Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 39: Bãi biển sau cơn bão
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:20:51
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điền Thải Hoa liền : “Thôi cô ơi! Bão mới tan, mưa còn tạnh, sóng biển chắc chắn vẫn còn lớn, giờ biển chẳng khác nào tìm c.h.ế.t!”
Chu Thừa Lỗi: “Không vội, đợi tạnh mưa hãy xem.”
Thực cũng định đội mưa bãi biển xem , chỉ là tha theo Giang Hạ, trời đang mưa, sóng lớn, nguy hiểm.
Chu Thừa Hâm cũng khuyên một câu: “Tiểu Hạ biển bắt hải sản thì đợi tạnh mưa bảo thằng Lỗi đưa là , giờ vô dụng thôi, sóng biển chắc còn to lắm, chẳng nhặt gì , dầm mưa dễ cảm cúm.”
Giang Hạ mưa bên ngoài, tuy vẫn còn to, mưa tầm, nhưng còn gió nữa.
Có điều cái cào trong tay cô vẫn cải tạo xong, hơn nữa đúng là trời vẫn đang mưa, thì đợi thêm chút nữa.
“Vậy đợi em sửa xong hai cái cào , mưa nhỏ bớt thì bãi biển xem . Anh cả, lát nữa cũng bãi biển sớm chút nhé.”
“Vội gì chứ? Có tôm cá cua đầy bãi biển chờ đến nhặt , chúng đợi tạnh hẳn mới . Dầm mưa cảm sốt tốn tiền t.h.u.ố.c men ai chịu?” Điền Thải Hoa liếc cái cào Giang Hạ đang sửa, bĩu môi khinh thường, cô nghi ngờ Giang Hạ rảnh rỗi sinh nông nổi, biển nghịch cát, nghịch nước!
Sợ mưa to hơn, Chu Thừa Hâm thấy cha liền gọi Điền Thải Hoa về.
Lại qua mười lăm phút nữa, mưa vẫn rơi, Giang Hạ sửa xong cái cào còn , liền nấu cơm luôn, ăn cơm sớm chút bãi biển nhặt tôm.
Giang Hạ hấp cá khô đơn giản, xào một đĩa rau xanh, xào thêm đĩa dưa chua, cả nhà ăn bữa cơm đạm bạc.
Ăn cơm xong, mưa nhỏ dần, chỉ là vẫn lất phất rơi.
Giang Hạ thu gom mấy cái bao tải dứa, hai cái sọt, bốn cái thùng nước, mấy tấm lưới vây và một ít cọc tre, còn mang theo cả một cái chổi mới và rổ rá các thứ.
Cô đội nón lá, lấy một tấm nilon mỏng áo mưa khoác lên , với Chu Thừa Lỗi: “Đi thôi, mưa nhỏ , bãi biển xem .”
Giang Hạ nãy thấy Chu cũng ăn mặc như giữa nhà bếp và đại sảnh.
Cô thấy tiện, vành nón lá rộng, gần như che hết vai, thêm tấm nilon khoác lên , cần che ô, giải phóng đôi tay!
Chu Thừa Lỗi: “……”
Cha Chu: “……”
Mẹ Chu: “……”
Cô con dâu là yêu thích cuộc sống nông thôn ?
Hay thuần túy coi đó là thú vui?
Cha Chu đống sọt và thùng nước, bao tải dứa Giang Hạ bày , quả thật quá mức thái quá!
Ông nhịn : “Tiểu Hạ, mang hai cái thùng nước là đủ , cần mang sọt .”
Mẹ Chu gật đầu lia lịa: “ đấy, cho dù bão tan thì bãi biển cũng nhiều đồ để nhặt thế.”
Mang nhiều đồ đạc thế ngoài, gặp dân làng chắc chắn cho thối mũi!
Cô đại tiểu thư tưởng ao cá nhà tát cạn, đầy cá chờ nhặt ?
Đi bãi biển, cô mang nhiều đồ thế để đựng cát ?
Cứ tưởng bão tan là cả bãi biển cá chắc?
“Lo khỏi hoạ mà , ích! Chẳng bảo sóng gió càng lớn thì cá càng nhiều ? Mẹ ơi lát nữa nhắc vợ chồng cả nhớ mang nhiều đồ mà đựng nhé. Đến lúc đó nhớ đẩy cả xe đẩy tay ạ.”
Giang Hạ xong giục Chu Thừa Lỗi: “Anh ăn xong ? Nếu em biển đấy, đợi .”
Giang Hạ là vội thật sự!
Đi sớm một giây chừng nhặt thêm cả cân tôm chứ!
Chu Thừa Lỗi hiểu cô vội thế, giờ trời vẫn đang mưa, ít đội mưa bãi biển nhặt cá, chắc chập tối mới , nhưng vẫn lùa hết bát cơm miệng, đặt bát xuống, dậy đến bên cạnh cô, mang hết đống sọt, thùng nước, bao tải, lưới đ.á.n.h cá, còn cả hai cái xẻng sắt, chổi và hai cái cào tre cô cải tạo hôm qua cùng.
Tuy cảm thấy mấy thứ chắc chẳng dùng đến, nhưng tốn chút sức lực chiều ý cô cũng , tranh cãi.
Giang Hạ sắp xếp xong xuôi, nhét hết hai cái sọt, trực tiếp dùng đòn gánh gánh là .
Hai vợ chồng khỏi cổng, Giang Hạ thấy ống khói nhà bà cố đang bốc khói, cô còn chạy sang gọi với : “Bà cố ơi, mau biển bắt hải sản thôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-39-bai-bien-sau-con-bao.html.]
Bà cố vọng một câu: “Sớm thế á? Còn đang mưa mà! Các cháu , bà ăn cơm xong .”
Giang Hạ cũng đợi họ, nhắc họ nhớ mang nhiều bao tải và sọt, cùng Chu Thừa Lỗi rảo bước nhanh về phía bờ biển.
Bước chân Giang Hạ nhanh từng thấy, cô hận thể chạy bay lên!
Không đúng, cô bắt đầu chạy chậm , còn ngừng giục Chu Thừa Lỗi: “Anh nhanh lên! Chân dài thế chậm thế!”
Chu Thừa Lỗi: “……”
Mãi đến khi còn cách bờ biển vài chục mét, Giang Hạ liền thấy mặt biển đen đặc những vật thể, sóng đ.á.n.h bờ là cuốn theo một đợt, cô trực tiếp chạy lao tới!
Thị lực Chu Thừa Lỗi , cũng chạy theo!
Tôm!
Khắp nơi đều là tôm! Còn ít cá.
Trong sách , đây là do lốc xoáy biển cuốn tôm đáy biển lên trung rơi xuống.
May mà lốc xoáy bờ, nếu hậu quả dám tưởng tượng.
Hai chạy xuống bãi biển, sóng biển quả thực vẫn còn lớn, nhưng gần mép nước là .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chỉ cần nhặt ở khu vực sóng đ.á.n.h tới cũng đủ cho họ nhặt mỏi tay.
Giang Hạ: “Vây lưới , đừng để sóng cuốn tôm mất.”
“Được!” Chu Thừa Lỗi lấy lưới vây .
Hắn hiểu tác dụng của mấy thứ Giang Hạ chuẩn , chỉ là tò mò cô chuẩn nhiều như thế, cứ như bãi biển sẽ tôm .
Hắn tò mò, nhưng sẽ truy hỏi đến cùng.
Hai vợ chồng giăng lưới vây dài gần 10 mét bờ biển để chặn tôm. Chu Thừa Lỗi còn để mắt trông chừng Giang Hạ đừng quá xa, sợ cô sóng cuốn xuống biển.
“Đưa cái cào cho em!” Giang Hạ phấn khích .
Chu Thừa Lỗi cô một cái, lập tức đưa cái cào cho cô.
Hai vợ chồng tìm một chỗ tôm biển tương đối dày đặc, cầm cái cào tre Giang Hạ cải tiến, nhẹ nhàng cào một cái là một đống tôm nhỏ, cào một cái là một đống!
Cái cũng kỹ thuật, dùng sức quá sẽ cào cả bùn và cát lên, càng phiền phức.
Chỉ cần cào nhẹ dọc theo bề mặt, đủ chạm tôm mà xúc cát là nhất.
Hai vợ chồng đều là việc thạo tay, nhanh nắm yếu lĩnh, đến vài phút cào một đống tôm, ước chừng năm sáu cân!
Họ tìm vạt tôm dày đặc tiếp theo, còn những con tôm rơi vãi lẻ tẻ, cứ nhặt hết chỗ dày đặc nhặt từ từ .
Đương nhiên cũng ít cá và sò hến, họ tiện tay cào luôn một đống.
Ôn Uyển gánh một gánh nặng dụng cụ, đội mưa chạy tới bờ biển, từ xa thấy bãi biển , cô kinh ngạc một chút!
Sau đó cô nhận Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ.
Cô nhờ trọng sinh trở về mới cơn bão , bờ biển sẽ nhiều tôm.
Cô cứ tưởng sẽ là đến sớm nhất.
Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi thế mà còn sớm hơn cô .
Hai ngày nay cô vẫn luôn suy nghĩ xem Giang Hạ cũng trọng sinh .
Bây giờ cô thể xác nhận Giang Hạ cũng là trọng sinh.
Ôn Uyển đột nhiên giận dữ, Giang Hạ trọng sinh trở về chịu ly hôn, chiếm cứ Chu Thừa Lỗi thì thôi .
Đống tôm bãi biển là thứ cô chờ đợi từ lâu để nhặt bán kiếm tiền đóng học phí, Giang Hạ dựa mà cũng đến tranh giành?
Đây là cho cô đường sống mà!