Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 37: Bão tới
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:20:49
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Chu gật đầu: “Có , sáng nay phát thanh suốt cả buổi.”
Giang Hạ nhớ tình tiết trong sách, chỉ bão đổ bộ vùng lân cận, khi bão tan, bãi biển tôm dạt đầy bờ.
Chỉ nữ chính vì đuổi theo một con cá mà suýt sóng cuốn , trong sách thương vong nào khác, chẳng qua vài nhà trôi mất thuyền.
Cô liền yên tâm hơn một chút.
Giang Hạ nhắc nhở: “Vậy thuyền nhà nhớ tìm chỗ an đậu cho kỹ, cột chắc ạ.”
Chu Thừa Lỗi gật đầu: “Ăn cơm xong sẽ xem.”
Giang Hạ cảm thấy Chu Thừa Lỗi một điểm , đó là lắng ý kiến khác.
Không cần giải thích nhiều, chỉ cần thấy ích, thấy đúng là sợ phiền phức mà ngay.
Ăn cơm xong, Chu chủ động thu dọn bát đũa rửa.
Mẹ Chu luôn cần cù, việc nhà trong nhà, bà là hết, cần Giang Hạ động tay.
Chu Thừa Lỗi neo thuyền cho kỹ.
Giang Hạ cắt dưa hấu.
Hôm nay cả ngày nóng quá, oi bức, một chút gió cũng , ăn miếng dưa hấu cho mát mẻ.
Ngày hôm sóng to gió lớn, cả ngày trời âm u, mặt trời, chắc là ngoài khơi xa bão, sóng biển lớn thể khơi. Chu Thừa Lỗi ở nhà dựng xong giàn nho, kiểm tra mái ngói một lượt.
Đêm đến quả nhiên mưa xuống, hạt mưa “lộp độp” gõ mái ngói, trong sân truyền đến tiếng đồ vật thổi rơi, tiếng gió rít gào bên ngoài.
Động tĩnh lớn, Giang Hạ mới chìm giấc ngủ sâu cũng đ.á.n.h thức, mở choàng mắt.
Tiếng Chu Thừa Lỗi vang lên: “Không , bão tới thôi, còn sớm lắm, ngủ tiếp !”
Tiếng mưa, tiếng gió bên ngoài ngày càng lớn, Giang Hạ cũng ngủ nữa.
Đột nhiên cô thấy tiếng nước nhỏ giọt từ phía tủ quần áo.
Chu Thừa Lỗi dậy.
Giang Hạ cũng dậy hỏi: “Có dột ?”
Chu Thừa Lỗi gật đầu: “Chắc , để tìm cái thau hứng nước.”
Dù cũng là nhà cũ mấy chục năm, tuy lợp ngói nhưng trăm mật một thưa, trải qua mưa gió thì chỗ nào sẽ dột.
Chu Thừa Lỗi xuống giường, bật đèn, phát hiện nóc tủ quần áo dột, nhanh chóng ngoài.
Giang Hạ vẫn giường, đợi một lúc cũng thấy Chu Thừa Lỗi , đột nhiên bóng đèn vụt tắt, cúp điện.
Không lâu , cô thấy bên ngoài truyền đến từng đợt tiếng đổ vỡ loảng xoảng.
Chắc là mái ngói nóc nhà bão thổi rơi xuống!
Cô kinh hãi, lo lắng Chu Thừa Lỗi ngói rơi trúng , gọi mấy tiếng “Chu Thừa Lỗi” nhưng ai thưa.
Cô vội vàng xuống giường chạy ngoài.
Vừa khỏi phòng, gió lùa lẫn nước mưa tạt thẳng đại sảnh, gió lớn đến mức suýt vững!
Một tia chớp lóe lên giữa trời , Giang Hạ thấy đồ đạc trong sân thổi nghiêng ngả, đất một đống ngói vỡ, mái ngói nhà kho chứa đồ thổi bay xuống.
Không thấy bóng dáng Chu Thừa Lỗi , lấy cái thau căn bản cần lâu đến thế. Lo lắng ngói rơi trúng ngất xỉu trong nhà kho, cô chờ một cơn gió qua, vội vàng chạy ngoài: “Chu Thừa Lỗi! Chu Thừa Lỗi……”
Mới chạy vài bước, mái ngói nhà kho cuồng phong thổi bay, rào rào ập thẳng về phía Giang Hạ!
Một cái thau tráng men ở giếng trời cũng gió cuốn lên, bay vèo tới!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cả Giang Hạ luồng gió tà thổi bạt , cô khống chế cơ thể, chỉ thể theo bản năng giơ tay lên đỡ.
Một bóng từ lao , kéo cô một cái, che chở cả cô giữa bức tường và lồng n.g.ự.c .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-37-bao-toi.html.]
Giang Hạ chỉ thấy một trận tiếng ngói rơi “bốp bốp bốp” đập mặt thau.
Mảnh ngói vỡ vụn đầy đất chân hai .
Trước khi Giang Hạ kịp phản ứng, Chu Thừa Lỗi một tay bế bổng cô lên lao trong nhà, đặt cô xuống, đó nhanh chóng đóng cửa , chặn mưa rền gió dữ bên ngoài.
Giang Hạ hồn vội hỏi: “Anh ?”
Trong tay Chu Thừa Lỗi cầm một cái thau tráng men, dùng thau che đầu, cánh tay quẹt thương, nhưng chút thương tích nhỏ tính là gì?
Hắn để trong lòng.
“Không , dùng thau che đầu . Bão to thế , em chạy ngoài gì?”
Giang Hạ: “Em thấy tiếng ngói rơi, sợ ngói đập trúng.”
Giang Hạ thấy cánh tay hình như đang chảy máu, nhưng ánh sáng mờ quá .
Lúc cha Chu cũng : “Sao thế? Có ? Có thương ?”
Cúp điện, hai ông bà đều thấy Chu Thừa Lỗi thương.
Chu Thừa Lỗi: “Không ạ, phòng dột, con ngoài lấy cái thau, phòng ba dột ? Con lấy thêm cái thau nữa ? Bên ngoài gió to, mái ngói thổi bay cả , ba đừng ngoài.”
Cha Chu: “Phòng ba dột. Ngói chỗ nào bay thế?”
“Ngói nhà củi thổi bay .” Hôm qua còn leo lên kiểm tra gia cố một chút, thế mà vẫn thổi bay, đủ thấy cơn bão lợi hại thế nào.
Mẹ Chu tìm đèn pin: “Mẹ xem mấy phòng khác dột , đừng để thóc lúa ướt hết. May mà đó sửa nhà, nếu mái ngói bay sạch cũng nên. Cơn bão to quá!”
Chu Thừa Lỗi: “Con xem cả , dột . Không cần xem nữa, ba về ngủ , đừng ngoài, nguy hiểm.”
“Hai đứa về ngủ ! Ba xem chút . Không ngoài .” Cha Chu vẫn yên tâm, sang phòng Chu Chu và một gian phòng khác kiểm tra.
Mẹ Chu định ngủ cùng Chu Chu, con bé ngủ say, thế mà vẫn tỉnh, nhưng nếu tỉnh dậy, sợ nó sẽ sợ.
Chu Thừa Lỗi dặn dò hai ông bà đừng ngoài kéo Giang Hạ về phòng.
Về đến phòng, Chu Thừa Lỗi lấy đèn pin bật lên, đặt cái thau trong tay lên nóc tủ quần áo hứng nước, tiện tay dùng giẻ lau khô vệt nước nóc tủ.
Đèn pin sáng lên, Giang Hạ liếc mắt một cái liền thấy rõ mấy vết thương cánh tay Chu Thừa Lỗi.
Chờ lau xong, Giang Hạ kéo tay , cầm đèn pin soi kiểm tra: “Có hai vết thương khá sâu, còn đang chảy máu, bôi t.h.u.ố.c thôi.”
Mấy vết khác thì nông hơn.
Lưng chắc cũng vết thương, vì áo đều dính chút máu.
Giang Hạ: “Anh cởi áo , em giúp xử lý vết thương.”
Lúc Giang Hạ đ.á.n.h giá xem Chu Thừa Lỗi thương , thì Chu Thừa Lỗi cũng đang xem xét Giang Hạ, lo lắng cô cũng ngói rơi trúng.
Giang Hạ thương, nhưng quần áo đều ướt sũng. Bộ đồ ngủ của cô màu trắng, ướt nước dán chặt da thịt, trông cực kỳ mỏng manh.
Dưới ánh đèn pin sót chỗ nào, Chu Thừa Lỗi chỉ liếc qua thấy cô thương liền dời tầm mắt chỗ khác: “Anh , em quần áo , xem thương chỗ nào . Anh ngoài một chút.”
“Đi ? Em , bôi t.h.u.ố.c cho .” Giang Hạ kéo , tiện thể cúi đầu qua bản .
“……”
“Em... em vẫn là bộ đồ !” Lần đầu tiên hổ như thế, Giang Hạ lắp bắp, vội vàng buông tay .
Chu Thừa Lỗi ngoài.
Giang Hạ đến một phút nhanh chóng xong quần áo, vội vàng , gì , ăn mặc chỉnh tề, mới mở cửa gọi Chu Thừa Lỗi , mặt vẫn còn nóng.
Chu Thừa Lỗi .
Giang Hạ thuận tay đóng cửa phòng: “Cởi quần áo !”