Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 41: Sò gai cúc biển

Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:20:53
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Hạ cũng đang nữ chính theo dõi.

 

Lúc Chu, nhà cả và nhà bà cố cũng vội vã chạy tới.

 

Điền Thải Hoa thấy Giang Hạ nhặt một sọt tôm và nửa sọt cá thì mắt đỏ ngầu, cha Chu vẫn đang thu gom từng đống tôm, nhịn buột miệng: “Tôm cá bãi các nhặt hết , gọi chúng sớm hơn hả?”

 

Bão cuốn lên ngoài tôm còn một ít cá, một con cá còn giá trị hơn một con tôm, Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ thấy con nào là nhặt con .

 

Giang Hạ lười chẳng buồn phản ứng Điền Thải Hoa, liếc cũng thèm liếc một cái.

 

Loại càng để ý tới, chị càng đà lấn tới, thời gian đó thà nhặt thêm hai con tôm kiếm tiền còn hơn.

 

Cứ để chị tự biên tự diễn, tự ấm ức !

 

Chu Thừa Lỗi cũng gì.

 

Cha Chu: “Tiểu Hạ chẳng bảo ? Mưa to thế mà con bé còn nghĩ đến việc đây! Mau nhặt ! Tranh thủ lúc khác tới, nhặt nhiều một chút. Tiểu Hạ và thằng Lỗi là đội mưa mà đấy.”

 

Điền Thải Hoa bĩu môi, cũng rảnh lo tính toán nữa, vội vàng chạy tới một chỗ tôm dày đặc để nhặt.

 

Chị dùng cái xẻng sắt nhỏ, vun tôm thành một đống, nhưng thấy Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi cầm cái cào quơ vài cái là gom tôm xung quanh một chỗ!

 

Chị hối hận đứt ruột!

 

Biết thế cũng mang cái cào theo.

 

Chị còn nghi ngờ Giang Hạ bãi biển nhiều tôm thế .

 

thể chứ?

 

Chỉ thể là ch.ó ngáp ruồi, đỏ thôi.

 

Có những sinh vận khí đặc biệt, giống như Giang Hạ, cha là lãnh đạo lớn, là giám đốc xưởng, từ nhỏ học xe jeep.

 

Ông trời thật bất công, chị sinh vì là con gái mà suýt vứt bỏ, chuyện học thì càng là tưởng.

 

Mẹ Chu và bà cố ở cùng , họ cũng nhận cái cào cải tiến trong tay Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi dùng .

 

Bà cố : “Sao nghĩ cách bện cái cào thế nhỉ?”

 

Mẹ Chu đáp: “Tiểu Hạ đấy ạ.”

 

Bà cố: “Ái chà, Tiểu Hạ thông minh thật, đầu óc văn hóa dùng ghê!”

 

Mẹ Chu tán đồng, bà sọt tôm đầy ắp , khép miệng.

 

Vận may biển của Giang Hạ đúng là thật, bão tan xong nhiều tôm thế ? Trăm năm khó gặp một !

 

Người khác biển, cô biển, đầu tiên cô là tôm cá đầy bãi chờ cô thu.

 

Mẹ Chu cũng hối hận nãy theo luôn.

 

Mẹ Chu phấn khích nhặt tôm bãi cát.

 

Mưa ngày càng nhỏ, dân làng cũng lục tục kéo đến bắt hải sản, bãi biển ngày càng đông.

 

Chưa đến nửa tiếng, cả bãi biển nghịt .

 

Chu Thừa Lỗi gọi cha Chu thu lưới vây tôm .

 

Trên bãi cát quá đông , dù họ cũng nhặt ít tôm, Giang Hạ dứt khoát về phía bãi đá ngầm.

 

Chu Thừa Lỗi thấy cô tách , gọi với theo: “Giang Hạ, em đấy?”

 

Giang Hạ chỉ về phía bãi đá: “Em đằng xem .”

 

Chu Thừa Lỗi dặn dò: “Cẩn thận chút, bề mặt đá ngầm thể trơn lắm đấy.”

 

Giang Hạ gật đầu hiệu , đó xách thùng nước về phía bãi đá.

 

Ôn Uyển tiếng Chu Thừa Lỗi gọi Giang Hạ, sang thấy Giang Hạ về phía bãi đá, tim đập thình thịch!

 

tìm một vòng bãi cát mà thấy hai con ốc trân châu trong mộng , chắc chắn là ở bãi đá ngầm .

 

Không thể để Giang Hạ nhặt !

 

còn kiếm tiền đóng học phí.

 

Ôn Uyển cũng vội vàng về phía bãi đá.

 

Giang Hạ thấy Ôn Uyển vượt qua bước nhanh về phía bãi đá, cũng để ý lắm.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Bãi biển của nhà cô, ai thích thì , cô quản .

 

Giang Hạ nhanh chậm, thấy chân lỗ khí sủi bọt cũng lấy xẻng nhỏ đào thử xem sò hến .

 

Giang Hạ cứ chậm rãi đào lỗ khí, về phía bãi đá.

 

Đột nhiên một vật thể lớn bay vèo tới, đập trúng cẳng chân Giang Hạ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-41-so-gai-cuc-bien.html.]

Giang Hạ xuống cái thứ to đùng rơi chân, đây là một con ốc biển (sò gai) mọc đầy gai nhọn khắp .

 

Một con cực lớn, gai cũng dài!

 

Giang Hạ nghĩ mà sợ, may mà cô ủng nước ống cao, nếu cẳng chân cô chắc chắn đ.â.m cho mấy lỗ máu!

 

cẳng chân cô vẫn cảm thấy đau điếng ở một chỗ!

 

Giang Hạ vén ống quần lên xem, quả nhiên đ.â.m chảy máu!

 

Một giọt m.á.u tươi nhanh chóng rỉ , đó chảy dọc theo làn da trắng nõn xuống ủng.

 

Giang Hạ vội vàng ấn chặt vết thương.

 

Chu Tuấn Kiệt suýt nữa giẫm một con ốc đầy gai nhọn, nếu giẫm xuống thì dù giày, chân cũng phế là cái chắc!

 

Trong cơn tức giận đá bay nó , ngờ trúng Giang Hạ.

 

Là trúng chân Giang Hạ thì !

 

Da dẻ Giang Hạ trắng trẻo non nớt như thế, chân cô chỉ lộ một đoạn nhỏ, từ xa thấy trắng đến phát sáng.

 

Hắn đang định tới, nhân cơ hội quan tâm một chút, sờ soạng……

 

Lại Phan Đái Đệ tóm chặt lấy: “Mày ?”

 

“Trúng , con xem thương .”

 

Phan Đái Đệ cũng thấy Giang Hạ trúng, còn chảy máu.

 

Thật sự là da Giang Hạ quá trắng, m.á.u chảy đặc biệt rõ ràng.

 

hận sắt thành thép, vội vàng kéo Chu Tuấn Kiệt bỏ : “Mày ngu ? Giờ mà lên là đền tiền t.h.u.ố.c men hả? Đương nhiên là c.h.ế.t cũng nhận! Bãi biển đông thế , ai ai ném! Mày đừng mà nhận!”

 

Lúc Giang Hạ cũng ngẩng đầu lên xem ai đá cái thứ nguy hiểm tới.

 

Hướng đó cô thấy con Phan Đái Đệ, còn mấy dân làng đang cúi nhặt đồ.

 

Cô cảm giác là con Phan Đái Đệ đá, nhưng cô tận mắt thấy.

 

“Ai đá con ốc thế! Trúng !”

 

Phan Đái Đệ lớn tiếng trả lời: “Không thấy, chúng !”

 

Ở đằng xa Chu Thừa Lỗi thấy Giang Hạ vén ống quần lên, cũng thấy chân cô chảy máu.

 

Tôm trong lưới vây thu xong, lưới còn giao cho cha Chu thu nốt, vội vàng chạy tới.

 

Ôn Uyển cũng vặn thấy Giang Hạ ném trúng, cô còn thấy rõ cái thứ to đùng đập trúng Giang Hạ!

 

Hô hấp Ôn Uyển ngưng trệ một nhịp!

 

Con ốc trân châu trong giấc mơ!

 

Vì nó mọc đầy gai nên ấn tượng của cô đặc biệt sâu sắc.

 

Ôn Uyển vội vàng chạy tới.

 

Hy vọng Giang Hạ đừng nhặt, đừng nhặt lấy nó!

 

dân biển, chắc là nhỉ?

 

Chu Thừa Lỗi chạy tới, Giang Hạ đang cúi ấn chỗ chảy máu.

 

Hắn xổm xuống: “Bị thương thế nào? Để xem.”

 

“Không , ai đá cái thứ tới, trúng cẳng chân. May mà em ủng, đỡ một chút, chỉ một cái gai dài đ.â.m trúng thôi, nếu chân phế mất.”

 

“Để xem vết thương sâu .” Chu Thừa Lỗi yên tâm.

 

Kiểu vết thương nhỏ mà sâu thế , nếu quá sâu là tiêm phòng uốn ván cho chắc ăn.

 

Giang Hạ buông tay : “Không sâu lắm , xương chặn , ủng cũng chịu phần lớn lực đạo.”

 

Chu Thừa Lỗi qua, may mắn vết thương đúng là quá sâu, ngẩng đầu cô: “Xương đau ? Anh đưa em đến trạm xá xem .”

 

Bị một con sò gai cúc biển to thế đập trúng, rạn xương .

 

Lại trạm xá? Giang Hạ vội lắc đầu: “Không, lúc rơi xuống lực cũng mạnh lắm, cần trạm xá , nghiêm trọng thế, trạm xá bác sĩ cho, xem m.á.u cũng ngừng chảy .”

 

Chu Thừa Lỗi cũng nhớ đến chuyện cô sốt đưa khám: “Bị thương khám bác sĩ là bình thường mà.”

 

Lúc Ôn Uyển tới, liếc con ốc biển , ân cần : “Chị Giang Hạ, thương ạ? Có chị?”

 

Giang Hạ ngạc nhiên vì cô chủ động quan tâm , trả lời: “Không , thứ đập trúng thôi, ai đá tới nữa.”

 

Giang Hạ dùng chân nhẹ nhàng đá đá con sò gai cúc biển .

 

Con sò gai lăn đến ngay chân Ôn Uyển.

 

Tim Ôn Uyển nhảy dựng lên, đó như chuyện gì, cúi xuống định nhặt.

Loading...