Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 46: Xen vào việc người khác tương đương với tự rước lấy nhục

Cập nhật lúc: 2025-11-27 07:08:16
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người phụ nữ đếm tiền trong tay, với Giang Hạ: “Không đúng , chỉ 3 đồng 3 hào 6 xu? Thiếu 2 hào , Ôn Uyển bảo là 3 đồng 5 hào 5 xu 5 li cơ mà. Cho dù 5 li tính thì cũng là 3 đồng 5 hào 5 xu chứ. Cô đưa thiếu .”

 

Chu Mẫn: “Số tiền nhỏ thế mà cũng đếm sai á? Người Ôn Uyển tính hộ cho mà cũng đếm sai.”

 

Giang Hạ cúi đầu cầm bút ghi sổ, đầu cũng ngẩng lên: “Có thể câm miệng ? nhịn cô lâu đấy, tính sai liên quan quái gì đến cô? Tiêu tiền của cô chắc?”

 

Không khí đột nhiên im bặt, đều kinh ngạc Giang Hạ.

 

Chu Mẫn chặn họng đến mức mặt lúc xanh lúc trắng.

 

Hồi lâu mới rặn một câu: “ ơn mắc oán!”

 

Mặt Ôn Uyển cũng cứng đờ, nhịn : “Xin , là em xen việc khác.”

 

Giang Hạ vẫn ngẩng đầu: “Biết thế là .”

 

Ôn Uyển: “……”

 

Người phụ nữ liền : “Sao gọi là xen việc khác? Ôn Uyển là giúp tính. Cô tính thì đừng cấm tính lên tiếng, định lừa tiền của chúng ? Mau đưa nốt 2 hào đây, nếu bán nữa!”

 

Giang Hạ: “Được thôi, trả tiền cho !”

 

Người phụ nữ: “……”

 

Khả năng tính nhẩm của Chu Thừa Lỗi cũng mạnh, Giang Hạ nãy giờ hề sai: “Thím Hà, Giang Hạ tính sai , tin thím tìm khác tính xem.”

 

Sớm nhẩm tính, con cũng lớn: “Giang Hạ tính sai .”

 

“Vợ thằng Lỗi tính đúng .”

 

“Ôn Uyển tính sai, Tiểu Hạ tính đúng đấy.”

 

Ôn Uyển cũng tính một nữa, đỏ mặt : “Ngại quá, cháu tính nhầm , chị Giang Hạ, toán học của chị giỏi thật đấy!”

 

Sắc mặt Chu Mẫn đổi: “Thánh nhân còn lúc sai, tính nhầm cũng là bình thường mà.”

 

Giang Hạ nhếch mép nhạt.

 

Chu Mẫn: “……”

 

Biểu cảm gì thế ? Tức c.h.ế.t ! Không phép tính sai ?

 

Bà cố hớn hở : “Thật Tiểu Hạ nãy giờ tính nhanh lắm, nhanh hơn Ôn Uyển nhiều! Lúc Ôn Uyển tiền thì Tiểu Hạ đếm xong tiền , để ý ?”

 

Vừa lúc Chu Thừa Lỗi cân xong cho một dân làng, báo cân.

 

Lần rõ mồn một, Chu Thừa Lỗi báo là Giang Hạ bắt đầu đếm tiền ngay, cách khác cô trọng lượng là tính bao nhiêu tiền.

 

Tốc độ tính nhẩm đúng là tuyệt đỉnh!

 

Mọi nhao nhao khen ngợi:

 

“Vừa nãy thấy , vợ thằng Lỗi đếm tiền trong giỏ xong cả khi Ôn Uyển lên tiếng.”

 

“Thật á? Thế thì giỏi quá.”

 

“Vậy chẳng còn giỏi hơn cả Ôn Uyển ? Sao thi trượt đại học nhỉ?”

 

“Nói thừa, học trường Cấp 3 1 thành phố, trường nhất thành phố đấy, trường cấp 3 của Ôn Uyển so ? Thi cử cái cũng hên xui, giống như biển đ.á.n.h cá , ai cũng quăng lưới xuống biển, tiền kiếm khác ?”

 

“Con đôi khi đúng là xem vận may, thằng Lỗi vốn bộ đội đang ngon lành, lên cả chức Đoàn trưởng, bản lĩnh chẳng lớn lắm ? Thế mà cũng thương về đấy thôi? Người lúc vận đen thì uống nước cũng dắt răng!”

 

là đạo lý , sông khúc lúc mà.”

 

……

 

Ôn Uyển cảm thấy thật nực .

 

Vận may của Giang Hạ còn ? Cô đầu t.h.a.i chỗ , còn gả cho Chu Thừa Lỗi.

 

Nếu cô gia thế như Giang Hạ thì đỗ Đại học Bắc Kinh từ lâu .

 

Giang Hạ hỏi thím Hà: “Tôm còn bán , bán thì trả tiền cho , trả tôm cho thím.”

 

Thím Hà vội nhét tiền túi : “Bán! Sao bán?”

 

Nói xong bà lườm Ôn Uyển một cái mới tránh , miệng còn lầm bầm: “Số nhỏ thế mà cũng tính sai, đừng đến đây phiền nữa! là xen việc khác!”

 

Điền Thải Hoa vốn nông cạn, phổi bò: “À thì, Tiểu Uyển ! Con trai chị nghịch ngợm lắm, thôi cần em dạy , để thím út nó dạy là .”

 

Ôn Uyển tức đến bật !

 

Đột nhiên cảm thấy đúng là trò !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-46-xen-vao-viec-nguoi-khac-tuong-duong-voi-tu-ruoc-lay-nhuc.html.]

 

Là tự rước lấy nhục!

 

Hết sạch cả hứng thú!

 

bận rộn cả buổi, kết quả chẳng một câu ho, còn ghét bỏ.

 

Mấy dân làng cũng thật là, hèn gì cả đời chỉ nghề đ.á.n.h cá!

 

Ôn Uyển cảm thấy mất mặt, nhanh chóng rời , cô đưa cái bao tải non nửa tôm lên: “Anh Chu, cân giúp em với!”

 

Chu Thừa Lỗi cân xong, về phía Giang Hạ: “10 cân 2 lạng.”

 

Giang Hạ đưa tiền cho Ôn Uyển.

 

10 cân 2 lạng chỉ 3 đồng 5 hào 7, tròn lên là 3 đồng 6 hào.

 

Ôn Uyển nhận tiền, tâm trạng buồn bực bỏ .

 

Tiền ít quá, hơn 3 đồng đóng học phí xong là hết sạch, cô còn nghĩ cách kiếm tiền sinh hoạt, còn cả tiền lộ phí học đại học nữa.

 

vốn tưởng tính cả trân châu ít nhất cũng kiếm một hai trăm đồng.

 

lúc cô đến, tôm gần như Giang Hạ nhặt hết , ngay cả hai con ốc trân châu cũng Giang Hạ nẫng tay .

 

Cuộc sống đối với cô nay vẫn luôn bất công như thế!

 

May mắn chẳng bao giờ rơi trúng đầu cô cả.

 

Ôn Uyển đỏ hoe mắt bỏ .

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tôm nhanh thu xong, tổng cộng thu 73 cân 6 lạng, hết 25 đồng 7 hào 6 xu, chi 26 đồng, vì gặp mấy hào lẻ lẻ thì tròn lên.

 

Giang Hạ đưa sổ sách cho Chu Thừa Lỗi xem.

 

Chu Thừa Lỗi thấy Giang Hạ ghi chép sổ sách sạch sẽ, rõ ràng, một cái là hiểu ngay.

 

Hơn nữa chữ của cô ngay ngắn thanh nhã, phóng khoáng, tính nghệ thuật.

 

Chu Thừa Lỗi cảm giác cầm sổ sách, mà là vở luyện chữ của nhà thư pháp nào đó.

 

Hắn từng thấy chữ ký của Giang Hạ, chữ ký của cô khá tú lệ, nắn nót, giống chữ hiện tại lắm, nhưng cũng đều cả, nghĩ nhiều, dù một chữ ký cũng chẳng lên điều gì.

 

Do yêu cầu công việc, chính cũng luyện vài kiểu chữ khác .

 

Thu tôm xong, cả nhà bắt đầu luộc tôm, phơi tôm.

 

Giang Hạ phụ trách nhóm lửa, Chu Thừa Lỗi cùng cha Chu, Chu phụ trách luộc tôm, phơi tôm, những việc nặng hơn.

 

Có điều trời nóng bức, nhóm lửa cũng chẳng việc nhẹ nhàng gì, may mà hai cái chảo lớn đủ rộng, nhanh là xong.

 

Tính cả tôm nhà , tổng cộng 196 cân tôm, Giang Hạ hỏi: “Chỗ phơi bao nhiêu tôm khô ạ?”

 

Cha Chu: “Mười cân tôm tươi phơi hai cân tôm khô, con tính thử xem.”

 

Giang Hạ tính nhẩm, phơi khô xong chỉ còn 39 cân.

 

Một cân tôm thu 3 hào 5, mười cân mới hai cân tôm khô, tính cả củi lửa, nhân công, thời gian và chi phí vận chuyển.

 

“Vậy một cân tôm khô bán 3 đồng 5 hào.”

 

Cha Chu từng bán : “Cũng tầm đó, tôm khô loại to nhỏ lẫn lộn bán 3 đồng 5 hào, nếu tôm to, đủ khô thì thể bán hơn 4 đồng đến 5 đồng một cân, tôm riu thì rẻ hơn, đến 1 đồng. Có bán tôm khô phơi thật khô sẽ rẻ hơn chút, nhưng để lâu , về nhà phơi thêm cũng sẽ ngót , tính cũng như cả.”

 

Đầy sân, đầy mái nhà là tôm, Chu phát sầu: “Bão mới tan, cũng mai nắng nữa.”

 

Giang Hạ: “Không sợ, nắng thì hong chảo lớn và bếp lò một chút, đợi nắng lên, phơi một ngày là khô.”

 

Giang Hạ chỉ sợ buổi tối chuột và mèo ăn vụng thôi.

 

Mẹ Chu lầm bầm: “Phiền phức quá.”

 

Giang Hạ gì.

 

Muốn kiếm tiền mà sợ phiền phức ?

 

Thực món nào càng kiếm tiền thì càng phiền phức.

 

Bởi vì mỗi một sự phiền phức bạn xử lý đều là tiền bạn thu từ tiêu dùng.

 

Lúc , Chu Thừa Lỗi từ trong phòng , tay cầm hai con ốc biển gọi Giang Hạ một tiếng.

 

Giang Hạ thấy, lập tức tỉnh cả !

 

 

Loading...