Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 20: Chung chăn chung gối
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:20:32
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tay cầm gáo nước của Chu Thừa Lỗi vô tình run lên một cái, nhanh chóng cầm chiếc khăn khô vắt lưng ghế phủ lên cổ cô, che cảnh xuân tươi .
Đột nhiên một lượng nước lớn chảy dọc theo cổ xuống, Giang Hạ chẳng gì, vội lấy khăn lau cổ: "Nhanh quá, chậm một chút, ướt hết quần áo ."
"Xin ." Giọng khàn.
Khó khăn lắm mới giúp Giang Hạ gội sạch tóc, Chu Thừa Lỗi giúp cô xách hai thùng nước ấm lớn phòng tắm để cô tắm rửa.
May mà Chu về phòng, nếu mà bà đó đốc thúc hai tắm chung thì xoay xở thế nào.
Giang Hạ tắm xong liền sân hong tóc.
Gió đêm nay thật dễ chịu, mang theo mùi tanh mặn nhè nhẹ của biển cả.
Đêm ở làng chài ô nhiễm ánh sáng, trời rải đầy bầu trời đêm.
Giang Hạ một bên cầm chiếc lược nhựa màu đỏ chải tóc, một bên suy tính xem tiếp theo gì.
Đại học chắc chắn thi, chỉ vì tấm bằng, mà thi đậu đại học thì cô mới thể danh chính ngôn thuận lôi những kiến thức đời học dùng.
năm nay kịp tham gia thi đại học nữa, thời gian qua, hơn nữa cô chỉ một trăm đồng, tiền chắc chắn đủ dùng, nghĩ cách kiếm tiền, sang năm thi .
Muộn nhất là sang năm thi, bởi vì theo thiết lập trong sách, qua năm nữa thì kết hôn phép tham gia thi đại học.
Chỉ là kiếm tiền bằng cách nào đây?
Chu Thừa Lỗi tắm nước lạnh xong , thấy Giang Hạ bầu trời đêm ngẩn ngơ, cũng đang nghĩ gì, bèn : "Ngoài sân gió lớn, muỗi cũng nhiều, tóc khô thì ngủ sớm , đừng để cảm lạnh."
Giang Hạ hồn thoáng qua chậu quần áo của hai , mặt tự dưng nóng lên, cô vội vàng đáp: "Ừ, về phòng ."
Vừa nãy lúc cô tắm xong , liền nhận lấy chậu quần áo của cô.
Cô bảo để cô tự giặt, dù cũng sắp ly hôn.
Anh chỉ thản nhiên cô một cái: "Cô giặt? Vẫn luôn là giặt giúp cô, cũng chẳng kém vài ngày ."
Giang Hạ còn thể gì nữa?
Chu Thừa Lỗi đợi Giang Hạ về phòng mới bắt đầu giặt quần áo da của hai .
Trong phòng, tóc Giang Hạ khô.
Cô giường đỉnh màn tuyn trắng kiểu cũ, tiếng vò quần áo bên ngoài, thầm nghĩ: Lát nữa Chu Thừa Lỗi giặt đồ xong về phòng ngủ nhỉ?
Chắc là ! Hai rõ là sẽ ly hôn, tối qua Chu Thừa Lỗi cũng ngủ chung phòng với cô, đêm nay dọn qua đây, phòng riêng, chắc sẽ ngủ phòng thôi.
Không bao lâu , ngoài sảnh truyền đến tiếng đóng cửa, ngay đó phòng bên cạnh cũng tiếng đóng cửa.
Giang Hạ thấy thế liền tắt đèn, ngủ.
Ngoài cửa sổ tiếng ve kêu râm ran, mơ hồ còn thấy tiếng sóng biển, trong phòng yên tĩnh, thích hợp để ngủ.
Mệt mỏi cả ngày, Giang Hạ nhanh cảm thấy buồn ngủ.
Trong lúc mơ màng, mái ngói truyền đến tiếng động là lạ nhỏ, giống như thứ gì đó bò qua.
Giang Hạ cứng đờ cả !
Cô trợn to mắt, trong bóng đêm chẳng thấy gì, nhưng cô chợt nhớ đến hai con rắn trong phòng ban ngày.
Nhớ đến lời cụ thím về việc đẻ một ổ trứng rắn, ấp một ổ rắn con.
Giang Hạ: "..."
Thật sự c.h.ử.i thề, nghĩ đến mấy thứ chứ?
Sẽ , chắc là nhầm thôi.
Cô kéo chăn lên, trùm kín đầu.
Lúc mái ngói truyền đến tiếng động lạ.
Trong phòng quá yên tĩnh nên cực kỳ rõ ràng!
"Chu Thừa Lỗi!"
Tiếng hét chói tai suýt nữa hất tung cả mái ngói!
Tung chăn, vén màn, nhảy xuống giường, Giang Hạ như một cơn gió lao ngoài.
Phòng bên cạnh, Chu Thừa Lỗi cởi áo, đang định ngủ thì thấy tiếng hét thất thanh gọi tên , áo cũng kịp mặc liền chạy .
Sau đó một bóng đen trực tiếp lao tới, như con lười đu dính lên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-20-chung-chan-chung-goi.html.]
"Có rắn! Trên mái nhà còn rắn!"
Cha Chu đều dọa tỉnh, cũng chỉ Chu Chu là trẻ con ngủ say, vẫn còn ngáy o o.
Hai sợ tới mức vội vàng xuống giường khỏi phòng xem .
Mẹ Chu mở cửa phòng, vội vàng đóng .
"Nó thế?" Cha Chu theo bà, tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn vì đ.á.n.h thức, nửa đêm nửa hôm ầm ĩ thế đầu.
Mẹ Chu đẩy cha Chu ngủ: "Không , việc gì , A Lỗi ở đó ! Tiểu Hạ chắc ban ngày rắn dọa sợ nên bóng đè thôi."
Ban ngày Chu cũng cụ thím kể chuyện rắn trong phòng.
Cha Chu liền mặc kệ, rắn thôi mà, mùa hè thỉnh thoảng vẫn thấy, hơn nữa A Lỗi bắt rắn, sợ cái gì?
Người thành phố đúng là chuyện bé xé to.
Hai lên giường, tiếp tục ngủ.
Ở một phòng khác, Chu Thừa Lỗi ôm Giang Hạ, bật đèn, cầm đèn pin soi khắp nơi.
Hết cách, cô ôm chặt quá, sống c.h.ế.t chịu xuống đất.
Chu Thừa Lỗi tay ôm Giang Hạ, tay trái cầm đèn pin, kiểm tra ngóc ngách.
Dù trong lòng thể nào là rắn, chắc là chuột thôi, nhưng vẫn kiểm tra tỉ mỉ.
"Cô xem, rắn, chắc là chuột bò qua mái nhà thôi. Chuột thường c.ắ.n ." Sau khi tai thương, gần như điếc, chỉ còn một tai nên thính lực nhạy bén như , thấy nhưng đoán .
Giang Hạ trong lòng theo ánh đèn pin đ.á.n.h giá khắp nơi, đúng là , nhưng cô vẫn sợ!
Chắc thể hiểu , nhưng cô chính là sợ rắn, cực kỳ sợ rắn.
" dám ngủ một ."
Chu Thừa Lỗi: "..."
Sàn nhà hôm nay cọ rửa, vẫn khô hẳn, thể ngủ đất . Cuối cùng Chu Thừa Lỗi ôm cô về phòng bên cạnh lấy gối và chăn mỏng của , còn cả chiếc áo cởi .
Anh quen cởi trần khi ngủ, nhưng thể cởi trần ngủ chung với cô .
Giang Hạ ở phía trong giường, mặc áo sơ mi dài tay, cúc cài đến tận cổ, đường nét cơ bắp ẩn hiện lớp áo...
Chu Thừa Lỗi tắt đèn, lên giường, chèn kỹ màn, xuống.
"Ngủ !" Giọng đàn ông trầm thấp mang chút khàn khàn.
Giữa hai cách một , còn đặt một chiếc chăn mỏng ngăn cách.
Giang Hạ an tâm nhắm mắt .
Tháng tám giữa hè, quạt, điều hòa, bên cạnh nóng hổi khiến thể lờ . Giang Hạ cảm thấy nóng, còn khô miệng lưỡi.
Ba mươi như sói, bốn mươi như hổ, kiếp cô cũng xấp xỉ cái tuổi như lang như hổ ...
Nghĩ cái gì thế ? Giang Hạ suy nghĩ lung tung của dọa giật , xoay , mặt hướng tường, nhẹ nhàng đá chăn mỏng , đổi thành tư thế ôm, vứt bỏ đống "phế liệu màu vàng" trong đầu, lắng tiếng ve và tiếng sóng biển, ép buộc bản nghĩ gì nữa, ngủ.
Chu Thừa Lỗi cũng nóng, còn đang đắp chăn mỏng.
Giường là giường mét rưỡi, hai chút gần, đắp chăn sẽ an hơn.
Cảm nhận Giang Hạ đá chăn, hỏi: "Nóng ?"
Cơ thể Giang Hạ cứng đờ, trả lời: "Ừ, nóng."
Trời tháng tám, nóng là chuyện bình thường.
Chu Thừa Lỗi lật chăn, xuống giường, cầm một chiếc quạt lá cọ lớn, trở , nhẹ nhàng quạt cho cả hai.
Gió từ chiếc quạt lá cọ lớn từng cơn từng cơn, nhẹ nhàng, êm ái, mát rượi, vặn khiến nóng cũng lạnh.
Có lẽ vì gió quá dễ chịu, cũng thể vì thở của bên cạnh mát lành trầm an tâm, thở của Giang Hạ nhanh trở nên đều đều nhẹ nhàng.
Chu Thừa Lỗi cảm giác bên cạnh ngủ , nhưng cũng ngủ , múc hai thùng nước giếng dội cho mát, nóng quá.
động đậy, bên cạnh liền xoay , tay chân đều gác lên .
Chu Thừa Lỗi: "..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mãi cho đến rạng sáng, Chu Thừa Lỗi mới mơ màng ngủ một chút, cảm giác ngủ bao lâu thì ngoài phòng truyền đến tiếng chuyện nhỏ của cha .
Chu Thừa Lỗi mở mắt: Phải khơi !