Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 48: Hối hận đến xanh ruột

Cập nhật lúc: 2025-11-27 07:08:18
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Thừa Lỗi nhận lấy, kỹ, sững sờ: Vân lửa bên trong viên trân châu thế mà tạo thành hình một con hươu, và chấm tì vết nhỏ xíu ngay đúng vị trí mắt hươu. Một chút tì vết nhỏ, kỹ vốn chẳng thấy, nhưng kỹ thì tì vết còn là tì vết nữa, ngược thành vẽ rồng điểm mắt, như hổ thêm cánh.

 

Con hươu bên trong viên trân châu sống động như thật, linh động thần.

 

Đây là một con hươu đang chạy ngược lên núi, sắp tới đỉnh, ngẩng đầu kêu vang, hiệu lệnh chúng sinh.

 

Cha Chu tò mò ghé sát : “Giống cái gì?”

 

Hai cái đầu của Chu và Điền Thải Hoa cũng chụm : “Giống cái gì?”

 

“Hươu.”

 

“Hươu á? Để ba xem nào!” Trong lòng cha Chu vui sướng.

 

Chu Thừa Lỗi bèn đưa hạt châu trong tay cho cha Chu.

 

Cha Chu nhận lấy, nheo mắt , do mắt lão thị, ông cầm viên trân châu, giơ tay lên, lúc xa lúc gần, loay hoay mãi cũng tìm góc độ rõ nhất.

 

Mẹ Chu mất kiên nhẫn: “Ông thế, thấy thì đừng xem nữa! Để xem!”

 

Cha Chu: “Đừng động đậy, tìm điểm quan sát nhất !”

 

Khóe miệng Chu giật giật, “Lắm chuyện!”

 

Thế là hai ông bà cụ chụm đầu nheo mắt soi.

 

Cha Chu ngắm nghía kỹ càng, đó kích động đến mức tay run lên: “Là hươu! Giống thật! Không chỉ giống hươu, còn giống một bức tranh!”

 

Mẹ Chu kích động hỏi: “Đâu xem nào! Giống tranh gì?”

 

Cha Chu đặt viên trân châu lòng bàn tay, một tay chỉ trỏ giải thích cho Chu: “Bà xem , chỗ giống con hươu , mấy cái vân giống núi non , chỗ giống cây tùng , còn đây là mây lành.”

 

Mẹ Chu còn , già mắt mờ, nhưng bà gật đầu lia lịa: “Giống, cực kỳ giống! Giống hơn bất cứ cái gì!”

 

Không rõ cũng bảo giống, càng giống càng đáng tiền mà!

 

Bà tuy ít chữ nghĩa, nhưng cũng về mấy loài thú lành.

 

Hươu chính là thú lành của nhân gian, chữ "Lộc" (hươu) đồng âm với "Lộc" (tài lộc), ngụ ý thăng quan tiến chức.

 

Trên cột từ đường trong thôn họ cũng chạm khắc hình hươu, hình dơi, hình cây tùng các loại.

 

Mẹ Chu vô cùng cao hứng: “Đây là viên trân châu điềm lành! Có cái gì mà thụy khí hiện , cát tường như ý .”

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Chu Thừa Lỗi: “Điềm lành hiện .”

 

đúng, chính là điềm lành hiện , ha ha!”

 

Điền Thải Hoa cũng ngó xem, bảo giống cũng , quá giống!

 

Chị dù ít học cũng , hươu là thú lành, mang ý nghĩa cát tường.

 

Một hòn đá thiên nhiên hình dáng con hươu, thì hòn đá đó cũng thành giá trời.

 

Một viên trân châu vân hình con hươu, chẳng thành vật báu vô giá ?

 

Điền Thải Hoa chua xót, cứ như uống cạn một trăm cân nước cốt chanh .

 

Giang Hạ rốt cuộc vận may kiểu gì thế ?

 

Quan trọng nhất là, giờ chia nhà, viên trân châu bán bao nhiêu tiền cũng chẳng liên quan gì đến chị .

 

Cha Chu càng càng thích thú: “Giống, quá giống! Con hươu quá! Ha ha!”

 

“Đưa xem nào!” Mẹ Chu thực vẫn rõ.

 

Cha Chu đưa viên trân châu cho Chu, để bà xem.

 

Mẹ Chu nhận lấy nheo mắt xoay tới xoay lui một hồi, mới miễn cưỡng rõ: “Là hươu, giống quá, quá! Ý nghĩa thật! Thấy cái là gặp vận may! Vận may ập xuống đầu!”

 

Điền Thải Hoa vội : “Mẹ, cho con xem với, để con cũng ké chút vận may.”

 

Mẹ Chu liền đưa viên trân châu cho Điền Thải Hoa.

 

Điền Thải Hoa nhận lấy, ngắm nghía kỹ càng, lòng càng chua chát, như ăn một vạn cân chanh, chua chát.

 

Cái vân lửa chỉ giống con hươu, mà còn giống một con hươu đang ngẩng đầu kêu vang t.h.ả.m cỏ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-48-hoi-han-den-xanh-ruot.html.]

Dưới sừng hươu, vân lửa rõ ràng và dày đặc hơn một chút, trông y như cỏ núi !

 

Cái hoa văn quả thực như một bức tranh phong cảnh mọc lên bên trong viên trân châu.

 

Điền Thải Hoa vân vê viên trân châu, nỡ buông tay, cứ như thể hưởng chút khí lành.

 

Viên trân châu ngụ ý thế tại do chị nhặt chứ?

 

“Chị dâu đưa trân châu cho em, để em xem chút.” Giang Hạ thấy chị hận thể chà mất con hươu đó, cũng sợ móng tay và vết chai dày tay chị xước trân châu, thế thì cô tìm ai mà ?

 

Viên trân châu khi bán cũng giá trị bao nhiêu, bắt chị đền cũng khó!

 

“Để chị xem thêm chút nữa, ké chút khí vui mừng, trân châu của thím, thím xem lúc nào chẳng ?” Điền Thải Hoa vẫn luyến tiếc đưa, thấy Giang Hạ đưa tay tới, chị theo bản năng xoay tránh, ngờ cánh tay va Chu bên cạnh, viên trân châu liền tuột khỏi tay chị rơi xuống!

 

Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi đồng thời đưa tay đón.

 

Chu Thừa Lỗi nhanh hơn một bước bắt viên trân châu.

 

Tim Giang Hạ nãy thót lên tận cổ, giờ mới buông xuống .

 

Làm xước, cô tuyệt đối sẽ bắt Điền Thải Hoa đền!

 

Cô sẽ nể nang tình cảm gì !

 

Điền Thải Hoa cũng sợ hết hồn, chị cũng sợ xước, bắt chị đền, đền mấy chục đồng thì chị tiền, nếu bắt đền một trăm đồng, thì xót c.h.ế.t chị ?

 

Mẹ Chu cũng khiếp vía, bà vội : “Đừng xem nữa, đừng xem nữa! Tiểu Hạ con mau cất kỹ ! Lỡ xước thì mất giá lắm.”

 

Tuy rằng dễ xước như , nhưng ai dám đảm bảo sẽ xước?

 

Giang Hạ gật đầu, “Vậy con mang cất kỹ.”

 

Mẹ Chu còn quên dặn thêm một câu: “Nhớ giấu kỹ đấy!”

 

Giang Hạ liền mang hai viên trân châu về phòng.

 

Mẹ Chu vui vẻ, thấy thời gian còn sớm, sang Điền Thải Hoa: “Con cũng về ! Mấy đứa nhỏ ngủ ? Nhớ bảo chúng nó ngủ sớm, mai dậy sớm cỏ lạc với .”

 

Điền Thải Hoa mặt dài thượt, ậm ừ một tiếng bỏ về, lúc nào cũng bắt con chị cái cái ? Thời gian bài tập cũng !

 

Sau thi đỗ đại học thì ?

 

Điền Thải Hoa khỏi cổng, lúc gặp Phan Đái Đệ ở nhà bên cạnh .

 

Phan Đái Đệ thấy Điền Thải Hoa mặt đen sì, m.á.u hóng hớt bùng lên dữ dội: “A Hoa mặt mày ủ rũ thế? Vừa nãy bên nhà cô chuyện rôm rả lắm mà?”

 

Bình thường bà hỏi thế, Điền Thải Hoa sẽ tuôn một tràng như đổ đậu, kể lể sự tình đấy.

 

Hôm nay Điền Thải Hoa tâm trạng, chị bực bội : “Sao vui? vui lắm chứ, chú em nhà nhặt con ốc biển mở trân châu vui?”

 

Điền Thải Hoa ném câu đó thẳng!

 

Phan Đái Đệ túm chặt lấy chị : “Cô cái gì? Ốc biển gì mở trân châu?”

 

Điền Thải Hoa hất tay bà , gắt gỏng: “Còn ốc biển gì nữa? Đương nhiên là đỏ, nhặt ốc biển bãi cát mở trân châu chứ .”

 

Phan Đái Đệ nắm c.h.ặ.t t.a.y chị : “Cái gì?! Con ốc biển đó trông thế nào, đầy gai ?”

 

Điền Thải Hoa: “Chắc thế!”

 

chị thấy hai con ốc đất đều gai, một con đúng là mọc gai, nhưng chị cũng con nào mở trân châu.

 

Điền Thải Hoa bỏ câu luôn, chị chẳng còn tâm trạng chuyện.

 

Sao chia nhà sớm thế, nếu đợi bão tan mới chia nhà thì mấy?

 

Loa phát thanh mà báo bão sớm vài ngày thì .

 

Phải ? Phan Đái Đệ sững sờ tại chỗ, trong lòng hối hận đến xanh cả ruột!

 

Hóa con ốc biển con trai bà một cước đá mở trân châu?

 

Trân châu đấy!

 

Dù là viên trân châu nhỏ thì cũng là trân châu.

 

Cứ thế mà bỏ lỡ ?

 

 

Loading...