Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 5: Tôm cách xa quá, cô với không tới

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:52
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Hạ rằng nguyên chủ gả về đây, bữa cơm đầu tiên ăn chung với thì chịu ăn nữa, đều là Chu Thừa Lỗi mang phòng cho.

 

Không ký ức của nguyên chủ đúng là phiền phức, nhưng kiếp cô trải đời nhiều, sớm luyện bản lĩnh dù gặp tình huống nào cũng thể bình tĩnh mỉm đối phó.

 

Đối mặt với ánh mắt của , Giang Hạ coi như chuyện gì, hỏi: "Sao ạ?"

 

"Không gì, mau xuống ăn cơm ." Cha Chu lên tiếng.

 

Chu Thừa Lỗi thuận tay kéo một chiếc ghế tre từ trong góc , thêm một chỗ , tự giác xích nhường chỗ trống.

 

Chu Thừa Lỗi hiệu cho Giang Hạ .

 

Giang Hạ mới hiểu chỗ cho cô, chắc là do đây nguyên chủ ăn cùng nên họ chừa chỗ.

 

Cô bình tĩnh xuống cạnh bé Chu Chu.

 

Chu Thừa Lỗi xuống bên cạnh cô, thoáng qua đĩa dưa muối và rau xanh mặt.

 

Chu Chu rụt rè gọi một tiếng: "Thím út."

 

Giang Hạ , xoa đầu cô bé: "Chu Chu ngoan quá."

 

Người Chu Chu cứng đờ, động cũng dám động, cô bé sợ thím út , từng thấy thím tát chú út một cái.

 

Giang Hạ thấy cô bé sợ hãi liền thu tay về.

 

Bàn ăn nhà họ Chu là hai chiếc bàn bát tiên chân thấp ghép thành bàn dài, giờ phút đủ sáu nhà cả, cha Chu cùng cô bé mồ côi Chu Chu của nhà ba, thêm Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi, tổng cộng mười một , vặn kín.

 

Anh hai và chị dâu hai của Chu Thừa Lỗi việc thị trấn, thường ngày ở luôn đó, về ăn cơm.

 

Chu Thừa Lỗi còn một chị cả, lấy chồng, vì chỉ mười một ăn cơm.

 

Giang Hạ thoáng qua thức ăn bàn: ghẹ, tôm biển, cá tạp kho, rau xanh, dưa muối và một bát canh trứng nấu rong biển.

 

Đồ ăn nhà họ Chu quả nhiên ngon như trong sách .

 

Nhà họ Chu sống ở làng chài nhỏ, gần biển, nhà thuyền đ.á.n.h cá. Cha Chu mỗi ngày 3, 4 giờ sáng dẫn Chu Thừa Hâm và Chu Thừa Lỗi khơi đ.á.n.h bắt, nên đồ ăn nhà họ cũng thiếu hải sản.

 

Cha Chu hô một tiếng "Ăn cơm", dứt lời, đũa của bốn em nhà cả đồng loạt vươn tới đĩa tôm biển tiên, đều chọn con to nhất mà gắp.

 

Thoáng cái mấy con tôm to nhất gắp , cảm giác cả đĩa tôm vơi một nửa.

 

Điền Thải Hoa mắng một câu thôi. Chính cô cũng bốc một nắm tôm, đó chọn mấy con cá dìa to nhất trong đĩa cá tạp kho gắp cho mấy đứa con trai.

 

Không ăn nhiều một chút, chẳng lẽ để ngoài hưởng?

 

Đặt mặt Giang Hạ đều là rau xanh và dưa muối, ở giữa bát canh trứng to chặn , khó gắp các món khác, thể thấy cô chào đón đến mức nào.

 

Giang Hạ dường như để ý, cầm đũa gắp một cọng rau.

 

Lúc , một con tôm to bóc vỏ đặt bát cô.

 

Giang Hạ Chu Thừa Lỗi, : "Cảm ơn."

 

Chu Thừa Lỗi cô, gắp một con cá dìa to nhất trong đĩa cá kho, gỡ xương, gắp thịt cá cho cô: "Cẩn thận đấy, còn xương ."

 

Bữa cơm đầu tiên cô về nhà họ Chu hóc xương cá, ngày thường cá trong phần cơm đưa phòng cho cô đều gỡ xương sẵn.

 

Giang Hạ ngại, cảm ơn, bảo tự ăn , cần lo cho cô.

 

Chu Thừa Lỗi gắp một con tôm, bóc vỏ đặt bát Giang Hạ.

 

Tôm ở xa quá, cô gắp tới.

 

Mẹ Chu con trai út một cái, thở dài, sớm thế đổi chỗ đĩa tôm, con trai bà một miếng cũng ăn.

 

Cha Chu lặng lẽ ăn cơm, như gì.

 

Điền Thải Hoa thầm trợn mắt, con trai cô 4 tuổi ăn cá cần gỡ xương , đúng là kiêu kỳ, bộ tịch!

 

Sắp ly hôn , còn đối với nó gì?

 

Giang Hạ thoáng qua đĩa tôm, hết sạch.

 

"Trẻ đang lớn ăn thủng nồi trôi rế", câu quả sai.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-5-tom-cach-xa-qua-co-voi-khong-toi.html.]

Một bữa cơm mà bốn em "Quang Tông Diệu Tổ" ăn như cướp, ăn tôm cũng bóc vỏ, nhoáng cái quét sạch đĩa tôm.

 

Giang Hạ thấy Chu Chu bên cạnh gắp , cô bỏ con tôm bát Chu Chu.

 

Chu Chu dường như chút ngạc nhiên, đầu Giang Hạ, nhỏ giọng : "Cảm ơn thím út."

 

Giang Hạ , chia một nửa chỗ thịt cá cho cô bé.

 

Chu Chu rụt rè : "Cảm ơn thím út, thím út tự ăn , cần lo cho cháu. Chu Chu ăn cá nhả xương, sợ xương ạ."

 

Cô bé hiểu hôm nay thím út dịu dàng như , chút đáng sợ.

 

Mẹ Chu cũng bóc cho Chu Chu một con tôm, gắp một con cá dìa, loại cá ít xương, vị cũng ngon, Chu Chu thích ăn.

 

với Giang Hạ: "Tiểu Hạ, con cứ ăn phần , Chu Chu nó tự ăn cá, cần lo."

 

Hôm nay cô con dâu vẻ bình thường , mặt nụ , giống như cả thế giới nợ tiền nữa.

 

Đáng tiếc là phần lớn thời gian nó đều bình thường.

 

Không giữ !

 

Giang Hạ một tiếng tự ăn.

 

Phải là hải sản tự nhiên thực sự đặc biệt tươi ngon.

 

Thịt tôm dai ngọt.

 

Thịt cá dìa chắc nịch, hương vị đậm đà.

 

Ghẹ hoa cũng đặc biệt ngọt thịt.

 

Có thể thấy những loại hải sản chỉ đơn giản là cho chút muối hấp hoặc luộc chín, nhưng đều vô cùng ngon miệng.

 

Các món khác nhanh mấy em nhà Chu Hải ăn hết, ai ăn ghẹ vì mấy em đều chê phiền phức, ít thịt, nhưng Giang Hạ đặc biệt thích ăn ghẹ.

 

Chu Thừa Lỗi nhận cô thích ăn, liền bóc cho cô.

 

Điền Thải Hoa thấy Chu Thừa Lỗi bóc tôm cho Giang Hạ xong bóc ghẹ, nhịn với Chu Thừa Hâm: "Mình xem chú Tư thương vợ kìa, em lấy bao nhiêu năm nay, thấy bóc tôm bóc ghẹ cho em bao giờ."

 

Chu Thừa Hâm bực bội : "Chẳng cô bảo ghẹ đáng tiền ít thịt, thích ăn ? Thứ trong thôn nhặt còn vứt thèm lấy, cũng chỉ con bé Chu Chu là thích ăn thôi."

 

Ăn tôm cô nhai cả vỏ, bảo bóc tôm tốn thời gian, sẽ ăn ít mấy con, cho nên con trai đều giống cô cả!

 

Chu Chu: "..."

 

Cô bé thích ăn là vì những món khác tranh các , chỉ ghẹ là các chê phiền tranh.

 

Điền Thải Hoa: "..."

 

Lấy khúc gỗ!

 

Nhìn thôi thấy bực!

 

Chu Thừa Hâm cũng ăn no, trực tiếp bỏ .

 

Giang Hạ chút ngạc nhiên khi ghẹ đáng tiền, thứ ở hiện đại còn đắt hơn một loại cá.

 

Chu Thừa Lỗi gì, lặng lẽ gỡ thịt mấy con ghẹ còn cho Giang Hạ và cô cháu gái.

 

Thế nên khi đều ăn xong rời bàn, Chu Thừa Lỗi vẫn đó bóc ghẹ cho cô và Chu Chu.

 

Cha Chu ăn xong liền ngoài.

 

Điền Thải Hoa thấy Giang Hạ ăn ngon lành, cũng ăn một con ghẹ, nhưng thật sự đủ kiên nhẫn, tôm cô đều ăn cả vỏ, cô dậy nhân cơ hội : "Thím Tư, thím ăn chậm nhất, ăn xong tiện thể rửa bát đũa luôn nhé!"

 

Nếu cô xuống giường ăn cơm , dựa việc nhà?

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Vâng." Giang Hạ so đo, cơm là khác nấu, cô rửa bát là chuyện bình thường.

 

Điền Thải Hoa thấy cô điều, nhịn đà lấn tới, sai việc cho Giang Hạ: "Ngày mai bố và 4 giờ sáng sẽ khơi, thím nhớ dậy lúc 3 giờ nấu bữa sáng và chuẩn cơm trưa cho họ mang theo nhé, mấy ngày nay đều là chị ."

 

Đều là con dâu nhà họ Chu, việc nhà phân công hợp tác.

 

Dựa mà Giang Hạ cái gì cũng , thì quần quật hầu hạ cả nhà, còn hầu hạ cô ?

 

 

Loading...