Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 42: Cô có gọi hắn là chồng cũng vô dụng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:09:58
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tay Ôn Uyển suýt nữa thì chạm con sò gai cúc biển, nhưng một bàn tay trắng nõn nhanh chóng nhặt lên, nắm lấy chiếc gai dài nhất.

 

Đồng t.ử Ôn Uyển co rút mạnh, bỗng dưng ngẩng đầu về phía Giang Hạ, ý thức điều gì đó, cô cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh, nhẹ nhàng : “Chị Giang Hạ, thứ nhiều gai thế, để bãi biển đ.â.m thương thì , để em mang vứt nhé?”.

 

Giang Hạ cẩn thận cầm con sò gai cúc biển lên nghiên cứu, cô nhớ tình tiết trong sách, lúc đó cô còn cố ý tra cứu hình ảnh, nhưng chắc chắn lắm, bèn hỏi Chu Thừa Lỗi: “Anh nhận con ?”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

“Sò gai cúc biển.” Chu Thừa Lỗi trả lời một câu.

 

Nếu Giang Hạ nhặt, cũng định nhặt, con vật to lớn cơ hội cho trân châu, tuy rằng cơ hội mong manh.

 

Giang Hạ xong liền bỏ nó thùng: “Con trông cũng phết, mang về đồ trang trí.”

 

Ôn Uyển: “……”

 

từ bỏ ý định, tiếp: “Nhiều gai như , mang về nhà sợ lỡ tay đ.â.m thương ? Em thấy nhất là vứt ! Chị Giang Hạ, nhà chị chẳng trẻ con , trẻ con ham chơi, lỡ lấy chơi thì nguy hiểm lắm.”

 

Giang Hạ: “Không sợ, sẽ gắn nó lên tường rào, chống trộm trấn trạch.”

 

Ôn Uyển: “……”

 

A!

 

Tức c.h.ế.t cô mất!

 

Chỉ kém một chút!

 

Chỉ kém một chút xíu nữa thôi!

 

Ai đá cái thứ tới ? Tại đá về phía cô chứ?

 

Giang Hạ để ý đến nữ chính nữa, cô với Chu Thừa Lỗi: “ đằng bãi đá ngầm xem tiếp đây.”

 

Chu Thừa Lỗi yên tâm để cô một .

 

cũng xem.”

 

Lúc Ôn Uyển mới hồn: , còn một con ốc biển trân châu nữa!

 

cũng vội vàng chạy về phía bãi đá ngầm để tìm.

 

Lần tuyệt đối thể để Giang Hạ tìm thấy .

 

Hai vợ chồng Giang Hạ để ý đến Ôn Uyển đang lầm bầm lầu bầu chạy mất.

 

Bão tan, bầu trời vẫn còn âm u, sóng biển lớn, nhưng thủy triều đang dần rút xa, bãi đá ngầm cũng lộ ít.

 

Hai vợ chồng cùng về phía bãi đá, thỉnh thoảng cúi xuống nhặt một con tôm hoặc đào một con sò từ lỗ khí cát ném thùng.

 

Mấy loại như sò lụa, ngao hoa đều ăn ngon, Giang Hạ cũng thích ăn.

 

Nhặt một ít về, ngâm trong nước biển, ngày hôm là chúng nhả sạch bùn đất, chỉ là sợ nuôi sống .

 

Hiện tại bãi biển, đều đang cắm cúi nhặt tôm và sò hến, bên bãi đá ngầm vắng vẻ, bởi vì sóng bên đó còn lớn, thỉnh thoảng nước biển ập mạnh đá.

 

Sóng lớn, Chu Thừa Lỗi dặn dò Giang Hạ đến những chỗ sóng đ.á.n.h tới, chỉ tìm ở những bãi đá lộ thôi.

 

Giang Hạ ừ một tiếng.

 

Hai tản tìm kiếm, giữ cách xa gần.

 

Giang Hạ nhanh tìm thấy trong khe đá một con cua to hơn bàn tay , cô lập tức dùng kìm kẹp lên.

 

Con cua thấy cái kìm sắt thò tới, liền giương hai cái càng to tướng lên kẹp chặt lấy hai chân kìm, thế là Giang Hạ kẹp càng chắc hơn.

 

Cô trực tiếp bỏ con cua thùng, tiếp tục về phía tìm, nhặt một con ghẹ hoa, loại ở đây khoái ăn lắm, nhưng Giang Hạ thích.

 

Cứ thế lật tới lật lui tìm kiếm, dường như cũng nhặt thứ gì như trong tưởng tượng.

 

Đột nhiên Giang Hạ thấy trong khe đá cách đó xa, một con ốc biển màu trắng cực lớn, to gần bằng quả dưa hấu.

 

ăn , nhưng vẫn tới.

 

Ôn Uyển thỉnh thoảng liếc Giang Hạ một cái, thấy ánh mắt Giang Hạ dừng ở một hướng nào đó, cô theo, đồng t.ử co rút !

 

Ốc biển!

 

Ốc biển lớn!

 

Chính là con ốc biển cho trân châu trong giấc mơ của cô !

 

Ôn Uyển cắm đầu chạy tới.

 

Giang Hạ thấy cô chạy, lập tức nhảy dựng lên.

 

Mẹ kiếp!

 

Còn chơi trò võ đức ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-42-co-co-goi-han-la-chong-cung-vo-dung.html.]

 

Rõ ràng là cướp hàng đây mà!

 

Chu Thừa Lỗi thấy Giang Hạ xách thùng nước nhảy nhót chạy băng băng bãi đá, cơ thể cứ lắc lư như cái thùng nước tay cô.

 

Tim thót lên tận cổ, cái mà trượt chân ngã thì chuyện đùa !

 

Hắn vội vàng chạy tới.

 

Giang Hạ nhảy vài bước tới con ốc biển, ôm chầm lấy nó, chao ôi, nặng thật!

 

Cô ôm con ốc biển, khiêu khích về phía Ôn Uyển.

 

Ôn Uyển nhanh bằng Giang Hạ, chậm một bước, thấy Giang Hạ nhặt con ốc lên, cô cuống quýt, trượt chân ngã một cái.

 

Đầu gối Ôn Uyển va đá thương, cảm giác đau đớn nóng rát lan khắp , nhưng cô rảnh lo xem xét.

 

vội vàng bò dậy, lớn tiếng : “Giang Hạ, con ốc Hoàng đế đó là của em! Em thấy .”

 

Giang Hạ, một vốn văn minh, tố chất, dịu dàng xinh như cũng nhịn văng tục: “Cô đ.á.n.h rắm! Cô phát hiện cái rắm!”

 

Ôn Uyển: “……”

 

Chu Thừa Lỗi: “……”

 

Khóe miệng giật giật, trong mắt nhiễm ý .

 

Ôn Uyển nay vẫn luôn giữ hình tượng dịu dàng, thật sự nổi những lời thô tục như thế, cô cũng cãi với khác.

 

nghĩ đến việc để lỡ mất hai viên trân châu, cô đau lòng đến đỏ cả mắt, về phía Chu Thừa Lỗi: “Con ốc biển em nãy phát hiện , chỉ là nghĩ nó nặng quá nên nhặt lên, định chờ lúc về mới nhặt. Anh Chu, con ốc là của em! Giang Hạ nhặt mất ốc của em.”

 

Giang Hạ: “Đừng gọi Chu, cô gọi là chồng cũng vô dụng! Thiên Vương lão t.ử tới đây thì con ốc cũng là của !”

 

Chu Thừa Lỗi sải bước dài đến bên cạnh Giang Hạ, để ý đến Ôn Uyển, mặt đen sì với Giang Hạ: “Nói bậy bạ gì thế hả? Em chạy cái gì mà chạy, nguy hiểm ?”

 

Cái gì mà gọi là chồng, lời thể lung tung ? Hắn là chồng ai, cô còn rõ chắc?

 

Giang Hạ: “Con bạch liên cướp ốc biển của , thể chạy ?”

 

chạy thì cô thành đồ ngốc !

 

Chu Thừa Lỗi hiểu tại Giang Hạ gọi Ôn Uyển là bạch liên (sen trắng), nhưng thức thời nhắc nhở cô gọi sai .

 

Ôn Uyển tức điên lên, trọng sinh trở về cô đương nhiên hiểu "bạch liên" ý nghĩa gì.

 

cãi , cũng lời lẽ của Giang Hạ cho mặt đỏ tía tai. Cô ghét kiểu chuyện âm dương quái khí, bèn sang với Chu Thừa Lỗi: “Anh Chu, con ốc biển thật sự là em thấy , lẽ là của em.”

 

Giang Hạ: “Cô thấy thì là của cô ? Theo ý cô thì đến bãi biển sớm nhất, bộ hải sản bãi biển chẳng đều là của ? Cô nhặt cái gì mà nhặt?”

 

Chu Thừa Lỗi: “Cô thấy là của cô? Giang Hạ đến sớm nhất, đồ đạc cả bãi biển là của cô ?”

 

Ôn Uyển: “……”

 

Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi trăm miệng một lời, chặn họng Ôn Uyển khiến cô á khẩu trả lời .

 

Giang Hạ xong nhịn liếc Chu Thừa Lỗi một cái, ngờ thế mà những lời y hệt .

 

Chu Thừa Lỗi xong liền để ý đến Ôn Uyển nữa, đưa tay đón lấy con ốc biển trong tay Giang Hạ bỏ thùng, đỡ lấy cô: “Đi thôi! Lần đừng chạy nữa, một con ốc biển thôi mà, ngã đấy thì mất nhiều hơn .”

 

Giang Hạ thèm để ý đến .

 

Chu Thừa Lỗi : “Thứ gì cũng quan trọng bằng thể……”

 

Ôn Uyển Giang Hạ Chu Thừa Lỗi đỡ xa, trong những lời càm ràm của tràn đầy sự quan tâm. Cô cúi đầu vén ống quần lên, đầu gối quả nhiên trầy xước, rách một mảng to bằng nắm tay, đang chảy máu. Tức khắc một đợt cảm giác bất công, cam lòng và tủi dâng lên trong lòng, mắt đỏ hoe.

 

Rõ ràng cô trọng sinh trở về, bàn tay vàng thể mơ thấy tương lai, nắm tiên cơ.

 

đều mơ thấy hai con ốc biển trân châu.

 

Hơn nữa cô đến khu bãi đá , tại vẫn chậm hơn Giang Hạ một bước?

 

và Giang Hạ cùng phát hiện con ốc đó, xui xẻo cách con ốc xa hơn.

 

Ông trời đối với cô lúc nào cũng bất công như !

 

Con ốc trân châu đầu tiên thì đưa đến tận mặt Giang Hạ, con thứ hai cũng để Giang Hạ liếc mắt cái là thấy ngay, còn ở gần hơn, để cô chiếm mất tiên cơ.

 

Ôn Uyển Chu Thừa Lỗi một tay xách thùng nước, một tay hờ hững đỡ Giang Hạ, nỗi cam lòng trong lòng càng lớn hơn.

 

Sớm muộn gì cũng một ngày, Chu Thừa Lỗi sẽ trở thành chồng của cô .

 

Tiếng "chồng" , cô sẽ gọi một cách quang minh chính đại, đương nhiên.

 

Ôn Uyển nhớ đến giấc mơ Chu Thừa Lỗi cứu khi sóng cuốn , cô biển cả đang cuộn sóng, bước tới.

 

Hắn từng là quân nhân, sẽ thấy c.h.ế.t mà cứu.

 

 

Loading...