Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 50: Anh ấy đau lòng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 07:08:20
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tay Chu Tuấn Kiệt mới thò qua, Giang Hạ cảm giác quần áo bên hông lay động, phản ứng cực nhanh liền chộp lấy tay , vặn mạnh một cái, “rắc” một tiếng!

 

Ngay đó Giang Hạ xoay đá một cước hạ bộ đối phương. Không hề nương tay chút nào!

 

Cả bàn tay Chu Tuấn Kiệt vặn vẹo, hạ cũng đau đến mức cong thẳng nổi.

 

Chưa hết!

 

Áo phía lưng túm lấy, đó lĩnh trọn một cú đ.ấ.m mặt!

 

Một đ.ấ.m quật ngã xuống đất.

 

Tiếp theo là từng cú đấm, cú đá thật mạnh giáng xuống .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Phan Đái Đệ và con dâu thứ hai Giang Hạ đá đến bò dậy nổi, giờ phút càng sợ hãi đến ngây im đất.

 

Nắm đ.ấ.m của Chu Thừa Lỗi nện bình bịch .

 

Từng cú đ.ấ.m thấu xương, đau đến tận tâm can.

 

Đánh đến mức co rúm mặt đất bò dậy nổi, đau đến nỗi thốt tiếng.

 

Chu Thừa Lỗi về cùng Chu Vĩnh Quốc, Chu Vĩnh Quốc thấy con trai như phát điên, vội chạy lên kéo : “Được , đủ ! Đủ !”

 

Chu Thừa Lỗi mãi mới kéo .

 

Đến khi thu tay , Phan Đái Đệ mới hồn gào to: “Đánh ! Cứu mạng với!……”

 

Con dâu thứ hai cũng gào lên: “Đi bộ đội mà đ.á.n.h thế ? Còn vương pháp ? Cứu mạng!”

 

Giang Hạ vẫn hả giận, nghiến răng tát cho mỗi một cái: “Kéo đến tận cửa đ.á.n.h , xông nhà cướp đồ, hai mụ béo đ.á.n.h hội đồng một , còn một thằng nhân cơ hội sàm sỡ, chúng mày mà cũng xứng đến vương pháp ? Chúng tao gọi là phòng vệ chính đáng! Chu Thừa Lỗi, em báo công an!”

 

Chuyện cuối cùng kinh động đến đội sản xuất, đúng lúc đang trong thời kỳ cải cách chế độ, lúc Cục Công an chỉ một đồng chí công an, đội dân quân của đội sản xuất vẫn còn.

 

Gia đình Phan Đái Đệ ba lôi phê bình giáo d.ụ.c thôn một trận. Hơn nữa còn bồi thường cho Giang Hạ hai mươi đồng tiền t.h.u.ố.c men và tiền tổn thất tinh thần.

 

Tiền tổn thất tinh thần là do Giang Hạ đề xuất. Cô thấy hai mươi đồng còn ít quá, nhưng trong đội cảm thấy thế là đủ nhiều , nhiều hơn nữa nhà Phan Đái Đệ cũng lấy .

 

Phan Đái Đệ và con dâu thứ hai Giang Hạ giật đứt một mảng tóc lớn, lộ cả da đầu rướm máu, mặt cũng sưng vù, dấu năm ngón tay in rõ mồn một. Còn vết thương do đ.ấ.m đá thì ai , cái đến hôm mới tím bầm lên, cũng thấy.

 

Tay Chu Tuấn Kiệt Giang Hạ vặn đến rũ xuống vô lực, đau c.h.ế.t, đặc biệt là chỗ đó, đau, nghi ngờ phế . Sau khi phê bình giáo d.ụ.c xong, gào to đòi Chu Tuấn Văn đưa trạm xá.

 

Ngược Giang Hạ chỉ tóc tai rối bù như tổ gà, da đầu cũng , vết thương, chỉ là quần áo nhăn nhúm.

 

Chu Thừa Lỗi cũng chẳng bận tâm ánh mắt , giúp cô vuốt tóc xem da đầu thương , giúp cô vuốt phẳng chỗ quần áo nhăn, đó kéo cô : “Về nhà xem còn chỗ nào thương , nếu thương tìm bọn họ tính sổ!”

 

Cả thôn: “……”

 

Bị thương á?

 

Bọn họ thấy Giang Hạ vẫn mà, chỉ là tóc rối, quần áo nhăn thôi! Ngược nhà Phan Đái Đệ ba trông mới t.h.ả.m hại!

 

Thực tế Giang Hạ cũng giật mất một nắm tóc, nhưng tóc cô dày nên , chỉ là da đầu hiện giờ vẫn còn đau.

 

Chu Thừa Lỗi đưa Giang Hạ về.

 

Mà trận chiến của cô, ở trong thôn coi như nổi danh!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-50-anh-ay-dau-long.html.]

Phan Đái Đệ và con dâu thứ hai sức chiến đấu mạnh, đ.á.n.h với trong thôn, đàn ông cũng đ.á.n.h Phan Đái Đệ, thể là đ.á.n.h khắp thôn đối thủ, thời kỳ đặc biệt phê bình nên mới tém tém .

 

Hiện tại chứng nào tật nấy, đáng đời dạy dỗ cho một bài học. Chỉ là thể ngờ Giang Hạ trông mảnh mai thế đ.á.n.h thắng hai phụ nữ quanh năm nông khỏe mạnh, eo to bụng lớn như .

 

Dân làng còn tụ tập bàn tán xôn xao.

 

“Không nhỏ nhắn thế mà đ.á.n.h giỏi thật. Một cân ba, thế mà hề lép vế!”

 

“Với cái hình của con mụ Phan Đái Đệ, Giang Hạ đúng là một chấp năm! Hơn nữa chỉ là thua, tay thằng Kiệt, da đầu mụ Phan với con dâu, đều trọc lốc một mảng kìa.”

 

“Mọi bố Giang Hạ hình như cũng từng lính , chắc là dạy cho cô .”

 

phụ nữ từng Chu Tuấn Kiệt sàm sỡ mà bằng chứng nên dám , nhịn : “Chu Tuấn Kiệt là đáng đời! Ai mà bản tính của ? ánh mắt là thấy ghét, đúng là hả lòng hả !!”

 

“Nhà Phan Đái Đệ đá thiết bảng !”

 

Một phụ nữ nhà bờ ruộng suýt Phan Đái Đệ lấn chiếm hết : “Đáng đời, cả nhà chẳng ai , ham món lợi nhỏ, trộm cắp vặt thiếu việc gì. Bắt nạt Giang Hạ ở nhà một , tưởng ai cũng sợ bà chắc?”

 

“Bà ngang ngược quen thói ! Mọi ! Trong thôn nhà ai mà từng cãi , đ.á.n.h với bà ?”

 

“Ba kéo đến bắt nạt một cô vợ nhỏ đúng là quá đáng……”

 

……

 

Nhà họ Chu.

 

Chu Thừa Lỗi kéo Giang Hạ về phòng, cô: “Trên thương ?”

 

Giang Hạ lắc đầu: “Không .”

 

Chu Thừa Lỗi sợ cô cố chịu đựng , kiểm tra giúp cô, nhưng , chỉ thể lo lắng suông trong lòng: “Có thương thì , bảo bôi t.h.u.ố.c cho em.”

 

Giang Hạ xoa xoa da đầu: “Thật sự mà, chỉ là da đầu còn đau. Lúc về cũng thấy đấy, là em đè bọn họ đánh.”

 

Chu Thừa Lỗi nhớ cảnh tượng về đến nhà, trong lòng vẫn còn sợ hãi. Cuối cùng kìm ôm cô lòng, bàn tay to bao trọn lấy đầu cô, nhẹ nhàng xoa da đầu: “Lần gặp chuyện như thì chạy , bọn họ đông , đừng đ.á.n.h với bọn họ, thương thì đáng. Em tìm , hoặc chạy sang hàng xóm, đợi về, đ.á.n.h giúp em. Em mà mệnh hệ gì, ……”

 

Yết hầu khó khăn chuyển động lên xuống, nhất thời thốt lên lời.

 

Lúc thấy tóc tai quần áo cô xộc xệch, đầu óc trống rỗng! Cho dù lúc đó là cô đang đè đánh, chỉ bắt nạt, đau lòng đến tột cùng, chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương!

 

Hắn dám tưởng tượng, nếu cô xảy chuyện gì, sẽ ! Hắn sẽ chuyện gì!

 

Đột ngột ôm lấy, Giang Hạ ngẩn .

 

Sau đó cô cảm nhận cơ thể run nhẹ, chiều cao của cô chỉ đến n.g.ự.c , tai cô áp sát vị trí trái tim , tim đập nhanh.

 

Hắn sợ hãi, đau lòng, đó là cảm giác của cô lúc .

 

Giang Hạ khỏi nhớ đến đêm bão hôm đó chút do dự che chắn cho cô khỏi mái ngói rơi, vết thương tay vẫn còn lành. Nhớ đến hôm qua cô trượt ngã, như thần giao cách cảm đầu , chút do dự bế cô rời khỏi bãi đá ngầm, nhớ đến lúc mới xuyên tới……

 

Chu Thừa Lỗi sống gần ba mươi năm, nay luôn lý trí, từng mất kiểm soát, luôn gì, cho nên giờ phút cũng rõ nội tâm . Hắn ôm Giang Hạ một lúc lâu mới tìm giọng , bàn tay to vẫn nhẹ nhàng xoa da đầu cô: “Còn đau ?”

 

Giang Hạ hồn: “Không đau.”

 

Chu Thừa Lỗi buông cô , hai tay giữ lấy vai cô, cô.

 

Giang Hạ ngẩng đầu .

 

Chu Thừa Lỗi đôi mắt xinh của cô, yết hầu khẽ động, tay nắm vai cô vô thức siết chặt, chút căng thẳng: “Giang Hạ, chúng ……”

Loading...