Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 32: Tay anh bận rồi, hay là em đút cho anh?
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:20:44
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ sóng vai qua mặt Ôn Uyển.
Ôn Uyển trầm ngâm hai vợ chồng vui vẻ qua.
Giang Hạ thế mà đ.á.n.h Ngô Khải Chí một trận tơi bời?
Kiếp cô vì Ngô Khải Chí mà ly hôn với Chu Thừa Lỗi, thà rằng danh phận theo .
Hôm nay rốt cuộc là ?
Chẳng lẽ Giang Hạ cũng trọng sinh?
Biết Ngô Khải Chí là kẻ vũ phu nên Giang Hạ mới ly hôn, cứ ở lì nhà họ Chu?
Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi ly hôn, cô ?
Giang Hạ thấy phía đẩy xe đạp, phía chở một cái thùng xốp lớn, bên đắp một chiếc chăn bông cũ, đó rao, còn bấm chuông xe đạp: “Kem đây! Có kem bán đây!”
Giang Hạ thấy mấy đứa trẻ kéo tay đòi mua, cô cũng ăn, đầu đàn ông bên cạnh: “Anh ăn kem ?”
Chu Thừa Lỗi cô một cái, gì mà thẳng tới chỗ bán kem: “Cho một cây kem.”
“Chỉ còn loại một hào một cây thôi.”
Chu Thừa Lỗi rút một tay , móc một hào đưa cho bán.
Người bán nhận tiền, mở thùng xốp gỗ lấy một cây kem đưa cho Chu Thừa Lỗi.
Chu Thừa Lỗi nhận lấy, xoay đưa cho Giang Hạ.
Kem vỏ bọc, màu trắng, hình dáng xứng với cái tên "kem que" của nó.
Giang Hạ nhận lấy, cúi đầu c.ắ.n nhẹ một miếng: Vừa lạnh ngọt sảng khoái.
Máy kéo đậu cách đó xa, Giang Hạ ăn tới.
Chu Thừa Lỗi xách giỏ đồ bên cạnh cô, đến gần, sẽ chủ động sang phía đó che chắn, để ai va cô.
Rất nhanh hai đến bên máy kéo, thùng xe chất đầy đồ đạc, thể nữa.
Giang Hạ leo lên vị trí bên cạnh ghế lái, máy kéo mái che, thể che nắng, cô bèn tháo mũ rơm xuống.
Chu Thừa Lỗi sắp xếp đồ đạc Giang Hạ mua, đó lên nổ máy.
Giang Hạ thấy cầm thanh sắt hình chữ Z cắm ổ máy, ấn van xả áp, dùng sức nhanh vài vòng.
Sau đó đầu máy kéo phun một luồng khói dầu diesel đen kịt, máy kéo cũng phát tiếng nổ “bành bạch”.
Chu Thừa Lỗi tháo tay , nhét xuống ghế , nhảy lên ghế lái, lái máy kéo rời .
Mới hơn 9 giờ sáng, nhưng nắng hè bắt đầu gay gắt, mặt đường xi măng màu trắng xám phản chiếu ánh nắng chói chang, máy kéo “bành bạch” chạy đường.
Gió mát thổi mặt, Giang Hạ c.ắ.n một miếng kem ngậm trong miệng để nó tan từ từ, từ miệng xuống bụng, một đường mát lạnh, một đường ngọt ngào……
Chu Thừa Lỗi thấy cô ăn ngon lành liền hỏi: “Lạnh ?”
“Lạnh chứ! Anh xem nó bốc lạnh , là lạnh , ăn ?” Giang Hạ giơ cây kem ăn dở mặt cho xem lạnh bốc lên, định hỏi “Muốn ăn thì nãy mua thêm một cây.”
Còn kịp hỏi, thấy nhanh chóng liếc đường, đó cúi đầu c.ắ.n một miếng kem tay cô.
“Ừ, đúng là lạnh thật.”
Vừa lạnh ngọt.
“……”
Giang Hạ cây kem c.ắ.n mất một miếng, đàn ông đang nghiêm túc lái xe!
Cái tên , thể ăn như thế hả?
Khóe miệng Chu Thừa Lỗi nhếch lên, chờ cô giơ cây kem do dự nửa ngày mới nhắc nhở: “Sắp tan kìa.”
Lúc cây kem vặn một giọt nước tan chảy xuống, Giang Hạ giật vội đưa miệng mút một cái.
Người Giang Hạ cứng đờ, nhưng nghĩ đến việc ăn cơm thừa canh cặn của cô hai .
Thôi kệ, hòa !
Khóe miệng Chu Thừa Lỗi khẽ nhếch lên.
Giang Hạ rốt cuộc vẫn ngại ngùng ăn nữa: “Anh ăn nốt !”
Giọng điệu hung dữ.
“Tay bận , là em đút cho ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-32-tay-anh-ban-roi-hay-la-em-dut-cho-anh.html.]
Giang Hạ: “……”
Giang Hạ vứt cho xong.
“Đừng vứt, kiến bu đấy.” Người đàn ông dường như thấu ý định của cô, nhắc nhở.
Đường cái thế vứt một cây kem xuống đúng là sẽ dụ một đàn kiến tới, nhưng đút cho á?
“Không ăn là tan hết bây giờ.”
Giang Hạ trừng mắt lườm một cái, đưa kem miệng .
Đút cho ? Không đời nào!
Đi ăn lẩu với bạn bè đồng nghiệp, dùng đũa chung mà nhúng thẳng đũa nồi lẩu, chẳng cũng ăn nước bọt của khác ?
Nghĩ Giang Hạ ăn một cách thản nhiên.
Khóe miệng Chu Thừa Lỗi cứ tủm tỉm suốt dọc đường.
Giang Hạ hỏi: “Trên trấn bán báo ?”
“Có.”
Chu Thừa Lỗi Cung Tiêu Xã mua hai cây t.h.u.ố.c lá và một chai rượu Mao Đài, còn mang mấy tờ báo , tiếp theo mua một cái máy bơm nước cầm tay và một cuộn ống nước dài, buộc chặt lên nóc máy kéo mới rời khỏi thị trấn.
Giang Hạ phát hiện máy kéo đường về nhà, cũng Chu Thừa Lỗi còn , cô cũng hỏi.
Hắn mua rượu và t.h.u.ố.c lá, chắc là biếu ai đó.
Giang Hạ cúi đầu lật xem báo.
Máy kéo “bành bạch” chạy về phía , khỏi trung tâm thị trấn lâu, hai bên đường là ruộng đồng, bầu trời xanh thẳm, ruộng lúa xanh bóng loáng.
Giang Hạ xem mấy tờ báo, giống như đang tìm kiếm tin tức gì đó.
Chu Thừa Lỗi hỏi: “Em xem gì thế?”
“Tìm việc , xem gì kiếm tiền .”
Chu Thừa Lỗi im lặng.
Tờ báo cô xem là nhật báo thành phố, nên cô vẫn rời ?
Chu Thừa Lỗi chỉ cảm thấy vị ngọt của miếng kem cũng biến thành đắng chát trong miệng.
Kem từ đường hóa học, ăn xong đúng là vị như , Chu Thừa Lỗi tự nhủ.
Cuối cùng Giang Hạ cũng tìm một công việc thêm phù hợp để kiếm tiền, cô gấp báo cất .
Chu Thừa Lỗi hỏi, nhưng dám hỏi.
Giang Hạ chủ động : “Hôm nào biển, thành phố một chuyến. Đi thành phố trấn mới ô tô để ?”
Yết hầu Chu Thừa Lỗi chuyển động, chút khó khăn mở miệng: “Phải, trong thôn xe thành phố, đến lúc đó cùng em, tiện thể đưa em về thăm ba .”
Sợ cô từ chối, tìm một cái cớ.
“Được.” Giang Hạ từ chối, cô còn chẳng cửa nhà nguyên chủ mở hướng nào, Chu Thừa Lỗi đưa về thì càng .
Máy kéo chạy đường bụi đất mù mịt, ồn ào, hai chuyện nữa.
Máy kéo chạy hai tiếng đồng hồ, hơn mười một giờ vẫn tới nơi, giữa đường còn đổ thêm dầu một .
Phong cảnh dọc đường đa là ruộng đồng, Giang Hạ thấy cái nắng chói chang, ngoài ruộng hai , một cầm một đầu cây sào trúc, dùng sào quét ngang qua ruộng lúa xanh mướt, tạo nên từng đợt sóng lúa.
Cô tò mò hỏi: “Chu Thừa Lỗi, họ gì ngoài ruộng thế?”
Chu Thừa Lỗi đầu thoáng qua, đường: “Họ đang đuổi hoa, tức là thụ phấn cho lúa lai. Ruộng lúa là cơ sở nhân giống lúa lai. Chiều cao của cây bố và cây giống , đuổi hoa thể phấn hoa từ cây bố bay lên rơi xuống cây .”
Giang Hạ liền hiểu .
Cô nghiêm túc quan sát ruộng lúa , quả thực khác với ruộng lúa bình thường, những cây lúa đó cao thấp, màu sắc cũng đậm nhạt đồng nhất, trông như chiếc áo kẻ sọc màu xanh lục .
Giang Hạ: “Giữa trưa nắng thế , vất vả quá, thể đợi lúc nắng bớt gắt hãy ?”
Chu Thừa Lỗi: “Thời gian lúa trổ bông là hai tiếng và 12 giờ trưa, thời gian nở hoa ngắn, đuổi hoa chỉ thể tranh thủ giữa trưa thôi.”
Giang Hạ cảm thán: “Được mùa quả nhiên bao giờ là chuyện dễ dàng.”
Chu Thừa Lỗi gì, nhưng trong lòng vô cùng tán thành.
Lại qua nửa tiếng nữa, máy kéo dừng một vườn cây ăn quả: “Tới .”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Giang Hạ đàn ông bên cạnh, thì lái máy kéo xa như là vì tối qua cô đề nghị trồng chút cây ăn quả trong sân ?