Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 53: Cỡ lớn, cỡ vừa hay cỡ nhỏ?

Cập nhật lúc: 2025-11-27 08:28:43
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Để hỏi.” Chu Thừa Lỗi định .

 

Giang Hạ vội vàng kéo : “Không cần .”

 

Tuy dùng bao giờ, nhưng cũng thể đoán cách dùng.

 

“Thật sự cần hỏi ?” Chu Thừa Lỗi cô.

 

Dưới ánh đèn dịu nhẹ, gương mặt cô tái nhợt, đầu ngón tay lạnh ngắt.

 

Giang Hạ gật đầu, buông tay : “Anh ngoài .”

 

Chu Thừa Lỗi ngoài, pha nước đường đỏ cho cô.

 

Giang Hạ xong, ngoài định giặt quần.

 

Chu Thừa Lỗi từ bếp bưng một bát nước đường đỏ : “Em uống , cẩn thận nóng.”

 

Giang Hạ nhận lấy.

 

Chu Thừa Lỗi tìm xà phòng xổm xuống giặt quần cho cô.

 

Giang Hạ thổi thổi, uống một ngụm, suýt nữa thì phun !

 

“Không cần , để tự giặt.”

 

Chu Thừa Lỗi sức vò giặt: “Bụng em đang đau mà? Về phòng uống hết bát nước đường ngủ . Quần áo để giặt, em cần .”

 

Giang Hạ chỉ suông, quần áo đúng là ngày nào cũng giặt. Có lẽ là do nước đường đỏ quá nóng, Giang Hạ chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c ấm áp.

 

Bụng cô quả thực đang đau, bèn trở về phòng, chậm rãi uống hết bát nước đường đỏ nóng hổi, ngoài súc miệng, phát hiện Chu Thừa Lỗi giặt xong quần. Trong phòng tắm tiếng nước, Chu Thừa Lỗi chắc đang tắm, cô nghĩ đến điều gì đó, liền về phòng.

 

Giang Hạ giường chờ Chu Thừa Lỗi , nhưng rốt cuộc đêm khuya, còn chứng khó ngủ, cô nhanh chìm giấc ngủ.

 

Chu Thừa Lỗi giặt xong quần dội gáo nước lạnh tắm qua mới về phòng.

 

Hơi thở Giang Hạ đều đều, ngủ .

 

Chu Thừa Lỗi thấy tay cô ôm bụng, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, tắt đèn, rón rén lên giường, xoa nóng hai bàn tay , áp lên bụng ủ ấm cho cô.

 

Bụng cô lạnh ngắt, hèn gì sắc mặt tái nhợt như .

 

Trong bóng đêm, tiếng thở nhẹ nhàng của cô, thoang thoảng còn ngửi thấy hương thơm cô, nhàn nhạt, thanh nhã, quyến rũ mê .

 

Sự bồn chồn trong lòng Chu Thừa Lỗi mùi hương xoa dịu, mãi đến khi bụng của cô ấm lên, mới yên tâm ngủ .

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Ngày hôm Giang Hạ tỉnh dậy, mặt trời lên cao, bụng cô cũng hết đau.

 

Trên bàn cửa sổ để một tờ giấy, chữ rồng bay phượng múa: Ba biển , trấn một chuyến, trong chảo bữa sáng, cơm trưa chờ về nấu.

 

Giang Hạ gấp tờ giấy , cất , chữ quá, nỡ vứt.

 

ngoài, trong nhà chẳng ai.

 

Giang Hạ đ.á.n.h răng xong, xuống bếp tìm bữa sáng.

 

Trong chảo sắt một bát trứng gà đường đỏ, bên trong hai quả trứng, còn một bát cháo khoai lang lớn, vẫn còn ấm.

 

Bữa sáng của Chu mãi mãi là cháo khoai lang, trứng gà đường đỏ chắc là Chu Thừa Lỗi chuẩn .

 

Giang Hạ bưng , thấy nhiệt độ , liền ăn luôn.

 

Ăn no, việc gì , Giang Hạ vệ sinh, đóng cổng sân, về phòng, lôi sách giáo khoa cấp ba của nguyên chủ xem.

 

Chu Thừa Lỗi sáng sớm trấn , lượn khắp cửa hàng bách hóa và Cung Tiêu Xã đều tìm thấy băng vệ sinh, thậm chí còn bảo cũng từng qua.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-53-co-lon-co-vua-hay-co-nho.html.]

Hắn đạp xe lên thành phố.

 

Thành phố cũng , nhân viên bán hàng trong trung tâm thương mại : “Thứ đó chỉ ở các thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải mới thôi, thành phố nhỏ như chúng hiếm lắm, đắt quá, chẳng mấy ai dám dùng, hàng về đều là do đặt , dùng là nhờ mua hộ.”

 

Chu Thừa Lỗi xong sợ mua băng vệ sinh, bèn mua tạm mấy gói giấy vệ sinh, đó đến bệnh viện quân y.

 

Chu Thừa Lỗi thẳng đến khoa phụ sản tìm một nữ bác sĩ.

 

Vị nữ bác sĩ từng là bác sĩ quân y, các nữ quân nhân đều bảo bà giỏi, am hiểu cả Đông Tây y, hơn nữa về Đông y còn là học trò của một danh y, điều kinh dưỡng thể mát tay.

 

Sau chồng bà chuyển công tác về đây, bà cũng chuyển theo về bệnh viện quân y , chủ nhiệm khoa sản.

 

“Bác sĩ Cao.”

 

Cao Mẫn thấy Chu Thừa Lỗi thì ngẩn một chút, : “Tiểu Lỗi đến đây? Cậu cưới vợ bao lâu nhỉ? Nhanh thế tin vui ? Vợ ? Để bắt mạch cho cô !”

 

Nói xong bà ngó nghiêng lưng , nhưng chẳng thấy ai.

 

Cao Mẫn hơn Chu Thừa Lỗi mười mấy tuổi, vì chồng bà quen Chu Thừa Lỗi, hơn nữa bà cũng quý , nên xưng hô phần thiết.

 

Vợ Chu Thừa Lỗi là ai Cao Mẫn cũng , cô bé đó xinh, chỉ là vẻ nuông chiều từ bé.

 

Chu Thừa Lỗi: “Cô đến, cô đến tháng, đau bụng, tay và bụng đều lạnh, cháu đến hỏi xem bác t.h.u.ố.c gì uống .”

 

“Vậy đợi hết kinh mới khám , đợi sạch kinh đưa cô tới đây. Có nghiêm trọng lắm ? Rất nhiều phụ nữ đau bụng kinh, sinh con xong là đỡ. vẫn khám mới nguyên nhân, nhớ đưa cô đến, xem giúp cho, t.ử cung lạnh nghiêm trọng sẽ ảnh hưởng đến việc sinh con đấy. giúp cô điều trị, đảm bảo hai đứa sớm tin vui.”

 

Chu Thừa Lỗi nghĩ đến chuyện con cái, nhưng Cao Mẫn , liền nghĩ đến việc ly hôn, và Giang Hạ sớm muộn gì cũng sẽ con.

 

Chỉ là cô còn nhỏ, mới hai mươi tuổi, hơn nữa cô còn học đại học, nên vội, sức khỏe của cô quan trọng hơn.

 

Chu Thừa Lỗi: “Chuyện con cái vội ạ, cô còn nhỏ, điều trị sức khỏe cho cô quan trọng hơn.”

 

Cao Mẫn trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng, “Bố vợ lầm .”

 

Hắn sắp 30 , mà vẫn vội con, đúng là thương vợ.

 

Hèn gì trong doanh trại bao nhiêu cô gái lấy .

 

Chu Thừa Lỗi: “Chẳng đều hô hào kết hôn muộn sinh con muộn, sinh ít sinh ạ.”

 

Cao Mẫn giơ ngón cái lên: “Giác ngộ tư tưởng đấy.”

 

Chu Thừa Lỗi trừ: “Bác sĩ Cao bán b.ăn.g v.ệ si.nh ạ?”

 

Cao Mẫn : “Hóa đến tìm là để mua b.ăn.g v.ệ si.nh cho vợ !”

 

Chu Thừa Lỗi ngượng ngùng : “Cháu khắp nơi mà mua .”

 

là khó mua, nhờ mua một dùng cả năm, chỗ còn mấy gói, nhiều , chia cho vợ hai gói. Vừa cũng chuẩn mua, mua ? Muốn thì mua nhiều thêm chút, chia cho nữa .”

 

“Có ạ, phiền bác sĩ Cao mua giúp cháu lượng dùng một năm luôn nhé.” Chu Thừa Lỗi cũng một năm cần bao nhiêu, đành .

 

“Được, đợi một lát, lấy hai gói cho , chỗ còn mấy hôm nữa đưa vợ đến khám thì mang về luôn thể. thứ là hàng nhập khẩu, mua một nhiều thế đắt đấy.”

 

“Không ạ.”

 

Cao Mẫn dậy, phòng trong lấy từ trong tủ hai gói b.ăn.g v.ệ si.nh dự phòng, nhét một cái túi, đó , lấy từ trong tủ hai hộp bao cao su, bà nhướng mày Chu Thừa Lỗi, ánh mắt dừng ở chỗ nào đó: “Chưa định con thì dùng cái . Cỡ lớn, cỡ cỡ nhỏ?”

 

Hiện tại đang thực hiện kế hoạch hóa gia đình, bệnh viện cũng mấy thứ .

 

Chu Thừa Lỗi đơ , bảo mua cái , nhưng vẫn lí nhí: “Lớn.”

 

Cao Mẫn tủm tỉm cầm hai hộp cỡ lớn, nhét luôn túi, dúi lòng Chu Thừa Lỗi: “Biết dùng đấy? Mà thôi đó hướng dẫn sử dụng, thì tự về mà nghiên cứu kỹ. Cầm lấy ! Mấy hôm nữa đưa vợ đến.”

 

Cuối cùng Chu Thừa Lỗi đỏ mặt bước khỏi bệnh viện.

 

 

Loading...