Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 57: Muốn chia tiền
Cập nhật lúc: 2025-11-27 08:28:47
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi thuyền của Chu Thừa Lỗi cập bến, bến tàu đều đang vây quanh hai chiếc tàu đ.á.n.h cá lớn.
Chu Binh Cường hôm nay vận đỏ, gặp trúng đàn cá chỉ vàng, từng sọt từng sọt cá chỉ vàng khiêng xuống tàu, khiến khác ghen tị đỏ mắt.
Cá chỉ vàng tuy rẻ, nhưng cái lượng lớn, hơn nữa lão còn hai chiếc tàu, cả hai đều đầy ắp cá, bảo khiến hâm mộ chứ?
Dân làng thuyền trầm trồ: “Lão Cường, ông đỏ thế nhỉ? Lâu lâu vớ đàn cá, hôm nay ít nhất cũng kiếm một hai trăm đồng chứ hả?”
“Vận may của lão Cường vốn dĩ là nhất thôn mà! Nếu tàu nhà lão to nhất thôn , còn tận hai chiếc! Cả thôn độc nhất vô nhị đấy!”
“Vận may của chú Cường dạng , cho dù gặp đàn cá thì mỗi ngày cũng kiếm bảy tám chục đồng là ít, chúng một ngày kiếm ba bốn chục đồng vui cả tháng .”
Khuôn mặt đen nhẻm của Chu Binh Cường lộ hàm răng trắng lóa, tít cả mắt: “Các đừng bậy, vận may của so với Chu Vĩnh Phúc, một ngày kiếm bằng cả năm của đấy!”
“Chu Vĩnh Phúc chỉ là ăn may một hai thôi, ngày thường chẳng cũng giống chúng , chỉ hai ba chục đồng, về vận đỏ thì vẫn là lão Cường ông lợi hại nhất!”
Chu Binh Cường: “Đừng thế, hôm nay lão mang con dâu khơi đấy, con dâu lão đỏ, hôm nay vớ đàn cá đỏ , cá tráp, nhặt cá ngừ vây xanh, kiếm cả hai ngàn đồng chứ!”
“Thế thì càng thể! Phụ nữ đen đủi lắm, lên thuyền mang theo vận xui là lắm ! Lần lão chỉ trùng hợp thôi, gì chuyện nào cũng trùng hợp thế.”
“Không lời già, thiệt thòi ngay mắt, mang phụ nữ biển đ.á.n.h cá chỉ tổ càng ngày càng đen thôi.”
Trong thôn gã thầy bói dởm thích xem tướng : “Hắn ở đây mới , tướng mạo cô con dâu là an phận thủ thường, trông cứ như hồ ly tinh , loại lẳng lơ, vượng phu, sớm muộn gì cũng bại hoại gia phong. Loại phụ nữ như thế mà cũng dám mang lên thuyền, sớm muộn gì cũng xảy chuyện. Không tin thì các cứ chờ mà xem! Trước chẳng bảo tướng mạo Chu Thừa Lỗi là quan , xem , giờ chẳng về đ.á.n.h cá ! Cả đời chỉ ngư dân thôi! Cơm no áo ấm thành vấn đề, nhưng phận giữ cô vợ hồ ly tinh . Vợ và con dâu lão Cường mới là tướng vượng phu!”
Chu Binh Cường ha hả: “Ha ha, vợ con đúng là tồi thật! mà, cũng thấy vợ thằng Lỗi tướng vượng phu, gầy quá!”
Thầy bói dởm: “Lấy vợ thì lấy mặt mũi đầy đặn, trông cao to chắc khỏe mới vượng phu vượng gia! Cưới cái con hồ ly tinh về, nhà cửa yên! Cứ chờ xem! Đương nhiên vượng vượng phu ngày một ngày hai mà , các cứ chờ xem !”
Lúc hô lên: “Thuyền của Chu Vĩnh Phúc về kìa.”
Mọi đều sang.
Có : “Trên thuyền hình như nhiều cá lắm!”
“Không hình như nhiều, mà là đầy ắp cá luôn!”
Cha Chu cập bến, liền thấy từng sọt từng sọt cá chim vàng và cá thu bày la liệt thuyền.
Có hô to: “Vua cá mú! Chu Vĩnh Phúc bắt một con vua cá mú!”
Lần cả bến tàu chấn động, nhao nhao xô tới vây quanh thuyền nhà họ Chu: “Là vua cá mú! Con to thật!”
“Trời đất ơi! Con đến một trăm cân đấy!”
“Vua của các loài cá mú!”
Đây rốt cuộc là vận may gì , ngày nào cũng nhặt cá lớn, gặp đàn cá?
Có tìm thầy bói dởm, thế mà bảo là vượng phu ?
Thầy bói dởm chuồn mất từ đời nào !
Chu Binh Cường liếc con vua cá mú , lén lút đầu định bỏ .
Cha Chu giữa muôn trùng vây, liếc mắt cái định vị bóng dáng lão !
Ông hô to: “Chu Binh Cường, hôm nay biển nhiều cá lắm, hai tàu nhà ông thu hoạch cũng khá đấy nhỉ?”
Chu Binh Cường giả vờ thấy, càng nhanh hơn.
Hai tàu của lão thu hoạch tệ, nhưng khổ nỗi cá chỉ vàng rẻ bèo, so với cá chim vàng và cá thu, càng đừng đến vua cá mú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-57-muon-chia-tien.html.]
Cha Chu nhảy xuống thuyền, phi như bay đuổi theo giữ chặt lão : “Chạy cái gì! Đi xem con dâu câu vua cá mú ! So với con ông câu mấy năm xem con nào to hơn.”
Chu Binh Cường vội hất tay cha Chu : “Làm gì thế! Đừng động tay động chân, cá mú nghệ bắt bao giờ , rảnh, về ăn cơm.”
Chu Binh Cường hất tay cha Chu chạy biến.
Cha Chu bóng dáng chạy trối c.h.ế.t của lão, cuối cùng cũng nở mày nở mặt một phen.
Hai ngày ông khơi, chỉ bán đến 50 đồng, lúc đó bão tan, tàu nào cũng bán bảy tám chục đồng, chỉ ông là hơn 50 đồng.
Chu Binh Cường hai tàu kiếm nhiều hơn, tha hồ khoe khoang mặt ông.
Bảo ông mang phụ nữ lên thuyền nên bắt đầu đen đủi.
Hừ, ông cứ thích mang phụ nữ lên thuyền đấy, vận may đặc biệt .
Rất nhiều leo lên thuyền nhà họ Chu, trầm trồ: “Trời ơi! Lâu lắm thấy con vua cá mú nào to thế . Mấy năm Chu Binh Cường bắt một con cũng to bằng con ! Con bán một trăm đồng đấy nhỉ!”
“Chắc chắn là bán một trăm đồng , con đến một trăm cân! Các bắt kiểu gì thế?”
Chu Thừa Lỗi: “Là Giang Hạ câu đấy.”
“Vợ câu á?” Người nọ kinh ngạc Giang Hạ.
Cha Chu lúc chạy về, đẩy Chu Thừa Lỗi : “Con chuyển hàng , để ba kể cho!”
Chu Thừa Lỗi: “……”
Sau đó cha Chu bắt đầu màn trình diễn của với mấy dân làng: “ , chính là Tiểu Hạ câu ! Con bé cùng thằng Lỗi cùng kéo lên! Còn cả thùng cá đều là Tiểu Hạ câu, các xem , con bé câu cá gì. Con dâu đỏ lắm! Tốc độ câu cá của nó……”
Cha Chu khua tay múa chân kể quá trình Giang Hạ câu cá một cách chi tiết, dạt dào cảm xúc, sống động như thật!
Giang Hạ đang phân loại cá, mà cũng thấy ngượng!
Làm gì chuyện con nối tiếp con ngừng nghỉ, chẳng qua là cứ cách vài phút câu một con thôi mà.
Giang Hạ nhắc nhở Chu Thừa Lỗi: “Anh đến Ủy ban thôn gọi điện hỏi chú Hầu xem chú thu mua cá chim vàng khô nhé.”
Giang Hạ điện thoại của chú Hầu cho , trí nhớ cô , lúc chú Hầu cô nhớ ngay .
“Anh ngay đây.” Chu Thừa Lỗi với cha Chu một tiếng, chạy đến đội sản xuất mượn điện thoại.
May mà đội sản xuất cách bến tàu cũng xa, chạy vài phút là tới.
Không lâu Chu, Điền Thải Hoa và Chu Thừa Hâm cũng chạy tới.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mẹ Chu thấy đầy thuyền cá thì vui mừng : “Lại gặp đàn cá ? Con to đùng là con gì thế? Sao giống vua cá mú ?”
Chu Thừa Hâm đầy thuyền cá, cũng vui vẻ, kìm xuống sờ sờ con vua cá mú: “Là vua cá mú! Còn to hơn con chú Cường bắt mấy năm !”
Cha Chu thấy thế, trăm công nghìn việc vẫn chen một câu: “Nói thừa! Con tép riu của lão mà cũng gọi là vua cá mú ? Thế con của chúng chẳng là vua của các vua cá mú ?”
Điền Thải Hoa đống cá đầy thuyền , ghen tị nổ mắt!
Hôm qua vợ chồng chị khơi mới kiếm hơn 60 đồng, nhưng hôm nay đến lượt chú Tư , một con vua cá mú thôi hơn 60 đồng ?
Chị nhịn hỏi: “Ba, con vua cá mú là ba bắt ạ?”
Nếu là cha Chu bắt , bán , liệu chia cho vợ chồng chị chút tiền ?
Nếu thì ngày nào ông cũng giúp Chu Thừa Lỗi khơi, thế thì bất công quá!