Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 27: Ai cưới được người nấy có phúc
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:20:39
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Hạ đang phân loại cá, cũng để ý gì.
Mẹ Chu đến bên cạnh Giang Hạ ha hả : "Tiểu Hạ, đừng phân loại nữa, con nghỉ ngơi chút , để , để ."
"Con chọn chút tôm mang về ăn." Giang Hạ chỉ đang chọn tôm cá mang về nhà ăn, bận rộn cả ngày, thế nào cũng khao bản một bữa trò.
"Cơm nấu xong , nhưng hôm nay con cũng mệt, chọn nhiều một chút, thích ăn gì thì chọn cái đó, về nhà nấu thêm."
Cha Chu vẫn còn đang c.h.é.m gió, Chu Thừa Lỗi cũng tới giúp phân loại cá.
Ba chọn thêm một ít cá giá trị trong đống cá tạp , bán thêm mười đồng, còn thì mang về nhà phơi khô, để dành ăn dần.
Anh Kim ở điểm thu mua thấy Chu Thừa Lỗi giữ một thùng hàng.
Trong thùng hai con cá đỏ và một cân tôm he, còn mấy con mực ống nhỏ, mấy con ghẹ, hơn mười con cá dìa.
Còn một sọt cá tôm nhỏ.
Anh : "Chỗ bán ? Bán nốt , trả tổng cộng mười hai đồng."
Chu Thừa Lỗi: "Không bán."
Điền Thải Hoa hỏi: "Không bán? Chỗ cá đỏ và tôm he mang về ăn ?"
"Vâng."
Giang Hạ giữ một con cá đỏ cô món cá hầm dưa chua, dứt khoát giữ hai con, cá đỏ nhiều dinh dưỡng, cô sức khỏe yếu, để tẩm bổ cho cô.
Điền Thải Hoa hai con cá đỏ trong thùng, nghĩ thầm, chẳng lẽ một con là cho nhà ?
Mẹ Chu thấy Chu Thừa Lỗi chừa hai con cá đỏ , cũng cho rằng định cho con trai cả một con.
Tuy rằng cảm thấy bán lấy tiền thì hơn, nhưng cũng gì.
Nếu là ngày thường lưới cá đỏ bà tuyệt đối nỡ ăn, đều mang bán lấy tiền, trong nhà bình thường chỉ ăn mấy loại cá tôm nhỏ rẻ tiền và cua.
Cá to hơn bàn tay, nếu khách đến, lễ tết, đều nỡ ăn.
hôm nay kiếm món tiền lớn, hiểu lầm Giang Hạ, ăn một bữa ngon cũng là điều nên .
Bán xong hàng còn , cả nhà vui vẻ xách một thùng cá và một sọt cá tạp nhỏ về nhà.
Đi mãi đến cửa nhà cũ, Chu Thừa Lỗi mới hỏi Điền Thải Hoa: "Chị dâu mang mấy con cá dìa về ăn ?"
Cá dìa? Không cá đỏ ?
Mặt Điền Thải Hoa dài : "Không cần, nhà thức ăn ."
Lại cái ăn, còn thiếu mấy con cá dìa đáng tiền của chú ?
Cô sầm mặt bỏ thẳng.
Giang Hạ hài lòng việc Chu Thừa Lỗi cho Điền Thải Hoa cá đỏ .
Mẹ Chu hai con cá đỏ tầm một cân trong thùng, thôi.
Hai con cá cũng chia cho nhà con trai cả một con ? Bọn họ mấy ăn hai con cá đỏ xa xỉ ?
Bà về phía Giang Hạ.
Cha Chu tâm tư Chu liền : "Tiểu Hạ hôm nay đầu biển, theo Thừa Lỗi bận rộn cả ngày, chắc chắn là mệt , bà mau cá nấu cơm , ăn cơm thôi!"
Giang Hạ giả vờ hiểu ý Chu, chỉ : "Không ạ, con mệt, để con cá cho!"
Mấy đều nhắc đến, Chu cũng nữa.
Thôi, đời cua cua máy, đời cáy cáy đào, chia nhà , ai nấy lo.
Mẹ Chu cũng loại con dâu bận cả ngày về còn bắt việc nhà, liền : "Không cần , con tắm rửa nghỉ ngơi chút , để là ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cơm bà hấp chín, cá khô cũng hấp , rau xanh rửa sạch từ khi cửa, định về xào cái là ăn cơm, giờ hấp thêm hai con cá đỏ và tôm là .
Giang Hạ: "Không ạ, con món cá hầm dưa chua, món đó khá khai vị, để con ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-27-ai-cuoi-duoc-nguoi-nay-co-phuc.html.]
Cá hầm dưa chua Chu , chỉ thể để Giang Hạ , bà phụ giúp.
Vốn dĩ Chu định cá, ngờ Giang Hạ cũng cá.
Mẹ Chu cá cả đời, kỹ năng dùng d.a.o là nhất tuyệt, nhưng khi bà thấy Giang Hạ thái thịt cá thành từng lát mỏng tang, lát nào độ dày cũng như , vẫn kinh ngạc!
Cô con dâu thâm tàng bất lộ thật!
Vẫn là cưới vợ văn hóa thì hơn!
Có văn hóa, việc, phúc khí!
Ai cưới nấy phúc!
Cha Chu và Chu Thừa Lỗi sạch sọt cá , phơi cá khô.
Giang Hạ bếp, Chu rửa rau, Chu Chu nhóm lửa, ba hợp sức một món cá hầm dưa chua, một món tôm hấp tỏi băm bóc vỏ, một món cá dìa kho, một đĩa mực ống nhỏ luộc, còn một đĩa rau xanh.
Mẹ Chu đĩa cá hầm dưa chua to đùng: "Hôm nay nhiều thức ăn thế mấy chúng cũng ăn hết, là múc một bát mang sang cho mấy em Văn Quang nhé?"
Giang Hạ đang rửa một cái đĩa sạch: "Lần , đủ . Con múc một bát mang sang cho cụ thím, hôm qua cụ tặng chúng miếng thịt ba cân còn tặng quả dưa hấu to."
Mẹ Chu vội : "Vẫn là con nghĩ chu đáo, đúng là nên biếu, múc nhiều thịt cá chút, cần mang sang ?"
Trong thôn chú trọng qua , hôm qua cụ thím tặng ba cân thịt sang, hôm nay họ biếu một bát món mới sang cho cụ nếm thử là .
"Không cần ạ, để con là , ăn cơm !"
Mẹ Chu cũng kiên trì, ai đưa cũng thế, bà bắt đầu dọn cơm.
Giang Hạ bưng bát cá hầm dưa chua cổng sân, liền thấy Chu Tuấn Kiệt bưng bát cơm .
Mắt Chu Tuấn Kiệt sáng lên khi thấy Giang Hạ, hất hất tóc mái, tự cho là tuấn tiêu sái mở miệng : "Đây là món em dâu ? Thơm thật đấy! Anh nếm thử ?"
Sau đó ánh mắt gã mới dừng bát cá hầm dưa chua trong tay Giang Hạ.
Gã chính là mùi thơm dẫn dụ , chập tối hôm qua cũng thế, sân bên cạnh bay sang mùi thức ăn thơm quá thể, hại gã chẳng ăn cơm canh đạm bạc nhà nữa.
Ánh mắt Chu Tuấn Kiệt đầu tiên dừng món cá, đó dừng đôi bàn tay trắng nõn đang bưng bát cá, cuối cùng dừng ở bộ n.g.ự.c đầy đặn của Giang Hạ, dời .
Giang Hạ chán ghét ánh của gã, thèm để ý, xoay về phía sân bên trái.
Hôm nay biển, Giang Hạ mặc quần áo vải tổng hợp, sợ ướt sẽ xuyên thấu, mà mặc một chiếc áo kiểu thủy thủ thấm hút mồ hôi và chịu bẩn cùng một chiếc quần quân đội màu xanh.
Áo kiểu thủy thủ là vải dệt kim, chút co giãn, nguyên chủ mặc quần áo thích bó sát, chiếc áo mặc lên cô, nổi bật vòng eo đặc biệt nhỏ, n.g.ự.c tấn công m.ô.n.g phòng thủ, lộ nửa cánh tay và cần cổ trắng đến phát sáng.
Chu Tuấn Kiệt mà bụng nóng ran, Chu Thừa Lỗi cưới cô vợ kiếp ngon thật!
Thảo nào cắm sừng vẫn nỡ ly hôn.
là hồ ly tinh!
Có điều nếu cô thể bỏ trốn cùng gã đàn ông khác, liệu thể cùng gã...
Đột nhiên một chậu nước rửa cá lẫn m.á.u loãng hắt , ào một cái ướt sũng gã, dính đầy vảy cá và nội tạng.
Chu Tuấn Kiệt mùi tanh nồng hun cho suýt nôn, "Ai kiếp..."
Gã đầu , liền chạm đôi mắt âm trầm của Chu Thừa Lỗi, sợ đến run bắn: "Hóa là Thừa Lỗi ! Cậu hắt nước thế hả?"
Nói xong gã vội vàng bưng bát "canh cá" trốn về sân nhà .
Giang Hạ đưa thức ăn cho cụ thím, nhà họ đang ăn cơm, cô đặt xuống vài câu , khéo thấy Chu Tuấn Kiệt nhếch nhác trốn về phòng, tâm trạng sảng khoái ngay lập tức.
Hôm nào tìm lúc vắng cho gã tại hoa hồng.
Tiếng Chu vang lên trong sân: "A Lỗi, con hắt nước rửa cá ngoài thế, cửa hôi rình lên."
Chu Thừa Lỗi: "Thuận tay thôi ạ, lát nữa con dội sạch sẽ."
Giang Hạ mỉm một cái, Chu Thừa Lỗi dường như việc gì cô, nhẹ giọng : "Ăn cơm thôi."
Giang Hạ : "Được."