Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 40: Tuyệt đối không thể để Giang Hạ nhặt được
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:20:52
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Uyển tấm lưới vây bãi cát và từng đống tôm nhỏ mà Chu Thừa Lỗi cùng Giang Hạ gom , mắt đỏ ngầu cả lên.
Hôm nay cô bố và kế ép bỏ học, bảo là khai giảng tiền đóng học phí, bắt cô tìm việc kiếm tiền phụ giúp gia đình.
Cô vẫn luôn chờ đợi cơn bão , chờ nhặt tôm bán lấy tiền nộp học, cô vết xe đổ của kiếp .
Kiếp cô học hết cấp ba, chính là vì kỳ nghỉ hè kiếm đủ tiền học phí, bắt thôi học.
Mẹ kế cho rằng con gái sớm muộn gì cũng gả , học nhiều vô dụng, chi bằng sớm ngoài kiếm tiền còn giúp gia đình, chứ lấy chồng thì tốn cơm tốn gạo nuôi , còn tốn tiền cho học. Học phí cấp ba của cô vẫn luôn là do cô tự kiếm.
Bố cô con trai ruột, chỉ hai cô con gái ruột là cô và đứa em gái sinh với kế, cho nên bố cô coi con trai riêng của kế như con đẻ mà nuôi dưỡng, nghĩ sẽ dựa đứa con nuôi dưỡng già đưa đám. Tiền trong nhà đều dồn hết cho đứa con nuôi tiêu pha!
Hơn nữa bố Ôn cũng cho rằng con gái học nhiều đến cũng bằng tìm tấm chồng , gả chồng thì hơn công việc .
Cho nên kiếp cô học xong lớp 12 ngoài kiếm tiền phụ giúp gia đình.
Cô thuê kiếm tiền nuôi trai kế và em gái kế học.
Đi chẳng bao lâu thì lấy chồng.
Kiếp cô gả chồng cũng chẳng hơn Giang Hạ là bao, gả một gã cờ bạc.
Gã đàn ông đó cũng là do kế tìm cho, tuy là trai qua một đời vợ, nhưng việc ở Cung Tiêu Xã (Hợp tác xã mua bán), công việc thể diện, vợ ly hôn vì cưới mấy năm con.
Gã đàn ông đó công việc , còn bảo cưới xong thể xin cho cô ở Cung Tiêu Xã, tiền sính lễ cũng hậu hĩnh.
Mẹ kế bảo học hành chẳng cũng để tìm việc ? Vào Cung Tiêu Xã việc, đó chính là bát cơm sắt, trai kế nghiệp đại học chắc tìm việc như thế.
Lúc cô cũng thấy kế lý, dù công việc ở Cung Tiêu Xã quả thực , bao mơ ước .
Sau đó gã đàn ông tỏ thực sự thích cô , đối xử , nào đến cũng mang nhiều đồ, còn hứa hẹn khi cưới, nếu cô ở Cung Tiêu Xã thì thể tiếp tục học đại học, sẽ nuôi.
Thế nên cô đồng ý gả! Cô còn thi đỗ đại học, nhưng khai giảng thì phát hiện thai, cuối cùng thể nghiệp đại học.
Bởi vì gã đàn ông khi cô m.a.n.g t.h.a.i liền lộ rõ bản chất, mê cờ b.ạ.c vô cùng, mỗi tháng lĩnh lương là mang đ.á.n.h bạc, thua sạch mới về nhà, còn vì cờ b.ạ.c mà bắt, mất cả việc .
Cô sinh con xong còn kiếm tiền nuôi và con. tiền cô kiếm về, còn trộm mang đ.á.n.h bạc, thua sạch quỳ xuống cầu xin tha thứ, cô vì con gái m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ hai, hết đến khác tha thứ cho ……
Rồi đó gã đàn ông ngựa quen đường cũ, gán nợ cả nhà cửa, con gái cũng học theo cái ……
Chuyện cũ nghĩ mà kinh hoàng, Ôn Uyển dừng dòng suy nghĩ, kiếp cô tuyệt đối đường cũ, sẽ nuôi em kế học nữa, sẽ lấy gã đàn ông , cô tự thi đỗ đại học, thoát khỏi vận mệnh kiếp !
Thời đại sinh viên đại học vô cùng giá!
Anh trai kế và em gái kế của cô đều học đại học, nghiệp xong tìm việc , cuộc sống sung sướng hơn cô nhiều! Yên cả đời, về già còn hơn mười ngàn tiền lương hưu.
Ôn Uyển tấm lưới vây , còn cả từng đống tôm nhỏ nữa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nếu Giang Hạ cũng là trọng sinh, còn cản trở con đường kiếm tiền đóng học phí đổi vận mệnh của cô .
Thì cô cũng cần khách sáo nữa, mạnh ai nấy lo !
Xem ai mới là đổi vận mệnh của .
Vốn dĩ cô nghĩ nếu Giang Hạ cũng trọng sinh và ly hôn với Chu Thừa Lỗi, thì cô cũng thể tiểu tam.
giờ nghĩ , Chu Thừa Lỗi thích Giang Hạ.
Hơn nữa giấc mơ của cô quá chân thực, đều là điềm báo , mỗi chuyện cô mơ thấy đều sẽ xảy , cho nên Chu Thừa Lỗi nhất định là chồng của cô .
Giang Hạ hiện tại chỉ là chim tu hú chiếm tổ thôi.
Lần cô mơ thấy Chu Thừa Lỗi cứu khi sóng cuốn , cô lờ mờ cảm thấy hôm nay chính là thời khắc bắt đầu vận mệnh của cô và Chu Thừa Lỗi.
Ôn Uyển vội vàng chạy tới bên cạnh Chu Thừa Lỗi, : “Anh Chu, hai sớm thế?”
Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ tách mỗi một chỗ tôm biển dày đặc để thu gom.
Chu Thừa Lỗi chỉ ậm ừ một tiếng, đầu cũng ngẩng lên, cũng chẳng thèm cô một cái, cúi đầu dùng cái cào gom tôm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-40-tuyet-doi-khong-the-de-giang-ha-nhat-duoc.html.]
Ôn Uyển cảm thấy thể vội, lát nữa sẽ cứu thôi.
Giờ tranh thủ thời gian nhặt tôm kiếm tiền quan trọng hơn, nếu cô sẽ tiền đóng học phí.
Hiện tại sóng biển vẫn còn khá lớn, cô ngờ Giang Hạ thông minh như , còn dùng lưới vây chặn tôm, giữ những con tôm sóng cuốn .
cô cũng chuẩn mà đến, cố ý mang theo bàn đẩy dùng để thu hoạch thóc, nhưng cái bàn đẩy đó gạt một cái, bùn và cát còn nhiều hơn tôm, đến lúc rửa sạch cũng phiền phức, hơn nữa bãi cát phẳng, cũng khó mà đẩy.
Cô thấy Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ dùng cái cào tre cải tiến, nhẹ nhàng cào một cái là chỉ giữ tôm, cát và bùn lọt qua khe hở rơi xuống, để từng con tôm sạch sẽ, hơn nữa cái cào răng, sợ gồ ghề, tiện hơn bao nhiêu!
Sao cô nghĩ việc dùng cái cào nhỉ?
Ôn Uyển đành bỏ cái bàn đẩy, trực tiếp dùng tay nhặt.
Ngoài tôm , đêm qua Ôn Uyển mơ, mơ thấy hai con ốc biển, hai con ốc đó nhặt , còn mở trân châu.
Hai con ốc biển đó cũng là mục tiêu hôm nay của cô !
Ôn Uyển liếc cái sọt bên cạnh Chu Thừa Lỗi, thấy ốc biển, cô liền yên tâm.
Cô vội vàng nhặt tôm tìm ốc.
Tranh thủ lúc trời đang mưa, ai đến, lát nữa tạnh mưa là trong thôn sẽ đổ xô .
Không lâu cha Chu chạy tới.
Ông thấy Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ lâu như về, đoán chừng bãi biển hàng nên mới chạy tới, đương nhiên càng lo lắng hai xảy chuyện nên đến xem .
Từ xa cha Chu thấy bãi biển khác thường, ông vội vàng chạy .
Chu Thừa Lỗi thấy ông liền : “Ba, ba giúp xúc mấy đống tôm sọt .”
Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi đều dùng cào thu gom mấy đống tôm.
Tuy chỉ là đống nhỏ, nhưng mỗi đống cũng vài cân.
“Được!” Cha Chu vội chạy lấy rổ xúc từng đống tôm lên, đổ sọt.
Ông khép miệng: “May mà Tiểu Hạ chuẩn đầy đủ thế !”
Cái mà mang đủ đồ, chạy về lấy, thời gian cũng đủ thu thêm hai ba cân tôm !
Không sai, là thu tôm, bãi biển hiện tại cứ như sân phơi thóc , phơi đầy tôm!
Được ! Hơi quá một chút!
quả thực tôm rải rác khắp nơi.
Ôn Uyển thấy cha Chu đến, trong lòng càng sốt ruột, điều chứng tỏ sẽ ngày càng nhiều tới.
Cô mới nhặt một rổ.
Lại còn thấy hai con ốc trân châu trong mơ .
bãi biển rộng lớn thế , tìm dễ hơn ?
Cô quanh bốn phía: Rốt cuộc ốc trân châu ở chứ?
Ánh mắt Ôn Uyển đột nhiên khựng , rơi đôi bao tay Giang Hạ đang đeo.
Trong mơ, bàn tay nhặt con ốc biển thon dài trắng nõn, mượt mà kiều diễm, là bàn tay sống trong nhung lụa, tương phản cực lớn với đôi bao tay.
Y hệt bao tay của Giang Hạ.
Tim Ôn Uyển đập thình thịch.
Tuyệt đối thể để Giang Hạ nhặt ốc trân châu của cô !