Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 51: Hậu quả của việc ăn nhiều dưa hấu

Cập nhật lúc: 2025-11-27 08:28:41
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Hạ chớp mắt.

 

Đôi mắt cô thật , như ngàn lấp lánh, lòng bàn tay Chu Thừa Lỗi đổ mồ hôi: “Giang Hạ, chúng thể ly……”

 

Lúc Chu và bà cố hớt hải xông .

 

“Tiểu Hạ! Tiểu Hạ! Cháu ? Có ?”

 

“Tiểu Hạ, con chứ! Tiểu Hạ!”

 

Mẹ Chu kéo phắt Giang Hạ , Chu Thừa Lỗi đẩy sang một bên, “Có ? Có đ.á.n.h trúng ? Con mụ Phan Đái Đệ c.h.ế.t tiệt đó! Mẹ tha cho nó !”

 

Bà cố tinh mắt hơn, hớn hở : “Có thằng Lỗi ở đây, chắc chắn là !”

 

Chu Thừa Lỗi: “Cháu về cũng muộn .”

 

Giang Hạ : “Không ạ, bọn họ đ.á.n.h con.”

 

Mẹ Chu sờ nắn khắp một hồi thấy Giang Hạ thật sự mới yên tâm.

 

Mẹ Chu ngoài, c.h.ử.i đổng về phía cổng sân đóng chặt của nhà hàng xóm, còn ném đá trong: “Cái lũ gà điên các , cha tiên sư nhà chúng mày @¥%%#¥@, phát rồ hả? Bắt nạt nhà bà ở nhà ! Mày đây cho bà! Ra đây mà đ.á.n.h với bà! Kéo đến tận cửa đòi trân châu ? Trân châu là của nhà mày ? Tổ sư bố nhà mày %*#¥%#, mày đây! Đánh với bà! Bà đ.á.n.h cho mày tay! Xem bà đ.á.n.h c.h.ế.t con gà toi nhà mày , %&&¥#%@¥%……”

 

Mẹ Chu xả một tràng liên thanh về phía cổng nhà hàng xóm, mỗi từ hề lặp !

 

Mắng quá nhanh, Chu cũng địa phương, bà mắng bằng tiếng quê bà, Giang Hạ rõ bà mắng cái gì, chỉ nhiều "gà", đủ các loại gà, c.h.ử.i bới đủ kiểu.

 

Giang Hạ xem đến ngây !

 

Bà cố ha hả : “Mẹ cháu c.h.ử.i thể c.h.ử.i nửa tiếng trùng từ nào. Sau cháu học tập một chút, sống trong thôn mà cãi là thiệt thòi đấy. Ai bắt nạt cháu, cứ c.h.ử.i thật mạnh , nếu họ tưởng cháu dễ bắt nạt, càng đà lấn tới.”

 

Giang Hạ chớp chớp mắt: “Cháu c.h.ử.i , dùng nắm đ.ấ.m ạ?”

 

Bà cố ha ha: “Được, ? Ai đ.á.n.h cháu, cháu đ.á.n.h ! Không cần khách sáo! Đánh c.h.ế.t ! mà, đ.á.n.h thắng nhớ chạy, gọi cứu viện, đừng ngốc nghếch đó chịu trận, hùng chịu thiệt mắt, chạy về gọi , đ.á.n.h cùng trong thôn , về nhà, cả nhà cùng , đ.á.n.h với thôn khác, đ.á.n.h cũng về nhà, cả thôn cùng ……”

 

Bà cố dạy Giang Hạ cách đ.á.n.h .

 

Phan Đái Đệ ở sân bên cạnh c.h.ử.i với Chu, dám ló mặt .

 

Mẹ Chu c.h.ử.i vọng sang chừng nửa tiếng, c.h.ử.i đến khi Phan Đái Đệ im bặt mới hả giận!

 

Không lâu cha Chu cũng kéo mấy bó tre về, lúc về ông cũng trong thôn kể , hỏi han Giang Hạ xem thương , quan tâm vài câu dặn dò: “Nhà bên cạnh đó đa phần là loại hổ, ngoài hết, con ở nhà một nhớ đóng chặt cổng, lạ thì đừng để ý tới.”

 

Giang Hạ .

 

Bữa trưa do Chu nấu, để Giang Hạ , Giang Hạ liền gội đầu.

 

Chu Thừa Lỗi mang ghế cho cô , gội cho cô, thế thoải mái hơn nhiều.

 

Gội đầu xong, ăn trưa xong, Chu Thừa Lỗi kéo xe cải tiến mua ít gạch và xi măng cát sỏi về, bảo là xây cái bệ cho máy bơm nước bằng tay.

 

Vốn dĩ định sang thôn bên mua ít ngói về sửa mái nhà kho, nhưng bão xong nhiều nhà tốc mái, mua , mấy hôm nữa mới .

 

Vừa nắp giếng cứng, thể xây bệ để lắp máy bơm lên.

 

Giang Hạ cũng hiểu lắm, nhưng cô từng thấy ở nhà cũ, giống như một cái cột xi măng hình hộp chữ nhật, máy bơm tay cố định bên , tầm thắt lưng, như lúc bơm sẽ quá vất vả.

 

Chu Thừa Lỗi lắp máy bơm, cha Chu đan tấm phơi.

 

Giang Hạ cùng Chu bóc vỏ tôm, phân loại tôm theo kích cỡ, tôm bóc vỏ phơi khô bán giá hơn, cũng nhanh khô hơn.

 

Cả nhà mỗi một việc, khí ấm áp hòa thuận như khiến Chu Thừa Lỗi cảm thấy lạ lẫm nhưng thích.

 

Hắn kìm ngẩng đầu Giang Hạ đang bóc vỏ tôm.

 

Ánh hoàng hôn xiên xiên rọi sân, cô trong bóng râm, tóc tết hai bím, vài sợi tóc mai vương bên má, trông thật dịu dàng, thật .

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Đêm xuống, cả nhà ăn cơm tối tắm rửa xong, Chu Chu chơi ghế ngoài sân.

 

Giang Hạ bưng một đĩa dưa hấu , đặt lên chiếc bàn bát tiên cạnh ghế , gọi cha Chu và Chu Thừa Lỗi ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-51-hau-qua-cua-viec-an-nhieu-dua-hau.html.]

 

Dưa hấu là do Khương Dương biếu, may là mới hái, để hai ngày cũng hỏng.

 

Chu Thừa Lỗi đang dựng giàn nho, vẫn xong, đáp: “Mọi ăn .”

 

Cha Chu cầm một miếng dưa hấu c.ắ.n một miếng: “Ngọt!”

 

Mẹ Chu cũng cầm một miếng, “Nhiều cát thế , chắc chắn là ngọt.”

 

Giang Hạ cầm một miếng dưa hấu đưa cho Chu Chu, hỏi: “Ghế thoải mái ?”

 

“Thoải mái ạ! Rất thoải mái!” Chu Chu bò dậy, nhận lấy dưa hấu, xỏ đôi dép nhựa, cầm dưa hấu chạy tới chỗ Chu Thừa Lỗi: “Chú út ăn dưa hấu .”

 

Cô bé giơ cao miếng dưa hấu lên mời Chu Thừa Lỗi nếm thử.

 

Chu Thừa Lỗi cúi đầu c.ắ.n một miếng, : “Ngọt!”

 

Sau đó nhận lấy miếng dưa: “Cháu ăn .”

 

Chu Thừa Lỗi ba miếng là ăn hết miếng dưa hấu, bỏ vỏ thùng đựng thức ăn thừa.

 

Giang Hạ đưa cho một miếng, từ chối, giếng rửa tay.

 

Cha Chu cũng ăn vài miếng là xong, rửa sạch tay về phòng, ngày mai sóng lớn , khơi , ông ngủ sớm.

 

Mẹ Chu ăn xong dọn dẹp vỏ dưa bàn, với Giang Hạ còn đang ăn: “Con ăn xong thì bỏ vỏ dưa thùng thức ăn thừa để mai cho gà ăn, gà thích ăn cái lắm.”

 

Nói bà ném vỏ dưa thùng, gọi Chu Chu về ngủ, cũng dặn Chu Thừa Lỗi đừng muộn quá, mai biển .

 

Chu Thừa Lỗi một tiếng.

 

Giang Hạ ăn xong dưa hấu dọn dẹp bàn ghế, chuẩn vệ sinh xong thì ngủ.

 

Giang Hạ cầm đèn pin nhà xí bên ngoài vệ sinh.

 

Trong nhà nhà vệ sinh, nhà xí ở bên ngoài.

 

Là loại nhà xí xây bằng gạch đất thấp bé, dựng ở ngoài nhà, mấy mét mới tới.

 

Mỗi tối khi ngủ cô đều vệ sinh , thật là sợ, chủ yếu là sợ rắn, nhưng nửa đêm vệ sinh chắc còn sợ hơn.

 

Kết quả nửa đêm Giang Hạ mơ, mơ thấy tìm nhà vệ sinh khắp nơi, tỉnh dậy, phát hiện quả nhiên buồn vệ sinh quá.

 

Chắc là khi ngủ ăn nhiều dưa hấu quá.

 

Trong bóng tối, Giang Hạ chút hối hận vì tối qua tham ăn.

 

Nửa đêm rắn ngoài , nhưng sợ thì cũng giải quyết nỗi buồn.

 

Giang Hạ liếc đàn ông bên cạnh, cô phía trong, ngoài trèo qua .

 

càng lúc càng buồn, cô nhịn nữa.

 

Cô nhẹ nhàng dậy, rón rén thò một chân , đặt bên cạnh , đó vươn tay chống qua định trèo qua.

 

Chu Thừa Lỗi mới ngủ lâu, mơ màng cảm giác động tĩnh của bên cạnh, để ý lắm, dù cô ngủ say thích gác tay gác chân lên .

 

Chỉ là chút đúng, vốn ngủ thính, cảm nhận thở của cô phả mặt , mở mắt , liền phát hiện Giang Hạ quả nhiên đang trèo qua .

 

Mà Giang Hạ quên mất đầu gối thương, lúc trèo qua , đầu gối quỳ xuống, vết thương nhói đau một cái, cô ngã ập xuống .

 

Chu Thừa Lỗi theo bản năng đưa tay ôm lấy eo cô đỡ lấy, sợ cô ngã xuống giường.

 

Trong bóng tối, bốn mắt , rõ mặt .

 

ôm cô, cô , thở quấn quýt.

 

Ánh mắt Chu Thừa Lỗi tối sầm , cánh tay vô thức siết chặt, xoay đè cô xuống .

 

 

Loading...