Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 21: Ra khơi
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:20:33
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay đến lượt Chu Thừa Lỗi dùng thuyền . Hôm qua lúc ăn cơm ba cha con bàn bạc, hôm nay Chu Thừa Lỗi , ngày mai là Chu Thừa Hâm, cuối cùng là cha Chu.
Chu Thừa Hâm lẽ cảm thấy bản ở nhà mới, còn Chu Thừa Lỗi và cha đều ở nhà cũ nên trong lòng áy náy, vì thế nhường cho Chu Thừa Lỗi biển .
Chu Thừa Lỗi cẩn thận gỡ cánh tay nhỏ và chân dài đang gác .
Chỉ là gỡ tay Giang Hạ , chân còn kịp dịch thì cánh tay cô gác lên, còn ôm chặt hơn.
Chu Thừa Lỗi thử vài , thật sự gỡ nổi, cứ gỡ là cô gác lên.
Anh toát cả mồ hôi !
Chu Thừa Lỗi chỉ đành thấp giọng gọi: "Giang Hạ, cô buông , dậy biển."
"Giang Hạ, Giang Hạ."
Chu Thừa Lỗi gọi ba tiếng Giang Hạ mới tỉnh, mơ màng đáp: "Hả, dậy bán rau ?"
Giang Hạ mắt cũng mở dậy.
Chu Thừa Lỗi: "..."
Dậy bán rau là tình huống gì?
Chẳng lẽ cô mơ bán rau?
" khơi, cô ngủ tiếp ."
Giọng nam trầm ấm truyền tai khiến Giang Hạ giật , tỉnh táo ngay lập tức.
Vừa nãy cô mơ thấy đang ngủ cùng bà nội.
Chu Thừa Lỗi vén màn, xuống giường, cũng bật đèn: "Cô ngủ tiếp ."
Giang Hạ tỉnh táo, nhớ tới khơi, vội vàng xuống giường theo, mò mẫm bật đèn sáng: " biển cùng , biển bao giờ, mở mang tầm mắt chút, ?"
Dựa núi ăn núi, dựa sông ăn sông, dựa biển thì sống bằng nghề đ.á.n.h cá. Giang Hạ xem thử bắt cá thế nào, cô cũng cơ hội sắm một chiếc tàu đ.á.n.h cá, khơi đ.á.n.h bắt.
Chu Thừa Lỗi vốn định từ chối, biển cả sóng gió, cô tuyệt đối chịu nổi, nhưng mắt cô thì thốt nên lời.
Dưới ánh đèn, đôi mắt to xinh sáng long lanh như ánh trăng vỡ vụn mặt biển đêm, thâm thúy mê , tràn đầy mong đợi.
Anh gật đầu: "Được."
Dù hôm nay là biển, kiếm tiền đều là của riêng , sẽ ảnh hưởng đến cả.
Nếu đến lúc đó cô chịu nổi thì về sớm một chút là , cùng lắm là tốn thêm chút tiền dầu.
Giang Hạ , đôi mắt sáng rực: "Vậy chuẩn !"
Nếu mắt cô như ánh trăng vỡ vụn biển đêm, thì giờ phút như ánh mặt trời vỡ vụn biển chiều, rực rỡ chói mắt, lấp lánh như ngân hà.
Chu Thừa Lỗi khẽ ừ một tiếng, dời tầm mắt , cầm quần áo khỏi phòng.
Bởi vì Chu Thừa Lỗi đưa Giang Hạ khơi, Chu kéo cha Chu nhỏ giọng dặn dò, bảo ông lúc thức canh thì đừng kỳ đà cản mũi con trai và con dâu bồi dưỡng tình cảm, việc gì thì trốn sang một bên.
Hai đứa nó tối qua cuối cùng cũng chung phòng, bà mong sớm bế cháu!
Cha Chu câm nín, bà tưởng thuyền nhà to lắm chắc?
Còn trốn sang một bên?
Ông dứt khoát nhảy xuống biển cho xong!
Ba cùng bến tàu.
Đang là tháng tám, bờ biển lúc sáng sớm trăng thanh thưa, đèn ngư đăng lấp lánh điểm xuyết.
Gió biển mang theo thở mằn mặn ập mặt.
Những nhà biển trong thôn cũng tầm giờ xuất phát, nhưng hôm nay họ muộn, biển vài chiếc thuyền chạy xa.
Cha Chu đội đèn pin đầu soi đường, bước chân nhanh.
Giang Hạ gánh nặng nên chạy chậm theo .
"Không vội, ba mua chút dầu diesel ."
Giang Hạ lúc mới chậm .
Chu Thừa Lỗi cầm đèn pin soi đường cho cô, bước chân nương theo tốc độ của cô.
Đi mười phút mới tới bến tàu.
Trên bến tàu đậu từng chiếc tàu đ.á.n.h cá, đèn tàu sáng trưng, bóng và ánh sáng đan xen chập chờn.
Đều là ngư dân và tàu thuyền chuẩn khơi.
Cha Chu mua dầu xong mang lên thuyền.
Mọi thấy bên cạnh Chu Thừa Lỗi Chu Thừa Hâm mà là một phụ nữ, đều nhịn thêm vài , ánh mắt kỳ quái.
Có một ông lão trạc tuổi cha Chu Giang Hạ, hỏi Chu Thừa Lỗi: "A Lỗi, đây là vợ cháu hả? Cháu mang nó biển ?"
Chu Thừa Lỗi lên thuyền , đưa tay đỡ Giang Hạ lên, sợ cô vững, chỉ đáp một tiếng: "Vâng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-21-ra-khoi.html.]
Giang Hạ bàn tay to lớn của mới đưa tay .
Chu Thừa Lỗi đỡ cô lên thuyền liền buông tay.
Người về phía cha Chu: "Chu Vĩnh Phúc, các ông mang đàn bà biển là xúi quẩy ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cha Chu đang tháo dây thừng, bực : "Ông hươu vượn cái gì đấy! mê tín như ông, chẳng kiêng kỵ gì sất!"
"Hừ, ông đừng tin, đàn bà 'lậu đế' (thủng đáy - ý chỉ xui xẻo), các ông cũng dám mang biển, cứ chờ xui xẻo !"
Những dân làng khác cũng nhịn lên tiếng: "Thừa Lỗi, biển chuyện đùa, chú khuyên một câu, đừng mang vợ cháu khơi! Đàn bà lên thuyền sẽ xui xẻo, cần mạng nữa ?"
Giang Hạ thật sự từng mấy cái , tuy rằng cô tin.
Chu Thừa Lỗi để ý .
Cô hỏi: "Trong thôn quan niệm phụ nữ biển ?"
Chu Thừa Lỗi thích mấy lời , nhàn nhạt : "Nhà thì , cần quan tâm khác."
Đã cải cách mở cửa , phụ nữ thể gánh vác một nửa bầu trời, tàu chiến còn nữ đồng chí, xui xẻo ?
Anh bao giờ cảm thấy phụ nữ gì, những nữ binh cũng dũng mãnh.
Cha Chu lái thuyền biển.
Ông cũng chẳng tin mấy cái đó, ông cũng từng lén đưa bà nhà biển, chẳng vẫn bình an cả đời .
Ông chỉ tin vợ chồng đồng lòng, tát biển Đông cũng cạn!
Mọi thấy họ đều lắc đầu: "Không già , thiệt thòi ngay mắt."
" là sợ c.h.ế.t!"
"Chờ xui xẻo ! Dù lật thuyền thì cũng chẳng đ.á.n.h cá ."
"Các ông nhắc nhở nó gì cho phí lời? Kệ xác họ..."
Động cơ phát tiếng "phạch phạch", con thuyền từ từ tiến biển cả mênh m.ô.n.g đen kịt, phía là ngàn lấp lánh.
Biển đêm chẳng gì , chỉ ánh đèn lác đác từ các tàu cá.
Cô ngẩng đầu bầu trời đêm giữa hạ, ngàn nhấp nháy.
"Có lạnh ?" Chu Thừa Lỗi đưa cho cô một chiếc áo khoác quân đội màu xanh.
"Hơi lạnh."
Gió biển chút se lạnh, Giang Hạ nhận lấy mặc .
Trên áo mùi bồ kết thoang thoảng, là thở của .
Chu Thừa Lỗi đưa áo cho Giang Hạ xong liền lái thuyền, để cha Chu nghỉ ngơi một chút.
Thời gian trôi qua, trời dần mờ , trời bắt đầu hửng sáng, đường chân trời phía đông xuất hiện một vệt sáng trắng, dần dần lan rộng.
Giang Hạ chuẩn ngắm bình minh biển, đột nhiên cô thấy mặt biển phía xa ánh vàng lóe lên biến mất.
Cô tò mò : "Chu Thừa Lỗi, thấy mặt biển bên ánh vàng lóe lên một cái, loại cá phát sáng nào ?"
Chu Thừa Lỗi đang lái thuyền, tiếng động cơ ồn ào, tai nên thấy. Cha Chu theo hướng tay Giang Hạ chỉ, đáng tiếc chẳng thấy gì.
"Có một loài cá sẽ phát sáng." Ông lơ đễnh .
Thấy thuyền khá xa, cha Chu tới lái , bảo Chu Thừa Lỗi: "Con thả lưới , để ba lái."
Chu Thừa Lỗi liền chuẩn thả lưới.
Giang Hạ loáng thoáng thấy tiếng "cục tác... oa oa" vang lên.
Cô hỏi: "Mọi thấy tiếng gì lạ ? Là tiếng chim biển kêu ?"
"Tiếng lạ?" Chu Thừa Lỗi dừng tay, cũng thả lưới nữa, biển, "Hướng nào?"
Cha Chu cũng Giang Hạ: "Làm gì tiếng gì?"
Đây âm thanh bình thường mà cá phát .
Âm thanh biến mất, Giang Hạ vẫn chỉ về một hướng: "Hình như truyền đến từ bên ."
Cha Chu lập tức lái thuyền về hướng Giang Hạ chỉ, trong lòng ẩn ẩn mong chờ.
Tiếng kêu lạ , liệu là...
Lúc tiếng "cục tác... oa oa" vang lên.
Giang Hạ: "Nghe kìa, kêu !"
Giang Hạ dứt lời, tiếng kêu vang lên, hơn nữa là "cục tác...", "oa oa...", từng tiếng một, giống như tiếng ếch nhái đầu hạ ngoài ruộng, tiếng ve sầu cây.
Ngay đó tiếng kêu lan rộng, đồng loạt vang lên, hết đợt đến đợt khác!
"Cục tác... oa oa... rào rào..."
Âm thanh cực lớn, giống như tiếng nước sôi sùng sục, càng giống tiếng gió thổi qua rừng thông reo vi vu.