Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 149: Tức đỏ cả mắt!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 12:08:25
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

phản ứng nhanh: "Thôi, thỏa thuận ký nữa."

 

đầu, lập tức hưởng ứng theo: "Tiểu Hạ hình như lý đấy, cũng ký!"

 

"Thôi bỏ , đắt hơn hai xu một cân cũng chẳng bõ bèn gì, cũng ký."

 

...

 

Thế là những ký thỏa thuận lượt bỏ !

 

Những cũng hối hận, vội vàng rút tờ thỏa thuận của : "Thôi thôi! cũng ký nữa!"

 

"Thế cũng ký! Nghe vẻ lắm!"

 

...

 

Trong nháy mắt dân làng bỏ , tranh xé bỏ thỏa thuận, tranh xé bỏ thỏa thuận.

 

Loạn như ong vỡ tổ!

 

Một Ôn Uyển căn bản ngăn .

 

"Mọi đừng tin cô , cô chỉ sợ bán cá khô cho cô thôi! Mọi thu mua cá khô của ngay bây giờ , đắt hơn cô hai xu, cho dù là hai xu thì cũng là đắt hơn mà! Mọi tiền mà kiếm ?..."

 

mặc kệ Ôn Uyển gì, cũng chẳng ai ký nữa.

 

"Mãi mãi" thực sự quá xa vời!

 

Giang Hạ đầu , mặc kệ.

 

Con ai cũng thích ham lợi nhỏ, cho nên dễ dàng vì cái lợi cỏn con mà mờ mắt chuyện bốc đồng, nhưng khi tỉnh táo , thường sẽ hối hận và tránh xa ba thước.

 

Ôn Uyển chỉ cần miệng là thu mua cá khô đắt hơn nhà cô hai xu thì còn đỡ, đằng vẽ rắn thêm chân bày cái thỏa thuận, yêu cầu chỉ bán cho một nhà họ, còn vô thời hạn, trói buộc mãi mãi.

 

Thế khác gì bán ?

 

Muốn khác bán , thì cũng xem cái giá hai xu đó đủ tư cách !

 

Lòng tham đáy rắn nuốt voi, đầy mười lăm phút, những vây quanh Ôn Uyển đều hết.

 

Ôn Uyển đống giấy vụn đầy đất, tức đỏ cả mắt!

 

Giang Hạ thật quá đáng!

 

Đám dân đen cũng quá ngu, dễ dàng châm ngòi như .

 

Mãi mãi đắt hơn hai xu một cân là đắt ? Không để họ kiếm thêm chút đỉnh ?

 

Tại giống như kẻ lừa đảo ?

 

Một lũ ngốc lợi cũng chiếm!

 

Chu Binh Cường cũng thế, dám một bản hợp đồng mua bán chính quy, cái gì mà lo thu mua cá khô bán .

 

Nếu bán ông đương nhiên sẽ thu mua nữa.

 

ông dân làng bán cá khô cho Chu Thừa Lỗi, bèn một bản thỏa thuận như , kết quả thành thế !

 

Tức c.h.ế.t !

 

Lúc Chu Quốc Hoa trở về, hớn hở bến tàu tìm Ôn Uyển, ngờ thấy cảnh tượng hỗn độn đầy đất, Ôn Uyển đang cúi đầu thu dọn thỏa thuận bàn, như sắp .

 

Anh vội vàng chạy tới: "Tiểu Uyển, thế? Bị ai bắt nạt ?"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Ôn Uyển tức đỏ mắt, ngẩng đầu , vẫn cố nén giận, hỏi: "Không , thuê vùng biển ?"

 

Hiện tại cô quan tâm nhất là thuê vùng biển !

 

Chỉ cần thuê vùng biển, cho dù dân làng bán cá khô cho họ cũng chẳng .

 

Chu Quốc Hoa thấy mắt Ôn Uyển đỏ hoe, chút đau lòng, nhưng vẫn : "Đã nộp đơn xin , bố quen bên trong, đó bảo sẽ giúp chúng lo liệu! Ngày mai chúng bổ sung thêm ít giấy tờ và tài liệu nữa là ."

 

Chu Quốc Hoa , hôm nay bọn họ mới chiều hôm qua Chu Thừa Lỗi nộp đơn .

 

, vì bố quen bên trong, còn mang theo quà cáp hậu hĩnh, đối phương tuy Chu Thừa Lỗi nộp đơn nhưng phê duyệt, giấy tờ cũng đủ, thể đảm bảo phê duyệt hai vùng biển đó cho họ.

 

Cho nên bọn họ dứt khoát điền đơn xin vùng biển y hệt như Chu Thừa Lỗi.

 

Chu Quốc Hoa hỏi: "Em thế? Thỏa thuận ai xé? Ai bắt nạt em?"

 

Ôn Uyển xong mới yên tâm, cô : "Là Giang Hạ phá đám, nhiều dân làng vốn định ký thỏa thuận, Giang Hạ khích bác một hồi, liền cảm thấy em đang lừa họ, đó tranh xé bỏ thỏa thuận, chắc là cá khô cũng bán cho chúng nữa !"

 

Chu Quốc Hoa xong chút tức giận: "Ức h.i.ế.p quá đáng! Cá khô cô thu của cô , chúng thu của chúng , cô dựa mà phá đám? Anh hỏi xem cô dựa cái gì mà phá đám!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-149-tuc-do-ca-mat.html.]

Chu Quốc Hoa đùng đùng nổi giận về phía Giang Hạ.

 

Ôn Uyển thấy thuyền nhà họ Chu về, vội vàng kéo : "Thôi, chúng cứ kiên trì thu mua đắt hơn họ hai xu, kiểu gì cũng bán cho chúng , đừng chấp nhặt với cô ."

 

Chu Quốc Hoa căn bản đ.á.n.h Chu Thừa Lỗi, giờ xông lên tìm Giang Hạ gây chuyện, chẳng là tự tìm đòn ?

 

Chu Quốc Hoa vẫn lời Ôn Uyển, cô giữ , liền xông lên nữa.

 

Ôn Uyển hỏi cần những giấy tờ gì.

 

Chu Quốc Hoa liền giải thích từng thứ cho cô .

 

Giờ mới nuôi cá biển cũng dễ dàng như , nuôi là nuôi, mấy loại giấy phép, ngày mai còn tiếp.

 

Ráng chiều dịu dàng, từ xa Chu Thừa Lỗi thấy bóng dáng dịu dàng ở bến tàu. Thuyền cập bến, liền nhảy xuống, đến bên cạnh cô.

 

Giang Hạ : "Hôm nay về sớm thế?"

 

Chu Thừa Lỗi chỉnh mũ rơm cho cô: "Đợi lâu ? Lần đừng sớm thế, nắng to lắm."

 

Giang Hạ: "Ở nhà dịch sách cả ngày, khéo ngắm biển, coi như cho mắt nghỉ ngơi chút."

 

Chu Thừa Lỗi gì thêm, dùng mắt quá độ quả thực cần xa hoặc cây cối xanh tươi, hơn nữa cả ngày cũng .

 

Anh móc một xấp tiền đưa cho Giang Hạ.

 

Nhìn nhiều bằng hôm qua, nhưng chắc cũng bốn năm trăm đồng, Giang Hạ tủm tỉm nhận lấy, lên thuyền, cũng giống hôm qua, chỉ hai sọt cá con.

 

"Hôm nay lên bến tàu thành phố bán cá ?"

 

"Hôm nay gặp đàn tôm nên thành phố bán, tối nay tôm sú biển ăn đấy, em ăn tôm sú biển bao giờ ?"

 

Hôm nay vớt mấy lưới tôm sú biển, con nào con nấy dài bằng bàn tay , bán thẳng cho nhà hàng, giá cao.

 

Mắt Giang Hạ sáng lên, cô thích ăn tôm lắm: "Vậy mau chuyển cá xuống , chúng về nhà."

 

Bố Chu chuyển một sọt tôm cá xuống thuyền.

 

Chu Thừa Lỗi thuyền gánh nốt gánh cá con còn xuống, đặt lên xe đẩy tay, với Giang Hạ: "Anh đội sản xuất xin giấy chứng nhận để mai giấy phép, em với bố về nhà ."

 

"Được." Giang Hạ đáp cùng bố Chu đẩy xe về nhà.

 

Về đến nhà Chu : "Về đấy , ăn cơm thôi."

 

Trong nhà thực sự quá nhiều cá khô cần thu dọn, nấu bữa tối, hai ngày nay Chu cũng bến tàu.

 

Bố Chu đưa nửa thùng tôm cho Chu: "Đợi A Lỗi một chút, nó đội sản xuất xin giấy chứng nhận . Bà luộc chỗ tôm , tối nay ăn."

 

Mẹ Chu tối qua khi ngủ bố Chu con trai út thầu vùng biển nuôi cá, nên cũng hỏi xin giấy chứng nhận gì, nhận lấy thùng tôm luộc.

 

Tôm to thế mà cũng nỡ mang về ăn, hôm nay thu hoạch chắc chắn tồi!

 

Chu Thừa Lỗi nhanh về, cả nhà ăn xong bữa tối, bắt đầu thu mua cá khô và cá tươi, xong xuôi phơi.

 

May mắn là cá con khá dễ khô, hôm nay gió to, phơi một ngày là khô, nếu thì chẳng còn chỗ mà phơi.

 

Nhà bà cụ cố cũng sang giúp.

 

Hôm nay nhiều mang cá đến như , hai nhà đến 10 giờ là xong việc.

 

Chu Thừa Lỗi tắm nước lạnh xong về phòng, thấy Giang Hạ đang lật xem tờ giấy chứng nhận , thấy về liền hỏi: "Mai giấy phép gì thế?"

 

Chu Thừa Lỗi bế cô lên: "《Giấy phép nuôi trồng》, 《Giấy phép thuần dưỡng sinh sản động vật thủy sinh hoang dã》, 《Giấy phép vận chuyển đặc biệt sinh vật thủy sinh》, 《Giấy phép kinh doanh sử dụng sinh vật thủy sinh》..."

 

Chu Thừa Lỗi kể một đống giấy phép, Giang Hạ hỏi: "Có còn đến Cục Hàng hải xin cấp vùng biển ?"

 

"Chiều hôm qua nộp đơn , đầu tiên ở thành phố xin thầu vùng biển nuôi cá, bảo chỉ cần đủ giấy tờ liên quan là thể phê duyệt ngay."

 

Cục Hàng hải ngay gần bến tàu thành phố, tiện, cho nên chiều hôm qua lúc bán cá để bố bán, còn thì nộp đơn xin thuê vùng biển. Tối qua bận quá, Giang Hạ ngủ ngay lập tức, việc còn kịp với cô.

 

Giang Hạ liền : "Vậy tối nay chúng ngủ sớm , mai nhiều giấy phép thế, sớm một chút."

 

"Ừ." Chu Thừa Lỗi bế cô đặt lên giường, thấy đáy mắt cô vẻ buồn ngủ, nỡ đòi hỏi cô, hai ôm ngủ.

 

Sáng sớm hôm hai ăn sáng xong liền đạp xe lên thành phố.

 

Giờ mặt trời còn mọc, đường lên thành phố vắng hoe.

 

Chu Thừa Lỗi đạp xe nhanh, tranh thủ lúc mặt trời lên xa một chút, kẻo Giang Hạ nóng.

 

Nửa đường gặp Chu Quốc Hoa đang đạp xe chở Ôn Uyển.

 

Chu Thừa Lỗi vèo một cái vượt qua họ.

 

Ôn Uyển nhịn giục: "...Nhanh lên! Đừng để họ vượt qua!"

Loading...