Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 55: Không ngờ hắn lại là một Chu Thừa Lỗi như vậy!

Cập nhật lúc: 2025-11-27 08:28:45
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai cũng sự mật vô hình của khiến cha Chu no căng bụng.

 

Giang Hạ một lúc cuối cùng cũng hết đau, “ , đau ?”

 

Chu Thừa Lỗi buông tay, lùi một chút: “Không đau. Còn câu cá ?”

 

“Câu chứ.”

 

Giang Hạ nhặt cần câu lên, dám màu nữa, cẩn thận quăng dây .

 

Lần Giang Hạ chắc tôm rơi , còn kéo lên kiểm tra một chút, thấy tôm vẫn còn lưỡi câu mới yên tâm.

 

Sau đó cô cầm cần câu im lặng chờ cá c.ắ.n câu.

 

Chu Thừa Lỗi xổm xuống móc mồi chiếc cần câu còn , để dự phòng cho cô.

 

Không ngờ móc mồi xong, Giang Hạ kích động kêu lên, “Chu Thừa Lỗi, cá c.ắ.n câu! Có cá c.ắ.n câu !”

 

Chu Thừa Lỗi: “……”

 

Nhanh thế á?

 

Cha Chu cũng thấy, khóe miệng giật giật: “Làm gì cá c.ắ.n câu nhanh thế, chắc móc rác chứ gì?”

 

Giang Hạ nãy cảm giác dây câu rung rung, cô kéo thử, kết quả thật sự lực kéo nhỏ, cô liền tiếp tục kéo lên, đó thấy trong nước cái bóng màu đỏ đang sức vùng vẫy bơi về chỗ nước sâu, lực kéo ngày càng mạnh.

 

“Chu Thừa Lỗi nhanh lên, nó đang giãy mạnh lắm, bơi ! Liệu đứt dây chạy mất ?”

 

Cha Chu kinh ngạc: Có cá thật á? Tốc độ câu cá của con bé e là ở biển rộng, mà là ở ao cá nhà chứ?

 

Chu Thừa Lỗi từ phía Giang Hạ đưa tay nắm lấy cần câu trong tay cô, sợ cá thoát mất, Chu Thừa Lỗi nắm chặt cần câu xong cũng kéo lên ngay, mà là lúc thả lỏng lúc căng dây để dìu cá: “Dìu nó một chút , để nó vùng vẫy trong nước một lúc, hết sức hẵng kéo lên, như dây câu mới dễ đứt.”

 

Cha Chu: “……”

 

Cần câu tuy bằng tre bình thường, nhưng dây câu tầm thường. Là con trai mua ở trong quân doanh, bằng vật liệu đặc biệt, lúc nó bảo câu con cá 50 cân cũng đứt!

 

Cha Chu tư thế của hai lúc , trong mắt ông chính là Chu Thừa Lỗi đang ôm trọn Giang Hạ lòng từ phía .

 

Khóe miệng cha Chu giật giật.

 

Không ngờ Chu Thừa Lỗi là một Chu Thừa Lỗi như thế !

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Chu Thừa Lỗi từ phía Giang Hạ với tay nắm lấy cần câu, Giang Hạ Chu Thừa Lỗi, cơ thể hai dán sát , bốn bàn tay nắm chặt lấy cần câu.

 

Cả Giang Hạ bao bọc trong lòng , lẽ do con cá trong biển vùng vẫy quá mạnh, Giang Hạ phấn khích hồi hộp, nên nhận hai đang mật đến mức nào.

 

Một lát , Giang Hạ đầu hỏi : “Được , hình như nó hết sức , đúng ?”

 

“Đợi thêm chút nữa.” Chu Thừa Lỗi cúi đầu cô.

 

Từ góc độ sườn mặt cô, là một vẻ khác, làn da phấn nộn như quả đào mật, khiến kìm c.ắ.n một miếng.

 

Yết hầu Chu Thừa Lỗi chuyển động.

 

"Bài vị" họ Chu cạn lời trời.

 

Mắt thấy cá hết sức, Chu Thừa Lỗi : “Được , buông tay, em thử kéo lên xem.”

 

Chu Thừa Lỗi buông cần câu , Giang Hạ liền nhấc cần lên.

 

Một con cá màu đỏ nhảy vọt lên mặt nước!

 

“Cá mú đỏ!” Cha Chu buột miệng thốt lên, mắt sáng rực.

 

Ông đ.á.n.h cá cả đời, mới bắt một con cá mú đỏ, mà chỉ hơn một cân, con cá Giang Hạ câu đến hai cân, béo tròn!

 

Cha Chu chút ghen tị.

 

Nếu ông vận may biển như Giang Hạ thì phát tài từ lâu !

 

Ghen tị thì ghen tị, nhưng cũng vui mừng.

 

“Mau, bỏ thùng nuôi.” Cha Chu nhắc nhở Chu Thừa Lỗi, trong ánh sáng lờ mờ, hàm răng trắng lóa của ông lộ khi , “Đầu xuôi đuôi lọt!”

 

Vừa khơi câu cá mú đỏ, trị giá ba bốn đồng, xem hôm nay thu hoạch sẽ tệ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-55-khong-ngo-han-lai-la-mot-chu-thua-loi-nhu-vay.html.]

Chu Thừa Lỗi gỡ cá khỏi lưỡi câu, múc một xô nước biển, thả cá một cái thùng để nuôi sống.

 

Lần đầu tiên câu cá mà cá c.ắ.n câu ngay, Giang Hạ vui vẻ hứng chí bừng bừng quăng lưỡi câu xuống.

 

Chu Thừa Lỗi móc mồi cần câu xong, bên cạnh cô câu.

 

Chưa đến hai phút, Giang Hạ cảm thấy cá c.ắ.n câu, “Chu Thừa Lỗi, cá c.ắ.n câu .”

 

“Em tập dìu cá .” Chu Thừa Lỗi bên cạnh quan sát, thấy là một con cá vược biển, một hai cân, bèn để cô tự tập luyện.

 

Giang Hạ thành công câu con cá lên.

 

Chu Thừa Lỗi gỡ cá xuống, Giang Hạ cầm cần câu quăng mồi xa.

 

Lần đợi lâu, qua vài phút vẫn cá c.ắ.n câu, Giang Hạ cũng vội.

 

Mồi câu từ từ chìm sâu xuống nước, kéo theo dây câu, một con cá lớn đang há to miệng đuổi theo mấy con cá nhỏ để ăn, tiện thể đớp luôn mồi câu.

 

Giang Hạ cuối cùng cũng cảm thấy cá c.ắ.n câu, cô thu dây, khi kéo gần, phát hiện cái bóng đen trong nước dài!

 

“Chu Thừa Lỗi, con cá hình như to.” Giọng Giang Hạ chút nghiêm túc, cô cẩn thận kéo con cá lên mặt nước.

 

Chu Thừa Lỗi chỉ mải ngắm cô, để ý mặt biển, liền sang.

 

Con cá đột nhiên vùng vẫy dữ dội, Giang Hạ loạng choạng suýt kéo ngã xuống biển.

 

Chu Thừa Lỗi tay mắt lanh lẹ đưa tay ôm ngang eo cô, tay vững vàng nắm lấy cần câu, sợ toát mồ hôi hột: “Để , em lấy vợt lưới .”

 

Giang Hạ cẩn thận tránh khỏi .

 

Cha Chu thấy cũng căng thẳng, “Cá gì thế?”

 

Giang Hạ vội vàng chạy lấy vợt lưới, phấn khích : “To lắm, màu đen, to hơn con nãy nhiều! Con là cá gì.”

 

“Vua cá mú.” Chu Thừa Lỗi đáp một câu.

 

Vua cá mú, chính là cá mú nghệ, còn gọi là cá mú rồng. Là loài cá kích thước lớn nhất trong họ cá mú, con dài nhất thể đạt tới hơn hai mét, nặng hơn 800 cân.

 

Cha Chu kích động: “Vợt lưới ở đây! To bao nhiêu? Dìu nó , đừng vội kéo lên, cẩn thận đứt dây với gãy cần.”

 

Cần câu là Chu Thừa Lỗi tự chế, dây câu loại thường, câu cá 50 cân tuyệt đối thành vấn đề, nhưng con cá mú nghệ to, chắc chắn hơn 50 cân, Chu Thừa Lỗi sợ gãy cần cũng sợ đứt dây.

 

Giang Hạ vội vàng chạy lấy một cái vợt lưới .

 

Giang Hạ hỗ trợ giữ chặt cần câu, Chu Thừa Lỗi sợ Giang Hạ đủ sức, một tay nắm chặt cần câu, tay cầm vợt lưới để vớt cá.

 

Cá vùng vẫy dữ dội trong nước, hơn nữa kích thước lớn, khó vớt!

 

Rất nhiều Chu Thừa Lỗi suýt chút nữa mới vớt .

 

Giang Hạ thấy , “Anh giữ lấy, để lấy thêm cái lưới nữa.”

 

Giang Hạ lấy thêm một tấm lưới, ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống, quăng xuống!

 

Vua cá mú trong lúc vùng vẫy lưới cá quấn lấy, Chu Thừa Lỗi nhân cơ hội dùng vợt lưới vớt lên.

 

Hai hợp sức, mãi mới đưa nó lên thuyền!

 

Giang Hạ phấn khích : “Con cá chắc hơn 80 cân!”

 

Cha Chu liếc , ha hả : “Chắc là đấy, bán mấy chục đồng chứ chẳng chơi!”

 

Giang Hạ nghiện , ngắm nghía con cá khổng lồ một lúc, liền : “Con câu tiếp đây.”

 

Cha Chu thấy Giang Hạ câu nhanh như , cũng phát thèm, lớn tiếng gọi: “A Lỗi, con lái thuyền , bố cũng câu.”

 

Đang kéo lưới, thuyền thể dừng.

 

Chu Thừa Lỗi đầu , giả vờ thấy, dù tai cũng .

 

Hắn ở bên cạnh Giang Hạ.

 

Cha Chu: “……”

 

Thằng con bất hiếu trọng sắc khinh cha !

 

 

Loading...