Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 33: Sao lại trùng hợp thế này
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:20:45
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Thừa Lỗi dẫn Giang Hạ vườn cây.
Ông chủ vườn cây là một đàn ông trạc tuổi Chu Thừa Lỗi, làn da ngăm đen vì quanh năm vườn, thấy hai đến liền nở nụ ngạc nhiên, hàm răng trắng lóa: “Đoàn trưởng, ngọn gió nào thổi tới đây thế?”
Anh sang Giang Hạ, : “Đây là chị dâu ạ? Chào chị dâu! Chị dâu xinh quá! Hoan nghênh chị dâu ghé thăm!”
Không hổ là Đoàn trưởng, cưới cô vợ mơn mởn!
Còn hơn cả hoa!
Còn trắng hơn cả mây trời!
Giang Hạ : “Chào .”
Chu Thừa Lỗi giới thiệu với Giang Hạ: “Khương Dương, đồng đội cũ của .”
Giang Hạ: “Chào Khương.”
Khương Dương thụ sủng nhược kinh, xua tay lia lịa: “Không dám dám, chị dâu cứ gọi là Tiểu Khương là .”
Giang Hạ mỉm .
Chu Thừa Lỗi đưa rượu và t.h.u.ố.c lá cho Khương Dương.
Giang Hạ cũng đưa nửa tảng sườn và hai quả dứa cho .
Khương Dương chối đây đẩy: “Không cần , Đoàn trưởng đến chơi còn mang nhiều đồ thế , lấy ……”
Chu Thừa Lỗi liếc mắt một cái, cũng dám từ chối nữa, ngoan ngoãn nhận lấy, còn nghiêm trang.
Giang Hạ cảm thấy buồn , đến tít cả mắt.
Khương Dương cô, Chu Thừa Lỗi, chỉ cảm thấy quá xứng đôi! Quá đôi!
Chu Thừa Lỗi hỏi Khương Dương: “Chỗ bây giờ giống cây gì? Có giống nho ?”
Khương Dương lập tức : “Có …… nhà nhiều loại lắm, kể cả nhà cũng tìm cho . Đoàn trưởng trồng cây gì?”
Chu Thừa Lỗi sang Giang Hạ: “Em trồng cây gì?”
Khương Dương: “Chị dâu trồng cây gì, dẫn chị xem, ưng cây nào thì mang về cây đó. Nhà loại chị dâu thích thì chỗ khác tìm cho chị.”
Khương Dương nhiệt tình dẫn họ tham quan vườn cây của .
Anh nhiều, giới thiệu về “giang sơn” mà gây dựng mấy năm nay khi xuất ngũ.
Khương Dương thầu ít đất, trồng đào mật, ổi, nho, lựu, xoài, thanh mai và các loại trái cây khác.
Trừ nho và xoài năm nay thể quả, các loại cây khác đều quả, đợi một hai năm nữa.
thể thấy, vô cùng yêu thích và kỳ vọng từng mảnh vườn gieo trồng.
Khương Dương là hoạt ngôn, nhiệt tình kể cho Giang Hạ những giống cây phần lớn là do khi còn trong quân ngũ, nhiệm vụ ở khắp nơi, trăm cay nghìn đắng, nghĩ đủ cách mới mua về .
Bởi vì vợ thích ăn hoa quả, mới cố ý mua về trồng, mãi mới trồng sống .
Cuối cùng dạo trong vườn hơn một tiếng đồng hồ, Giang Hạ chọn một cây lựu, một cây ổi, một cây hồng, còn một cây nho giống và mấy cây dâu tây.
Vốn dĩ Giang Hạ còn một cây đào và một cây nhãn, nhưng Khương Dương bảo trong sân nhà ai trồng đào vì cây đào dễ thành tinh, còn nhãn thì dễ dụ bọ xít.
Giang Hạ ăn đào và nhãn, đến mùa quả chín sẽ mang sang biếu.
Giang Hạ hiểu mấy cái đó, bọ xít Giang Hạ cũng là con gì, nghĩ thôi bỏ qua.
Nho trồng là sống, nhưng chỗ Khương Dương giống nho ươm , mang về trồng luôn, một hai năm là quả ăn.
Giang Hạ thích ăn hoa quả, trồng nhiều loại, nhưng sân đủ rộng, đành đợi khi nào tự mua cái sân rộng hơn sẽ trồng thêm vài loại nữa.
Ngoài cây ăn quả, vợ Khương Dương là Dương Mai còn trồng một ít hoa hồng, hoa giấy, mào gà, tóc tiên, hoa mười giờ đủ các màu, thấy Giang Hạ thích, mỗi loại cô đều cho một ít để Giang Hạ mang về trồng.
Khương Dương vẻ mặt ghét bỏ : “Chị dâu thích thì lấy nhiều , đừng để chiếm chỗ trồng cây của !”
Dương Mai trừng mắt lườm chồng: “Hoa trồng ở góc tường, chiếm chỗ nào của ông? Ông mới là chiếm chỗ ! Cút ngay cho bà!”
Giang Hạ bật , thể thấy tình cảm vợ chồng họ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-33-sao-lai-trung-hop-the-nay.html.]
Buổi trưa hai vợ chồng còn ở vườn cây ăn cơm.
Vợ Khương Dương món gà xào dứa, chua chua ngọt ngọt đưa cơm, Giang Hạ phụ giúp món sườn kho, ngỗng xào tía tô, hai vợ chồng khen nức nở, cô cũng thấy ngại.
Lúc về, Khương Dương tặng họ một túi trái cây to, xoài, nho và hai quả dưa hấu lớn, mấy quả dưa gang, còn hai con ngỗng sư t.ử to đùng.
Con ngỗng đầu to tướng, Chu Thừa Lỗi đưa tiền nhưng nhất quyết nhận.
Giang Hạ bèn lì xì cho hai đứa con của họ mỗi đứa 10 đồng.
May mà đồ nội thất tuy chiếm chỗ nhưng khe hở vẫn còn nhiều, cây giống và trái cây đều thể nhét , nếu cũng chẳng chỗ để.
Vợ chồng Khương Dương theo chiếc máy kéo rời .
Vợ Khương Dương dáng cao lớn, làn da vì quanh năm vườn nên chút ngăm đen.
Cô chiếc máy kéo xa : “Vợ Đoàn trưởng Chu xinh yểu điệu thế , Đoàn trưởng Chu giờ cũng xuất ngũ về làng chài lưới kiếm sống, còn là Đoàn trưởng nữa, cưới một cô vợ tiểu thư như , liệu nuôi nổi ?”
Người trong thôn cưới vợ đều thích cưới dáng chắc khỏe, phàm ăn, phụ nữ như mới việc, lo cho gia đình.
Giang Hạ qua là quá tiểu thư, sợ là chịu nổi cái khổ ở quê.
“Vợ Đoàn trưởng là con gái út của Sư trưởng cũ của bọn đấy, là con muộn, đương nhiên là chiều chuộng . Đoàn trưởng của bản lĩnh lắm, mà nuôi nổi?”
Dương Mai xong liếc chồng: “Thế vợ yêu của Đoàn trưởng định bỏ trốn với trai lạ bắt về ?”
Khương Dương: “……”
Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ về đến thôn thì hơn hai giờ chiều, đúng lúc trời nóng nhất trong ngày.
Giang Hạ cảm giác da dẻ khí nóng bỏng cho rát bỏng.
Cổng sân đóng kín, Chu Thừa Lỗi nhảy xuống máy kéo, mở cổng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mẹ Chu thấy tiếng động, , thấy một xe đầy ắp đồ, ngạc nhiên : “Sao mua nhiều thế? Tốn ít tiền nhỉ?”
Bà cố cũng thấy tiếng, từ sân bên cạnh sang, móm mém: “Ái chà! Mua nhiều ghế thế cơ ? Mua nhiều chút cũng , bày trong nhà mới dáng cái nhà.”
Mẹ Chu nghĩ đến phòng khách dài trống huếch cũng cảm thấy hình như đúng là nên mua chút đồ về.
Đồ đạc máy kéo đều buộc bằng dây thừng, Giang Hạ cởi dây trả lời: “Phòng khách đúng là trống quá, nhân tiện hôm nay chợ phiên nên bọn con mua ít đồ nội thất về.”
Bà cố : “ đấy, đúng đấy, phòng khách trống trải tụ tài! Là nên mua! Tiểu Hạ hiểu chuyện, hèn gì Tiểu Hạ biển là gặp ngay cá chim vàng!”
Mẹ Chu còn gì nữa, cái gì cũng hai họ hết .
Giang Hạ cởi dây thừng, nhưng cách thắt nút dây cô thấy bao giờ, loay hoay mãi cũng cởi .
Mẹ Chu và bà cố đang chuyển mấy cây giống trong sân.
Chu Thừa Lỗi cũng cởi xong các dây khác, đến bên cạnh Giang Hạ: “Để .”
Nút dây là do buộc, bình thường cách cởi.
Giang Hạ liền buông tay, lách để .
Chỉ là lúc cô tránh , vai vô tình quệt lưng một chiếc ghế tre máy kéo. Mấy chiếc ghế tre xếp chồng lên , lúc buộc dây chắc chắn, giờ Chu Thừa Lỗi cởi dây nên lỏng.
Giang Hạ va , mấy chiếc ghế tre liền trượt xuống.
Giang Hạ theo bản năng đưa tay đỡ ghế, nhưng bên còn một chiếc nữa đang rơi xuống.
“Cẩn thận!” Chu Thừa Lỗi cũng theo bản năng đưa tay đỡ lấy ghế, cánh tay to lớn còn ôm lấy đầu Giang Hạ, sợ cô đập trúng.
Giang Hạ chỉ cảm thấy cả bao trọn lòng, chóp mũi tràn ngập thở biển cả mát lạnh và mùi bồ kết thoang thoảng ống tay áo .
Bà cố và Chu vội đưa tay hỗ trợ đỡ ghế.
“Được ! Được ! Đỡ !” Mẹ Chu .
Chu Thừa Lỗi lúc mới buông tay , Giang Hạ liền đầu .
Sau đó, thật trùng hợp , cánh tay đang xắn áo lên của Chu Thừa Lỗi khi hạ xuống quệt qua môi Giang Hạ.