Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 15: Tưởng bở
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:20:27
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Thừa Lỗi nhíu mày Giang Hạ, ngơ câu của Ôn Uyển, thấy Giang Hạ phản ứng gì, thẳng đến bên cạnh cô.
Giang Hạ đang cúi đầu đống ngói, cô đang cân nhắc xem cái thể mảnh mai một thể bê nổi mấy viên. Cô thấy Chu Thừa Lỗi chuyện, nhưng cứ tưởng là với Ôn Uyển.
Cô đưa tay , quyết định bê mười viên một cho chắc ăn.
Tay mới vươn ai đó giữ chặt lấy.
Chu Thừa Lỗi nắm lấy cổ tay Giang Hạ, dùng sức kéo cô xa chiếc xe đẩy.
Giang Hạ sững sờ, khó hiểu ngẩng đầu .
"Vừa nãy thấy gì ?" Chu Thừa Lỗi nhíu mày.
Giang Hạ: "..."
Nghe thấy chứ, chỉ là với cô.
Chu Thừa Lỗi kéo cô đến mái hiên ngay cửa: "Ngồi xuống , tay đau ? đưa t.h.u.ố.c bôi? Đó là t.h.u.ố.c Vân Nam Bạch Dược, hiệu quả , bôi một chút là ngày mai hết đau ngay."
Ôn Uyển Chu Thừa Lỗi kéo tay Giang Hạ chỗ khác, sắc mặt đỏ bừng: Hóa câu của với cô ?
Là cô tự đa tình!
Giang Hạ: "Tối ngủ mới bôi. Giờ còn việc, bôi cũng quệt mất, lãng phí."
Vân Nam Bạch Dược hiệu quả đúng là , nhưng dùng cho vết thương tay cô thì phí phạm của giời, t.h.u.ố.c đó chắc chắn rẻ.
Giang Hạ thuận thế xuống bậc thềm cửa, cầm lấy bi đông nước quân dụng màu xanh đặt bên cạnh, đang định vặn nắp.
Chu Thừa Lỗi vươn cánh tay dài đón lấy, giúp cô vặn nắp đưa : "Không việc gì cần cô , bôi t.h.u.ố.c sớm thì khỏi sớm."
Nói xong, giúp chuyển ngói.
Giang Hạ nhận lấy bi đông nước, cũng vội uống, gọi cụ thím: "Cụ thím ơi, nắng to lắm, cụ đây uống miếng nước ạ."
Cụ thím ha hả tới, Giang Hạ đưa bi đông nước cho bà, bà xua tay: "Ta khát, đây là nước A Lỗi vặn nắp cho cháu uống, sợ ngọt đến khé cổ, già ăn ngọt quá !"
Giang Hạ: "..."
Cụ thím xuống bên cạnh Giang Hạ: "Thằng A Lỗi nhà thương vợ ?"
Điểm Giang Hạ thể phủ nhận, cô nhớ tới chuyện tối qua quần áo của đều là giặt.
"Cháu thấy cụ thím còn thương hơn chứ, thương cháu, nỡ uống nước, cháu uống nhiều một chút thì cứ thẳng ạ." Nói xong cô ngửa đầu bắt đầu uống nước.
Cụ thím ha hả.
Con bé khéo ăn thật, khéo xứng đôi với thằng A Lỗi ít .
Ở chung nửa ngày, cụ thím càng ngày càng thích Giang Hạ.
Con bé việc nhanh nhẹn, thể tuy yếu ớt nhưng con thì hề yếu đuối, một sự dẻo dai ngầm.
Người trong thôn đều bảo sớm muộn gì nó cũng bỏ trốn, bà thấy !
"A Lỗi cưới cháu đúng là phúc khí."
Giang Hạ sặc nước: "Khụ khụ khụ..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Vợ chính thức của Chu Thừa Lỗi là cô!
Hơn nữa đang nóng lòng ly hôn với cô đây !
Chu Thừa Lỗi thấy tiếng ho của Giang Hạ, đầu .
Cụ thím phát hiện Chu Thừa Lỗi đang , liền lớn tiếng : "A Lỗi, Tiểu Hạ bảo gả cho cháu là phúc khí đấy!"
Giang Hạ trừng to mắt: Cô thế bao giờ!
"Ha ha." Cụ thím lớn.
Chu Thừa Lỗi là cụ thím đang trêu Giang Hạ, cũng để ý, xoay tiếp tục chuyển ngói.
Ôn Uyển: "..."
Cô đàn ông đang chuyển ngói đối diện, dường như cố tình giữ cách với , trong lòng kinh ngạc tột độ, chuyện là ?
Không hai sắp ly hôn ?
Cái tư thế , giống chút nào ?
Tại Giang Hạ như thế?
Lúc cha Ôn vặn hỏi cha Chu: "Nhà ông cái nhà hình như lâu lắm ở, tự nhiên sửa sang?"
Cha Chu: "Con cái kết hôn cả , nhà cũ đủ chỗ ở, vợ chồng thằng út dọn sang đây ở."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-15-tuong-bo.html.]
Ôn Uyển kinh ngạc đến mức buột miệng thốt lên: "Hai họ dọn qua đây ở ?"
Cha Chu ngạc nhiên cô một cái, hiểu con gái lão Ôn kích động như , nhưng vẫn đáp: "Ừ, hai vợ chồng già chúng cũng sang đây ở cùng."
Ôn Uyển trầm ngâm suy nghĩ.
Kiếp như thế, cô rõ ràng khi Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi ly hôn, cô liền trực tiếp lên thành phố tìm gã nhân tình.
Cô còn Giang Hạ giấy kết hôn cũng lấy danh phận theo Ngô Khải Chí.
Sau khi cô tàu hỏa học đại học, còn thấy Giang Hạ và Ngô Khải Chí tàu hỏa tìm cha cô , Ngô Khải Chí còn dặn dò Giang Hạ nhất định thuyết phục cha cô giúp sắp xếp một công việc.
Không như bây giờ!
Chu Thừa Lỗi lẽ ly hôn với Giang Hạ, Giang Hạ lẽ ở bên Ngô Khải Chí mới đúng.
ở chỗ nào nhỉ?
Giang Hạ và cụ thím, một già một trẻ mái hiên bọn họ chuyển ngói, câu câu trò chuyện.
Chủ yếu là Giang Hạ hỏi, vì cô sợ hỏi , chi bằng nắm quyền chủ động, bóng gió nhân cơ hội tìm hiểu chút tình hình nhà họ Chu và cái làng chài nhỏ .
Ngói nhanh dỡ xong, cả quá trình ánh mắt Chu Thừa Lỗi từng dừng Ôn Uyển một nào, thậm chí còn luôn tránh cô để bê ngói.
Ngói dỡ xong, Ôn Uyển cũng theo cha Ôn rời .
Cô nhịn đầu Chu Thừa Lỗi một cái, hiểu rốt cuộc sai ở .
Nếu Chu Thừa Lỗi ly hôn, cô ?
Cô Giang Hạ đang trong góc, làn da mọng nước, trắng đến phát sáng.
Không, bọn họ sẽ ly hôn thôi.
Giang Hạ chịu nổi cuộc sống nông thôn , cô quen sống sung sướng , giờ ở cái nhà nát , cô nhất định chịu .
Chờ cơn bão siêu cấp tới, mái nhà thổi bay hết, chắc cô sẽ sợ đến mức bỏ chạy.
Một đóa hoa lớn lên trong nhà kính, chịu nổi mưa gió vùi dập.
Cô nhớ rõ kiếp một cơn bão lớn đổ bộ vùng , bão bãi biển nhiều tôm, lúc trẻ con trong thôn nhặt tôm cũng bán mười mấy đồng.
Cô cũng đang chờ cơn bão tới, đến lúc đó nhặt tôm kiếm một khoản lớn, như học phí và sinh hoạt phí năm lớp 12 sẽ giải quyết.
Cụ thím bảo về nấu cơm, Giang Hạ cũng dậy với Chu Thừa Lỗi: " về phụ nấu cơm đây."
Chu Thừa Lỗi đang chuẩn trèo lên mái nhà dọn dẹp mấy mảnh ngói vỡ, cô một cái, ý nghĩ đầu tiên là cô nấu cơm ?
Sau đó tầm mắt dừng tay cô: "Không cần , và chị dâu ."
Lúc Chu một tay dắt Chu Chu, một tay xách cái làn nhựa đan ba màu đỏ lục vàng : "Ăn cơm thôi! Ăn xong tiếp."
Trên cổ Chu Chu đeo một cái bi đông nước quân dụng, ngoan ngoãn : "Ông nội, chú út, thím út ăn cơm thôi ạ."
Cha Chu đang trộn cát và xi măng với , lát nữa thêm chút nước , khuấy lên là thành vữa xi măng, Chu liền buông xẻng sắt, rửa tay ăn cơm.
Mẹ Chu lấy từ trong làn hai cái hộp cơm nhôm màu bạc đưa cho Giang Hạ: "Cái là của con, cái là cơm của Thừa Lỗi."
Tay và Chu Thừa Lỗi đều dính đầy bụi xi măng, qua rửa tay.
Giang Hạ nhận lấy : "Cảm ơn ."
Chu Chu ôm bi đông nước quân dụng màu xanh, rụt rè đến mặt Giang Hạ: "Thím út, thím uống nước ạ?"
Giang Hạ càng thêm dịu dàng: "Cảm ơn Chu Chu, thím cũng đây , thím khát, nước con đưa cho ông nội uống ."
"Dạ." Chu Chu như đại xá, chạy đưa bi đông nước cho cha Chu.
Chu Thừa Lỗi rửa sạch tay và mặt, mặt vẫn còn dính nước đến bên cạnh Giang Hạ, nhận lấy hộp cơm cô đưa: "Cô cửa ở bậc thềm mà ăn."
Nói xong xoay chỗ khác, cầm cái cuốc đặt xuống, trực tiếp lên cán cuốc, phơi nắng to.
Giang Hạ thoáng qua, "Nắng thế đó gì? Cùng cửa ! Anh việc cả buổi , uống chút nước hẵng ăn cơm ?"
Ở đây ghế, trong phòng oi bức, chỉ bậc thềm mái hiên nhà chính là nắng chiếu, mát mẻ hơn một chút.
mái hiên hết chỗ.
Cha Chu cầm hộp cơm trực tiếp lên bao xi măng, Chu cũng kéo Chu Chu lên một bao xi măng mở khác.
Xi măng để mái hiên, đó nắng, còn thoải mái hơn bậc đá.
Chu Thừa Lỗi cô một cái, ánh mặt trời làn da cô trắng đến lóa mắt, đôi mắt sâu thẳm trong veo, sự chán ghét, cũng vẻ ghét bỏ.
Anh xong việc, đầy mồ hôi và bụi bặm, đặc biệt là biển về mùi cá, ánh mắt cô bình thường giống như ruồi bọ .
Ngồi cùng , cô chê bẩn ?