Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 44: Không phải bảo là có văn hóa lắm sao?

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:10:00
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Thừa Lỗi bế Giang Hạ khỏi bãi cát mới thả cô xuống, đó đưa cô về nhà, lấy lọ t.h.u.ố.c bột Vân Nam định bôi t.h.u.ố.c cho cô.

 

Giang Hạ : “Dùng t.h.u.ố.c đỏ là , lọ t.h.u.ố.c bột sắp hết , đừng lãng phí. Cánh tay còn cần bôi t.h.u.ố.c nữa đấy.”

 

Vết thương tay sâu hơn.

 

Chu Thừa Lỗi gì, cầm lọ t.h.u.ố.c bột rắc như cần tiền lên vết thương ở đầu gối và mắt cá chân cô.

 

Xong xuôi, dậy: “Anh bãi biển bán chỗ tôm , em ở nhà, đừng lung tung.”

 

Giang Hạ nhịn : “ lung tung lúc nào?”

 

Chu Thừa Lỗi gì, cô đúng là lung tung, nhưng mà……

 

Không thế nào, tóm cứ cảm thấy cô lời.

 

Giang Hạ cũng so đo với : “Bán con tôm trong thùng, con cá mó , với mấy thứ giá trị , xem cái nào giá thì bán. Con sò gai cúc biển thì đừng bán.”

 

Chu Thừa Lỗi ừ một tiếng ngoài, nhặt con tôm mũ ni, cá mó trong thùng của Giang Hạ sang thùng của . Trừ con sò gai cúc biển , con ốc biển lớn cũng định bán, đó là ốc Hoàng đế, to như , bên trong trân châu .

 

Mấy con cua Giang Hạ nhặt cũng bán, cô thích ăn, cũng nhặt mấy con, lúc hôm nay ăn cơm tối sớm, lát nữa hấp đồ ăn đêm cùng con tôm mũ ni cho cô ăn.

 

Còn là mấy con sò lụa, sò huyết, hàu, ngao hoa linh tinh, mấy thứ đáng tiền nên bán, lấy ít nước biển về nuôi, để nhà ăn dần.

 

Chu Thừa Lỗi phân loại xong xuôi liền xách thùng nước và bao tải đựng con cá hố to tướng , đẩy xe đẩy tay trong nhà ngoài.

 

Trời bắt đầu tối, Giang Hạ đoán họ sẽ về nhanh như .

 

đun nước nóng, định gội đầu tắm rửa.

 

Giang Hạ ngoài thấy trong thùng còn con tôm mũ ni và vài con cua, rõ ràng là để cho cô ăn, vì chỉ cô thích ăn cua.

 

Hàu, vẹm xanh và các loại sò hến khác đổ một đống nhỏ đất, hàu cũng to lắm.

 

Con ốc Hoàng đế và con sò gai cúc biển cũng bán.

 

Giang Hạ cảm thấy đói bụng, chiều đến 4 giờ ăn cơm tối, giờ hơn 7 giờ .

 

Trên lò than đang ninh cháo trắng, là Chu ninh, để tối ăn để dành cho bữa sáng mai.

 

Giang Hạ nghĩ họ việc xong về chắc cũng đói, dứt khoát cạy ít hàu, lát nữa nồi cháo hải sản tôm cua hàu.

 

Giang Hạ nhóm lửa đun nước nóng , đó mới cạy hàu.

 

Vừa cạy một đĩa hàu nhỏ, sơ chế xong con tôm mũ ni và mấy con cua thì Chu Thừa Lỗi và cha Chu cùng kéo hai sọt tôm về.

 

Giang Hạ thấy thế ngạc nhiên hỏi: “Sao bán ạ?”

 

Mẹ Chu: “Hôm nay bán tôm đông quá, chỗ thu mua bảo muộn quá để đến mai còn tươi, trả giá thấp quá, thằng Lỗi bảo mang về phơi khô bán.”

 

Giang Hạ liền : “Chỗ phơi khô cũng chẳng bao nhiêu, thu mua thêm của những khác trong thôn?”

 

Chu Thừa Lỗi đang chuyển tôm từ xe đẩy xuống, liếc cô một cái.

 

Cha Chu : “Ý tưởng của Tiểu Hạ với thằng Lỗi hẹn mà gặp đấy.”

 

Mẹ Chu chút xót ruột : “Thằng Lỗi với cả con, bà cố và mấy nhà nữa bảo thu tôm của họ. Thu đắt hơn chỗ thu mua 5 xu một cân đấy.”

 

Tiền thì kiếm , còn thu mua đắt hơn chỗ thu mua 5 xu một cân.

 

là phá gia chi tử, hào phóng quá thể, Chu xót hết cả ruột.

 

Giang Hạ liền : “Không , phơi khô là kiếm ngay mà.”

 

Mẹ Chu: “Con giống hệt thằng Lỗi. phơi khô mang chợ thành phố bán mới dễ, chứ ở trấn khó bán lắm, phiền phức.”

 

Mẹ Chu cảm thấy tôm nhà bán thì thôi, ít nhất lỗ, phơi khô bán thì để ăn dần cũng lãng phí, nhưng bỏ tiền thu mua tôm của khác, lãi, bán là lỗ vốn to.

 

Hơn nữa thời tiết , ai mai nắng , tôm mà phơi khô, thối đấy thì lỗ chổng vó.

 

Cha Chu: “Đến lúc đó phơi thêm ít cá khô nữa, hôm nào biển thì mang bán một thể là xong, bà lo nhiều thế gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-44-khong-phai-bao-la-co-van-hoa-lam-sao.html.]

Giang Hạ cũng thấy đúng, cô thêm nữa, chuyển chủ đề: “Nước sôi ạ, tắm . Con nấu cháo hàu tôm lát nữa ăn.”

 

Nếu tôm bán, cô bỏ thêm mấy con tôm cháo cho ngọt.

 

Mẹ Chu: “Khoan hẵng tắm, nước sôi , chần tôm qua nước sôi một phơi.”

 

Mẹ Chu ngay, nhiều tôm thế , bà sợ hỏng.

 

Giang Hạ cũng lấy một cân tôm rửa sạch, chần qua nước sôi một chút bỏ cháo, nhiều tôm cháo sẽ càng ngọt.

 

Chu Thừa Lỗi liếc đầu gối Giang Hạ, nhưng cô buông ống quần xuống che khuất, gì nữa, bê hai sọt tôm bếp, chia đổ hai cái chảo sắt lớn.

 

Mẹ Chu đun một nồi nước to, chia hai cái chảo.

 

Họ chần tôm qua nước sôi, trải phơi, Giang Hạ cũng nấu xong cháo, gọi ăn tiếp.

 

Cả nhà quả thực cũng đói , thi bưng bát cháo lên ăn.

 

Giang Hạ múc một bát nhiều tôm nhiều hàu nhiều cua cho Chu Chu, hỏi Chu Thừa Lỗi: “Con ốc Hoàng đế còn bán?”

 

Chu Thừa Lỗi: “Con ốc đó là ốc Hoàng đế, cũng giống sò gai cúc biển, cơ hội cho trân châu.”

 

Giang Hạ cháo cũng chẳng buồn ăn, lập tức chạy ngoài mang con ốc Hoàng đế và con sò gai lớn về phòng .

 

Lát nữa đến bán tôm.

 

Tuy trân châu , nhưng nếu ai đó thuận tay cầm mất, đó phát hiện bên trong trân châu thì chắc tiếc đứt ruột.

 

Lúc , Chu gọi vọng từ ngoài sân: “A Lỗi, mang tôm đến ! Mau đây.”

 

Chu Thừa Lỗi ừ một tiếng, vội vàng ăn hết bát cháo, về phòng lấy từ trong hộp sắt một xấp tiền lẻ đưa cho Giang Hạ: “Lát nữa em phụ trách thanh toán cho bà con, chỗ 150 đồng. Không đủ thì hộp lấy thêm.”

 

“Vâng.” Giang Hạ nhận lấy.

 

Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi nhanh chóng ngoài.

 

Giang Hạ tìm một cái giỏ chợ bằng nhựa đan để đựng tiền lẻ, đeo tay, tiện lợi.

 

Trong sân mấy dân làng, thùng ai cũng đựng gần nửa thùng tôm.

 

Ôn Uyển xách hai cái bao tải dứa phía mấy dân làng.

 

Sau khi rơi xuống nước, cô về nhà quần áo mang tôm đến bán.

 

liếc bát cháo tay Chu, nào tôm nào hàu nào cua, bất giác nuốt nước miếng.

 

Nhà họ Chu đúng là tiền, ăn uống sang thật.

 

Hèn gì Giang Hạ trọng sinh trở về liền nữa, còn xúi giục chia nhà.

 

Cha Chu chuẩn cân xong, ông cùng Chu Thừa Lỗi phụ trách cân tôm.

 

Phan Đái Đệ xách thùng nước lao lên đầu tiên: “Cân cho !”

 

Chu Thừa Lỗi liền cân cho bà , nửa thùng tôm, cân lên, trừ trọng lượng thùng: “Một cân sáu lạng.”

 

Phan Đái Đệ: “Sao ít thế? Cân nhà chuẩn đấy?”

 

Chu Thừa Lỗi: “Thím thấy chuẩn thì mang trạm thu mua mà bán.”

 

Phan Đái Đệ: “Thôi thôi, lười lắm, trả tiền ! Bao nhiêu tiền? Ai tính hộ cái?”

 

Giọng ngọt ngào của Ôn Uyển vang lên: “3 hào 5 một cân, một cân sáu lạng là 5 hào 6 xu.”

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Mấy dân làng còn đang lẩm nhẩm tính, ngờ Ôn Uyển tính xong nhanh thế.

 

khen: “Tiểu Uyển tính giỏi thật đấy.”

 

Trong thôn cô bé Chu Mẫn là bạn học cũng là bạn của Ôn Uyển, liền : “A Uyển là học giỏi nhất trường bọn cháu, nào thi cũng nhất trường, tính toán đương nhiên là siêu .”

 

Nói xong cô bé còn liếc Giang Hạ một cái: “ thím Giang Hạ chắc tính giỏi hơn chứ nhỉ! Dù cũng là thành phố, chắc văn hóa hơn.”

 

Phan Đái Đệ nhớ Giang Hạ thèm để ý đến , lập tức hùa theo: “ đấy, vợ thằng Lỗi chẳng dân thành phố , bảo là văn hóa lắm ? Con nhỏ thế mà cũng tính ?”

Loading...