Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 145: Em có chuyện muốn nói với anh!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 12:08:21
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bố Chu ha hả hỏi Chu Thừa Lỗi: "Vợ con nghĩ cách kiếm tiền mới ?"

 

Chu Thừa Lỗi nhảy xuống thuyền: "Chắc là thu mua cá khô."

 

Thu mua cá khô? Bố Chu ngẫm nghĩ, cảm thấy thu mua cá khô cũng tồi. Bọn họ quen ở bến tàu, thể buôn bán kiếm chút chênh lệch giá. Bây giờ cải cách mở cửa, nhiều thương lái cũng quang minh chính đại ăn, buôn bán chắc cũng sợ gì.

 

Thuyền của Ôn Uyển và Chu Quốc Hoa cũng cập bến lúc . Từ xa Ôn Uyển thấy Giang Hạ dân làng vây quanh như trăng vây quanh mặt trời, trong mắt cô hiện lên vẻ kinh ngạc.

 

Giang Hạ chẳng mắt mọc trán, ngày thường chẳng bao giờ giao du với trong thôn ?

 

Hôm nay thế?

 

Sao vây quanh Giang Hạ vui vẻ ?

 

Trong lòng cô cảm thấy chắc chắn vấn đề, tìm hiểu một chút.

 

Lúc Giang Hạ cũng thấy thuyền đ.á.n.h cá nhà về, cô với : "Mọi cá thì cứ mang đến nhà cháu nhé! Thuyền nhà cháu về , cháu phụ giúp đây."

 

Nói xong, cô chào rảo bước nhanh về phía Chu Thừa Lỗi.

 

Chu Thừa Lỗi thấy Giang Hạ chạy về phía .

 

Anh nhanh chóng quấn dây thừng cọc neo, bước nhanh tới đón cô.

 

Giang Hạ đến bên cạnh , ngó khoang thuyền nhà , thấy cá , nhưng vẫn hỏi: "Sao hôm nay về sớm thế?"

 

Chu Thừa Lỗi kéo cô sát , dùng che chắn cho cô khỏi những ngư dân gánh cá ngang qua: "Lần đừng nhanh như , bến tàu đông , coi chừng đòn gánh va ."

 

Giang Hạ ngang qua bên cạnh, nép sát thêm chút nữa để cản đường khác.

 

Chu Thừa Lỗi ngửi thấy mùi hương đặc trưng cô.

 

Anh đặt hai tay lên vai cô, che chở ngực, dìu cô lên thuyền.

 

Giang Hạ lên thuyền, một sọt cá tạp và một sọt lớn cá con còn , hỏi: "Cá bán ở bến tàu thành phố ?"

 

"Ừ, hôm nay vận may khá , lúc ba giờ khoang thuyền đầy nên thẳng lên bến tàu thành phố bán luôn."

 

Sọt cá con là Chu Thừa Lỗi Giang Hạ món cá con tẩm gia vị cay ăn vặt, lúc về gặp đàn cá nhảy mặt nước nên tiện thể vớt luôn.

 

Chu Thừa Sâm : "Vận may hôm nay đúng là thật! Anh biển bao nhiêu năm nay bao giờ gặp may như hôm nay!"

 

Hơn bốn trăm cân cá lớn đấy! Thế mà cũng bọn họ gặp !

 

Bố Chu lườm : "Chuyện lạ ít thấy mà cứ quá lên, mày biển đ.á.n.h cá mấy ? Thế gọi là vận đỏ á?"

 

Đồ kém tắm! Từ lúc Vượng Tài (ám chỉ Chu Thừa Lỗi) bắt đầu biển, trường hợp ông thấy nhiều !

 

Chu Thừa Sâm: "......"

 

Bố cứ như thể ông thường xuyên gặp cá lớn lắm bằng!

 

Giang Hạ .

 

Chu Thừa Lỗi móc một xấp tiền dày cộp đưa cho Giang Hạ: "Cất , chuyển cá xuống thuyền."

 

Giang Hạ nhận lấy, mắt mày cong tít: "Nhiều thế á? Có đến một ngàn ?"

 

Độ dày chắc hơn một ngàn chứ nhỉ?

 

Chu Thừa Lỗi thấy bộ dạng tham tiền của cô, trong mắt tràn đầy ý : "Ừ, hơn 1100, chủ yếu là bắt một con cá ngừ vây vàng dài 3 mét, nặng hơn bốn trăm cân."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Giang Hạ nhét tiền túi, chút tiếc nuối vì hôm nay biển: "Hơn bốn trăm cân cá ngừ vây vàng á? Em còn bao giờ thấy con cá ngừ vây vàng nào to như thế."

 

Cũng cá ngừ vây vàng và cá ngừ vây xanh gì khác nhỉ?

 

Chu Thừa Sâm: "Đừng là thím, cũng thấy bao giờ! Cả cái bến tàu thành phố náo động luôn! Mấy nhà hàng lớn tranh mua đấy!"

 

Chu Thừa Lỗi: "Lần gặp mang về bán, để em xem."

 

Chu Thừa Sâm: "......"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-145-em-co-chuyen-muon-noi-voi-anh.html.]

 

Lần gặp?

 

Nói cứ như thể còn ? Anh cứ cảm thấy cả đời gặp một con cá lớn như một là may mắn lắm ?

 

Giang Hạ lập tức xua tay: "Thôi khỏi! So với cá, em vẫn thích xấp tiền dày cộp hơn!"

 

Mang về đây bán thì giá thấp lắm.

 

Đôi mắt cô đáng giá thế !

 

Chu Thừa Lỗi bật .

 

Không cần bán cá nữa, hai em khuân hai sọt cá xuống thuyền về nhà.

 

Lúc Ôn Uyển mới xuống thuyền, đó kéo một phụ nữ nãy vây quanh Giang Hạ hỏi: "Thím ơi, vây quanh đó chuyện gì thế? Trong thôn xảy chuyện gì ?"

 

"Chẳng chuyện gì , là vợ thằng Thừa Lỗi bảo thu mua cá khô, thế là xúm hỏi rõ xem cô thu mua loại cá khô nào thôi."

 

Ôn Uyển nhíu mày: "Giang Hạ thu mua cá khô? Thu mua gì?"

 

Một phụ nữ khác bê chậu cá tạp qua, thấy liền : "Mẹ con bé Tiểu Hạ là giám đốc xưởng may mà! Thu mua cá khô để đưa nhà ăn xưởng may của nó đấy!"

 

" đấy, là đưa nhà ăn, thu mua quanh năm luôn! Ôi chao, thằng A Lỗi đúng là cưới cô vợ , chỉ dựa việc bán cá khô thôi cũng kiếm khối tiền!"

 

"Trước cứ tưởng cưới vợ thành phố về vô dụng, việc gì cũng , nhưng thấy đây đúng là rước cái chậu châu báu về nhà!"

 

"Giang Hạ cái là phúc khí, cô dái tai cô xem, đầy đặn thế ! Người phụ nữ như cưới về nhà chính là vượng gia vượng phu."

 

" cũng thấy thế, còn đôi tay nữa, tay hưởng phúc. Vừa nãy nắm tay cô , đừng nhỏ nhắn thế thôi chứ mềm mại lắm! Lòng bàn tay đầy đặn, ba gò nổi lên, kho chứa của cải đấy."

 

"Còn cả cái mũi nữa, mũi thịt, tiền!"

 

Hai phụ nữ cứ thế bàn tán sôi nổi.

 

Chưa hết, thấy ghé : "Còn cả cái cằm cô nữa..."

 

"Lông mày cô cũng ..."

 

Ôn Uyển trầm ngâm, thu mua cá khô bán cho xưởng may?

 

E là chỉ thế nhỉ?

 

Ôn Uyển kiếp Chu Thừa Lỗi giàu ban đầu như thế nào, rốt cuộc lúc đó cô lấy chồng, cũng mấy khi để ý đến .

 

chỉ xuất ngũ về liền biển đ.á.n.h cá, đó nhanh mua tàu đ.á.n.h cá, còn cùng trai thuê mấy vùng biển để nuôi cá, nuôi tôm, thành công nuôi bào ngư và trai ngọc.

 

Cái trại nuôi trai lấy ngọc kiếm tiền kinh khủng!

 

Chẳng lẽ Chu Thừa Lỗi lúc mới bắt đầu là dựa việc bán cá khô để giàu ?

 

Ôn Uyển nghĩ đến đây chút kích động, bất kể là bán cá khô thuê vùng biển, đây đều là những việc cần chiếm tiên cơ!

 

Đặc biệt là thuê vùng biển, những vùng biển ngay từ đầu Chu Thừa Lỗi thuê hết, nuôi theo cũng chỉ thể chọn những vùng biển xa hơn!

 

Ôn Uyển nắm lấy tay Chu Quốc Hoa: "Em chuyện với !"

 

Chu Quốc Hoa thấy Ôn Uyển chủ động nắm tay , mặt nóng lên: "Em gì?"

 

Ôn Uyển kéo Chu Quốc Hoa xa đám đông mới : "Thu mua cá khô, chúng cũng thu mua cá khô, thu hết cá khô của dân làng, hơn nữa còn ký hợp đồng với họ, cá khô của họ chỉ bán cho chúng ?"

 

Chu Quốc Hoa ngớ : "Thu mua cá khô gì? Ký hợp đồng là ý gì? Có cần thiết ? Bán cá khô mang lên thành phố bán, phiền phức lắm."

 

"Em mơ thấy Chu Thừa Lỗi chính là nhờ thu mua cá khô bán mà kiếm nhiều tiền! Không chỉ thu mua cá khô! Chúng còn thuê vùng biển, nuôi cá!"

 

Chu Quốc Hoa càng thêm kinh ngạc: "Thuê vùng biển nuôi cá? Cá nuôi sống ? Hơn nữa biển cả nhiều cá như , vớt là , tại nuôi?"

 

Ôn Uyển suýt sự thiển cận của tức c.h.ế.t: "Cá biển cũng bắt mãi hết! Lấy cá đù vàng ví dụ, mấy năm nay ít ? Quan trọng nhất là em mơ thấy Chu Thừa Lỗi thuê một vùng biển lớn nuôi cá kiếm nhiều tiền, vùng biển thích hợp nuôi cá nhiều, thuê mất thì chúng còn nữa! Anh ngẫm xem !"

 

Kiếp nhà họ Chu thuê vùng biển nào để nuôi cá, nhất định giành thuê !

 

 

Loading...