Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 30: Có một gã đàn ông hình như đang đi theo cô
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:20:42
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Thừa Lỗi vốn là ít , thích ồn ào. Lúc đang lái máy kéo, một là chú ý đường, hai là để ý xem Giang Hạ chỗ nào thoải mái .
Bên tai cứ lải nhải “chi chi cha cha” ngừng, những chuyện , vô bổ khiến cảm thấy cực kỳ phiền phức.
Thế nên mới nhịn nữa mà buông một câu: “Cô ồn ào quá!”
Hắn cảm thấy cô còn ồn hơn cả tiếng máy kéo!
Mặt Ôn Uyển đỏ bừng, bao giờ cảm thấy bẽ bàng đến thế.
Thế giới rốt cuộc cũng yên tĩnh!
Mãi mới tới chợ trấn, Chu Thừa Lỗi tìm chỗ đậu máy kéo đàng hoàng, nhanh chóng nhảy xuống xe giúp Ôn Uyển chuyển chiếc xe đẩy tay bằng sắt và thịt dê xuống.
Tốc độ nhanh đến mức Giang Hạ cảm thấy chút buồn , cô sớm nhận sự mất kiên nhẫn của Chu Thừa Lỗi, nhưng nữ chính dường như chẳng gì, cứ như bệnh nhiều .
Mặt Ôn Uyển vẫn còn đỏ, chút hổ nhưng vẫn : “Cảm ơn Chu, cảm ơn chị Giang Hạ.”
Cô nhịn liếc Giang Hạ một cái, cảm thấy Giang Hạ đang xem trò của .
Chu Thừa Lỗi lạnh lùng gật đầu, một chữ cũng chẳng .
Hắn Giang Hạ, kiên nhẫn chờ cô “trang ” kỹ càng cho bản .
Giang Hạ bất kỳ ai, mặt trời lên cao, cô đội mũ rơm, đeo bao tay, cố gắng để một tấc da thịt nào lộ ánh nắng.
Hôm nay Giang Hạ tết hai b.í.m tóc, mặc một chiếc áo hoa nhí bằng vải sợi tổng hợp màu trắng, phối với quần quân đội màu xanh lục, chân giày giải phóng, đầu đội mũ rơm. Làn da cô trắng như tuyết, rõ ràng là cách ăn mặc nhà quê, nhưng cô mặc vài phần khí chất tây tây, đến mức khiến thể rời mắt.
Người qua trong chợ đều nhịn mà đ.á.n.h giá cô thêm vài .
Ôn Uyển cũng , một vẻ dịu dàng và sáng sủa.
Giang Hạ dáng cao ráo, khí chất cực , giơ tay nhấc chân đều toát khí trường, ở đó chẳng khác nào vầng thái dương rực rỡ từ từ nhô lên mặt sông giữa ngày hè, chói mắt đoạt hồn.
Ôn Uyển bên cạnh Giang Hạ tựa như ánh trăng kịp lặn khi mặt trời mọc.
Vẻ của cô trở nên nhạt nhòa.
Ôn Uyển bộ dạng của Giang Hạ, trong lòng liền vui: Quá màu!
Sợ nắng thì đừng đường.
Dân quê chợ, ai giống như cô ?
Chu Thừa Lỗi chắc chắn là quen mắt đúng ?
Ôn Uyển liếc Chu Thừa Lỗi, liền thấy mắt Giang Hạ chớp lấy một cái.
Ôn Uyển: “……”
Cô cúi đầu chiếc váy trắng dính chút m.á.u dê , mặt đỏ lên, vội vàng đẩy xe bỏ .
“Đi thôi!” Giang Hạ khi che chắn kín mít, liền xách theo chiếc giỏ chợ đan bằng dây nhựa màu vàng lục về phía chợ.
Chợ ngay một con đường lớn, đoạn phía đa bán gia cầm như gà, ngỗng, vịt, thỏ. Trong nhà gà và vịt nên cần mua.
Giang Hạ thấy bán ngỗng con, lông vàng ươm, trông đáng yêu.
“Muốn nuôi ngỗng ?” Chu Thừa Lỗi bên cạnh, che chắn dòng qua cho cô, hỏi.
Giang Hạ gật đầu, lắc đầu: “Muốn ăn thịt ngỗng, nhưng khoan hãy mua, thôi!”
Giang Hạ tiếp tục về phía , Chu Thừa Lỗi gì thêm, vội vàng đuổi theo.
Đoạn đường lông gà lông ngỗng bay tứ tung, hai khá nhanh.
Chu Thừa Lỗi dẫn Giang Hạ đến khu bán đồ thủ công mỹ nghệ.
Giang Hạ thấy nhiều sọt tre, cái sàng, cái nia, nhưng chỉ một nhà bán giường tre, ghế tre, ghế mây, cách đó xa còn hàng bán đồ gỗ nội thất. Tất cả đều là kiểu dáng đơn giản, bất kỳ hoa văn công nghệ trang trí cầu kỳ nào.
Giang Hạ vuốt ve một chiếc giường tre, ánh mắt đầy vẻ thưởng thức:
“Cái giường tre thật! Có thể mua về đặt ở sân, đến lúc đó dựng một giàn nho, kê giường ở , mùa hè mắc màn lên, ngủ giàn nho chắc là mát lắm.”
Chu Thừa Lỗi: “Bác ơi, chiếc giường tre bán thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-30-co-mot-ga-dan-ong-hinh-nhu-dang-di-theo-co.html.]
Ông bác báo giá, thêm: “Không mặc cả!”
Chu Thừa Lỗi: “Cháu lấy.”
Giang Hạ mấy chiếc ghế tre: “Mua mấy cái ghế tre nữa ? Lúc ăn cơm ghế dài, cảm giác như bập bênh , cứ lo dậy bất ngờ thì ghế sẽ lật.”
Chu Thừa Lỗi với ông chủ: “Lấy thêm sáu cái ghế tre nữa.”
Giang Hạ: “Cái ghế trông thoải mái quá! Hay là mua thêm hai cái ghế ? Buổi tối mang sân, đó hóng gió, ngắm , thoải mái mấy!”
Ông chủ: “Đây là ghế mây, đắt hơn, nhưng thoải mái hơn ghế tre nhiều.”
Chu Thừa Lỗi chiếc ghế , nhớ đến gội đầu cho cô, cô gội sẽ nước mắt, ướt quần áo.
“Lấy hai cái.”
Ông chủ vui vẻ : “Được ! Hai cháu xem còn cần gì nữa , chỗ bác nhiều đồ lắm. Sàng, nia các thứ cần ?”
Cuối cùng Chu Thừa Lỗi mua một chiếc giường tre, sáu chiếc ghế tre, hai chiếc ghế mây, còn một cái giỏ chợ bằng tre nắp đậy, hai cái mẹt, mấy cái sàng, nia tròn lớn nhỏ khác , rổ, giỏ cá, nón lá, vân vân.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chu Thừa Lỗi thấy Giang Hạ cầm lên xem cái gì là mua cái nấy.
Hai vợ chồng mua gần hết hơn nửa sạp hàng.
Ông bác bán hàng lộ cả hàm răng trắng, bảo sẽ giúp họ khuân đồ lên máy kéo.
Chu Thừa Lỗi trả tiền, mua xong đồ sẽ lấy .
Hai vợ chồng tiếp tục về phía . Giang Hạ thấy một cửa hàng đồ gỗ, bên trong một bộ sô pha gỗ thịt, kèm một chiếc bàn , trông đơn giản và chắc chắn.
Giang Hạ liền : “Cái trông cũng thực dụng đấy. Có thể bày ở phòng khách, đến lúc đó may mấy cái đệm và gối ôm, sẽ êm. Còn chiếc bàn nữa, một bộ trông khá , đặt kiểu nhà cũ như nhà chắc sẽ .”
Chu Thừa Lỗi liền dẫn Giang Hạ qua cửa hàng đồ gỗ đối diện, mua một bộ sô pha gỗ thịt, một chiếc bàn gỗ, còn mua cho Chu Chu một chiếc bàn học.
Ông chủ nhiệt tình giúp họ khuân đồ lên máy kéo.
Chu Thừa Lỗi sang tiệm tạp hóa cách đó xa mua một cái chảo sắt lớn, một cái lò than, đó mới cùng khuân hết đồ đạc lên máy kéo.
Giang Hạ xem còn gì bán nữa , nên tự dạo trong chợ.
Sau đó, Giang Hạ mua ba cân củ ấu tươi, hai cân sơn tra (táo gai) và ba quả dứa, bốn quả dưa gang, tiếp theo ghé hàng thịt heo mua nửa tảng xương sườn.
Ôn Uyển thấy Giang Hạ mua sắm trong chợ cứ như cần tiền, chỉ cần cô thích là mua, dường như chẳng cần suy nghĩ gì về giá cả.
Còn thì chỉ thể ở đây rao bán thịt dê, ánh mắt Ôn Uyển tối .
Chờ Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi ly hôn xong, gả cho Chu Thừa Lỗi, cũng sẽ sống những ngày tháng như thế chứ?
Giang Hạ cứ thẳng về phía xem chợ còn bán gì , đột nhiên cánh tay giữ chặt từ phía : “Tiểu Hạ.”
Chu Thừa Lỗi buộc chặt đồ đạc máy kéo xong liền đầu tìm Giang Hạ.
Ôn Uyển thấy Chu Thừa Lỗi ngó xung quanh, liền gọi một tiếng: “Anh Chu, đang tìm chị Giang Hạ ?”
Chu Thừa Lỗi về phía cô : “Cô thấy cô ?”
Ôn Uyển chỉ về phía : “Em thấy chị Giang Hạ đằng mua đồ, một đàn ông hình như đang theo chị . chợ đông quá, em cũng chắc theo chị Giang Hạ , chỉ chị mấy , mà chuyện đó cũng bình thường thôi, chị Giang Hạ xinh thế mà.”
Chu Thừa Lỗi nhấc chân sải bước nhanh về phía .
Ôn Uyển c.ắ.n nhẹ môi , hình như cô lỡ lời , nên hai câu , cứ như đang châm ngòi ly gián .
cô cũng sợ Giang Hạ gây chuyện gì.
Vừa nãy tên Ngô Khải Chí đến mua thịt dê còn trêu ghẹo cô .
Đó là đàn ông của Giang Hạ, trêu ghẹo cô gì?
Cô liền nhịn : “Anh sợ chị Giang Hạ thấy ?”
Sau đó cô về phía Giang Hạ cách đó xa, Ngô Khải Chí theo tầm mắt cô cũng thấy Giang Hạ.
Hắn liền đuổi theo.
Ôn Uyển hiện tại còn thấy bóng dáng Giang Hạ nữa, quá đông, trong lòng cô cũng bất an, lo lắng cho Giang Hạ nên mới với Chu Thừa Lỗi.