Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 35: Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để đón lấy cô, kết quả……

Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:20:47
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Thừa Lỗi đều chuẩn tư thế sẵn sàng để đón lấy cô!

 

Kết quả, Giang Hạ sực tỉnh, chỉ là hai con ngỗng thôi mà, sợ cái gì? Có rắn !

 

Cô đột ngột xoay , nhanh đến mức hai con ngỗng cũng sững sờ.

 

Giang Hạ thủ nhanh nhẹn, một tay tóm lấy cái cổ đang vươn dài của con ngỗng, xách bổng nó lên!

 

Lúc con còn cũng phản ứng lao tới tấn công, cô chộp lấy cổ nó, xách cao lên nốt!

 

Giang Hạ giơ cao hai con ngỗng, chút nặng, nhưng cần giữ vững khí thế, cô hung hăng : “Cắn ! Còn c.ắ.n nữa ? Bà oai thì mày tưởng là mèo bệnh hả?”

 

“Nói mau, còn dám nữa ? Còn dám c.ắ.n tao, tao thịt mày! Hầm luôn!”

 

Chu Thừa Lỗi: “……”

 

Chu Thừa Lỗi buông tay xuống, tới.

 

Giang Hạ mắng hai câu, thả hai con ngỗng xuống.

 

Hai con ngỗng định tấn công cô.

 

túm lấy đầu chúng nó, xách bổng lên!

 

Nhìn chằm chằm mắt chúng, ánh mắt hung ác: “Còn dám tới ? Hầm chúng mày bây giờ!”

 

Hai con ngỗng sư tử: “……”

 

Lần Giang Hạ thả chúng xuống, hai con ngỗng to tướng dám hó hé nữa, lập tức chạy biến!

 

Chu Thừa Lỗi bật thành tiếng.

 

Giang Hạ tiếng đầu , nhớ tới dáng vẻ hung dữ của , chút ngại ngùng: “Hai con ngỗng dữ quá, cứ đuổi theo cắn.”

 

Giang Hạ liếc hai con ngỗng, giờ chúng đang loanh quanh trong sân, như thể đang tuần tra lãnh thổ mới.

 

Chu Thừa Lỗi nén nụ nơi khóe miệng, gật đầu: “Ừ, ngỗng dữ đấy, hầm cho em ăn, để nhốt chúng .”

 

Vừa cô như , trông vẻ ngày càng thích nghi với cuộc sống trong thôn hơn.

 

Trước cô coi thường gà vịt trong nhà lắm! Thấy là bịt mũi tránh xa.

 

Khóe miệng Chu Thừa Lỗi tự chủ mà nhếch lên, sải bước về phía hai con ngỗng. Có lẽ động vật đều trực giác cảm nhận nguy hiểm, hai con ngỗng thấy Chu Thừa Lỗi đến gần, lập tức bỏ chạy, còn cái vẻ hùng hổ đuổi theo Giang Hạ c.ắ.n nãy?

 

Quả thực như chuột thấy mèo!

 

Giang Hạ nghiến răng: Hai cái con bắt nạt kẻ yếu , sớm muộn gì cũng hầm chúng nó!

 

Chu Thừa Lỗi sải một bước dài, cúi vươn cánh tay dài tóm gọn cổ một con ngỗng, bước thêm bước nữa, vươn vai bắt nốt con thứ hai.

 

Hắn xách cổ hai con ngỗng nhà, nhốt chúng .

 

Chu Thừa Lỗi nhốt ngỗng xong, , liền thấy Giang Hạ lấy những cây dâu tây và hoa giống .

 

Hắn phòng kho lấy cái cuốc: “Chỗ cây ăn quả với hoa , em định trồng ở ?”

 

Giang Hạ sớm tính toán xong, chỉ góc tường bên giếng nước: “Lựu thì trồng bên giếng trời, lựu ngụ ý , nở hoa màu đỏ vui mắt, trồng ở tiền viện cũng hợp. Nho thì trồng bên , đến lúc đó dựng cái giàn.”

 

Chu Thừa Lỗi khỏi cô một cái, nho cũng nhiều hạt, ổi cũng nhiều hạt, lựu là đa t.ử đa phúc, cô mua nhiều loại quả nhiều hạt thế ý ám chỉ gì ?

 

Giang Hạ để ý đang , tiếp: “Ổi với hồng thì trồng nhà nhé?”

 

“Được, thế dâu tây với hoa trồng ở góc tường ?” Chu Thừa Lỗi hỏi.

 

cũng tính thế, nhưng sợ gà mổ mất dâu tây.” Con gà mái già ngày nào cũng dẫn đàn gà con khắp nơi kiếm ăn.

 

Chu Thừa Lỗi: “Dâu tây trồng chậu , lúc quả thể đặt lên đầu tường, nhà hình như còn hai cái chậu hoa cũ.”

 

Hắn nhà lấy hai cái chậu hoa cũ, còn một cái chậu gỗ vỡ cạnh: “Chậu hoa trồng hết thì trồng tạm chậu gỗ , bao giờ chậu mới thì .”

 

Giang Hạ thoáng qua: Là một cái chậu hoa đất nung, cùng màu với mái ngói, nhỏ xíu, chỉ trồng một cây dâu tây, cô gật đầu.

 

Chu Thừa Lỗi liền đào hố ở góc tường trồng lựu , đất đào lên bỏ chậu hoa và chậu gỗ, bê đến mái hiên chỗ nắng quá gắt, để Giang Hạ trồng dâu tây đó.

 

Hắn tiếp tục đào hố trồng cây ăn quả.

 

Giang Hạ trồng xong dâu tây và hoa, Chu Thừa Lỗi cũng đào xong tất cả các hố.

 

Hai vợ chồng một giữ cây, một lấp đất, ánh hoàng hôn rải họ, khung cảnh trong sân vô cùng yên bình và hòa hợp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-35-han-da-chuan-bi-san-sang-de-don-lay-co-ket-qua.html.]

Không lâu , bố Chu dùng xe đẩy tay chở hai bó tre về, Chu Chu theo phụ đẩy.

 

Chu Chu sân liền ngọt ngào gọi: “Cháu chào chú út, thím út.”

 

Sau đó chạy đến bên cạnh Chu Thừa Lỗi tò mò hỏi: “Chú út đang gì thế ạ?”

 

“Trồng nho cho Chu Chu ăn, Chu Chu thích ăn nho ?”

 

Chu Chu vui vẻ gật đầu: “Thích ạ.”

 

Bố Chu thấy thế liền : “Hèn gì con bảo bố chặt ít tre về, là để dựng giàn nho hả?”

 

“Vâng.”

 

Giang Hạ: “Bố, Chu Chu, trong nhà dứa và nho đấy ạ.”

 

Bố Chu hứng thú lắm với hoa quả: “Bố khoái ăn hoa quả, các con ăn .”

 

“Chúng con ăn cả , cố ý để phần cho bố và Chu Chu đấy.”

 

“Thế Chu Chu ăn giúp ông nội nhé.”

 

Chu Chu liền chạy nhà bỏ chiếc cặp sách quân đội màu xanh lá cây giặt đến bạc màu xuống, chạy rửa tay.

 

Rửa tay xong, cô bé chạy phòng hai miếng dứa, thấy chỉ hai miếng nên dám lấy, bứt một quả nho bỏ miệng.

 

Chua chua ngọt ngọt, vô cùng thỏa mãn.

 

Cô bé tiếc rẻ nỡ nhả vỏ, ăn cả vỏ, hạt nho thì nhả lòng bàn tay, thu , lát nữa đem trồng.

 

Ăn hai quả nho, ăn mấy quả sơn tra dám ăn nữa.

 

Giang Hạ trồng hoa xong, nhà , thấy Chu Chu cũng ăn hai miếng dứa, nho và sơn tra cũng chẳng vơi bao nhiêu.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Trẻ con cha , sống nhờ nhà khác chính là như , lúc nào cũng rụt rè cẩn trọng, dám ăn nhiều.

 

Giang Hạ dùng tăm xiên một miếng dứa đưa cho cô bé: “Sao Chu Chu ăn dứa? Ông nội ăn , Chu Chu ăn hết ! Ngâm lâu .”

 

Chu Chu lúc mới nhận lấy, ngượng ngùng với Giang Hạ: “Cháu cảm ơn thím út.”

 

Cuối cùng cũng còn vẻ nhút nhát sợ sệt nữa.

 

Giang Hạ xoa đầu cô bé: “Chu Chu nhớ ăn nốt miếng dứa còn nhé, ngâm lâu quá là hỏng đấy, đừng lãng phí.”

 

“Vâng ạ.” Chu Chu ăn xong một miếng dứa, dùng tăm xiên nốt miếng còn , ngưỡng cửa, l.i.ế.m liếm, đó c.ắ.n một miếng nhỏ, trong lòng thỏa mãn từng thấy, ánh mắt tràn ngập ý .

 

Được ăn liền hai miếng dứa, đây là chuyện cô bé từng dám mơ tới.

 

Trước cô bé chỉ ăn một miếng nhỏ ở phần rìa, những miếng to đều các ăn hết.

 

Giang Hạ ngoài cùng Chu Thừa Lỗi hợp sức trồng xong cây ăn quả, Chu Thừa Lỗi xách một xô nước tưới cho mấy cây non mới trồng. Giang Hạ thấy lúc tưới nước, thuận tay tạt hai gáo nước lên cái nắp giếng tối qua.

 

Cô tò mò hỏi: “Sao tạt nước lên nắp giếng thế?”

 

Chu Thừa Lỗi xách một xô nước hậu viện, tiện miệng trả lời: “Làm thế tấm xi măng sẽ mau cứng hơn.”

 

Giang Hạ liền hiểu .

 

Bố Chu thấy Chu Thừa Lỗi xong liền : “A Lỗi, bác cả bọn họ chắc biển về đấy, con với bố phụ chuyển cá.”

 

Chu Thừa Lỗi đáp: “Vâng.”

 

Giang Hạ nhớ Điền Thải Hoa cũng phụ, tuy là xem tình hình là chính nhưng vẫn giúp, liền : “Con cũng giúp một tay nhé!”

 

Chu Thừa Lỗi: “Không cần , với bố .”

 

Bố Chu cũng bảo cần.

 

Giang Hạ liền kiên trì nữa.

 

Cô đoán Chu Thừa Lỗi và bố Chu sẽ về nhanh như , nên bỏ củ ấu nồi luộc , để tối món ăn vặt, đó mới bắt đầu rửa rau nấu cơm.

 

Củ ấu chín, Giang Hạ múc một bát, đó lấy cái rổ, nhặt mấy quả xoài và hai chùm nho lớn mang sang nhà bà cố.

 

Vừa khỏi cửa thì gặp đám Chu Thừa Lỗi trở về.

 

Giang Hạ ngạc nhiên vì họ về nhanh thế, nhưng thấy mặt Điền Thải Hoa đen sì, cô đoán hôm nay chắc là bắt cá gì .

 

Điền Thải Hoa thấy giỏ trái cây tay Giang Hạ, sắc mặt dịu đôi chút, tưởng cô mang cho .

 

 

Loading...