300 cân, chuyến 500 đồng là chắc trong tay!

 

Điền Thải Hoa ghen tị đến chua cả răng.

 

Bán cá xong, Chu Thừa Lỗi, cha Chu và Chu Thừa Hâm chuyển mấy gánh cá chim vàng lên máy kéo chở về nhà.

 

Mẹ Chu về thôn để tìm cá.

 

Giang Hạ về đến nhà, phát hiện Chu nấu xong cơm, hơn nữa còn một đĩa tôm tươi, chắc là Chu cố ý mua.

 

Lúc ăn cơm, Chu bóc vỏ tôm xong liền bỏ bát Giang Hạ: “Tiểu Hạ ăn nhiều chút!”

 

Bát Giang Hạ đầy ngọn tôm: “Đủ , ăn , con ăn hết !”

 

Chu Thừa Lỗi và cha Chu im lặng , hai định gắp một con tôm đều Chu lườm cho cháy mặt.

 

Đây là bà chuyên môn bến tàu mua cho Giang Hạ, bà thấy Giang Hạ thích ăn cá khô lắm.

 

Bà tiết kiệm quen nỡ mua nhiều, chỉ mua nửa cân cho Giang Hạ ăn, cũng chỉ Chu Chu mấy con trong bát.

 

“Không , ăn nhiều chút , con gầy quá.” Mẹ Chu bóc nốt con tôm cuối cùng, bỏ bát Giang Hạ.

 

Cưới cô con dâu thần tài về, còn lo mà cung phụng ?

 

Lúc , bên ngoài truyền đến một giọng dịu dàng: “Thím ơi, nhà ạ? Xin hỏi nhà đang tìm ạ?”

 

 

Loading...