Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 144: Chiêu tài tấn bảo
Cập nhật lúc: 2025-11-29 12:08:20
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tai Giang Đông đỏ lựng lên, giả vờ ngẩng đầu lau mồ hôi, rút tay về, theo thói quen ngó xung quanh, thấy ai chú ý mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó dấu vết kéo giãn cách với Diệp Nhàn, duy trì cách một cánh tay, kẻo gần quá mang tiếng , bố sẽ đ.á.n.h gãy chân.
Tuy rằng cách xa như , khả năng bố là nhỏ.
Diệp Nhàn Giang Đông cố ý giữ cách, chẳng nên ngây thơ cổ hủ là thông suốt chuyện tình cảm.
Giang Đông càng tỏ là chính nhân quân t.ử như , Diệp Nhàn càng cảm thấy , đáng để gửi gắm cả đời, càng chinh phục .
Càng khiến yêu đến c.h.ế.t sống !
Cô gia thế , bố Giang Đông hình như cũng chẳng thích cô lắm, cô sợ đến với , trong lòng chút sốt ruột.
Giang Đông đưa Diệp Nhàn ăn cơm , đó mới đến trung tâm thương mại.
Diệp Nhàn chẳng Cửa hàng Hữu Nghị chút nào, cô đồ ở đó đắt cắt cổ.
Cô cố ý chọn một quán cơm gần Bách hóa tổng hợp, ăn xong liền chỉ tòa nhà Bách hóa phía : "Hay là Bách hóa xem máy ảnh , hẵng qua Cửa hàng Hữu Nghị. Anh mua máy ảnh cho chị Giang Hạ, nên so sánh kỹ lưỡng, chọn lựa cẩn thận ? Đâu cứ chọn bừa một cái, đôi khi cứ đắt là ."
Giang Đông nghĩ cũng , dù cũng mù tịt về máy ảnh.
Thế là Giang Đông lượn lờ hai khu thương mại xong vẫn mua ngay, mà ghi nhớ mấy mẫu ưng ý, định về hỏi bạn học xem loại nào , mấy bạn suốt ngày cầm máy ảnh chụp choẹt khắp nơi.
Máy ảnh thì mua, nhưng mua cho Giang Hạ và Giang mỗi một chiếc áo len lông cừu hiệu Tuyết Liên. Nhớ Giang Hạ thích ăn thịt hộp Mai Lâm Thượng Hải và thích tiểu thuyết nước ngoài, mua thêm ít đồ ăn vặt và mấy cuốn sách tiếng Anh.
Diệp Nhàn thấy mua hai chiếc áo len và nhiều đồ ăn như , còn tưởng chỗ đồ ăn và một chiếc áo là của . Kết quả tranh thủ lúc bưu điện còn vài phút nữa mới đóng cửa, chạy tót đến gửi bộ về cho Giang Hạ!
Diệp Nhàn tức hộc máu!
Giang Đông nghĩ nhiều như , dù cũng đưa Diệp Nhàn cùng, lúc mua hỏi cô thích mua gì , cô bảo , cứ mua cho chị , liền tin thật.
Hơn nữa Giang Đông nghĩ và Diệp Nhàn đều ở Bắc Kinh, ngày nào cũng gặp, cô thiếu gì, gì, đợi phiếu ngoại hối đưa cô mua . Bình thường Diệp Nhàn rủ chơi, cô mua gì đều là trả tiền, nên Giang Đông thật sự tưởng cô mua gì.
Giang Đông hiện tại đến hai mươi tuổi, vẫn hiểu phụ nữ nhiều lúc khẩu thị tâm phi. Ở nhà là út, hai phụ nữ trong nhà từ nhỏ chiều chuộng , gì nấy, gì chuyện khẩu thị tâm phi với ?
"Cây non trong nhà kính" chính là để , bảo bọc quá kỹ !
Tất nhiên còn một điểm quan trọng nhất là, tiền của để dành mua máy ảnh, còn góp vốn ăn với bạn học, xong hai việc thì tiền cũng cạn sạch, ngoài tiền ăn thì chẳng còn đồng nào.
Mới khai giảng, tiền kiếm từ cửa hàng đợi đến cuối tháng mới chia, quyết định thời gian tới, trừ tiền ăn, sẽ tiêu thêm một xu!
Ăn cơm cũng tách ăn riêng với Diệp Nhàn, nếu thỉnh thoảng Diệp Nhàn sẽ rủ mấy cô bạn cùng phòng cùng, một bữa rẻ cũng mất mấy đồng, đắt thì mười mấy đồng, sẽ kham nổi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cho nên lúc từ bưu điện , Diệp Nhàn bảo trung tâm thương mại mua cái váy và đôi giày cao gót để tham gia diễn thuyết, Giang Đông từ chối thẳng thừng, bảo tháng sẽ mua cho cô , vì hết tiền .
Diệp Nhàn suýt thì tức c.h.ế.t!
Làng chài nhỏ.
Giang Hạ cúp điện thoại xong liền bến tàu.
Cô đương nhiên sẽ chiếm tiện nghi của Giang Đông, tiền máy ảnh đợi về cô sẽ đưa, lấy thì cô cũng sẽ tìm cách khác bù đắp.
Giang Hạ đến bến tàu, lúc thêm hai chiếc thuyền cập bến.
Giang Hạ liếc tôm cá thuyền khác, hôm nay thuyền nào cũng đầy ắp cá, cũng là cá phèn hồng chiếm đa , hiển nhiên ảnh hưởng của cơn bão vẫn còn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-144-chieu-tai-tan-bao.html.]
cũng vì cá phèn hồng quá nhiều, nên giá thu mua hôm nay rớt thêm hai xu.
Có thấy Giang Hạ liền chạy hỏi: "Tiểu Hạ, nhà cô còn thu mua cá phèn hồng ?"
Giang Hạ nhân cơ hội : "Cháu cũng thu, vì nhà ăn xưởng may của cháu cần một lô cá khô. hôm qua thu nhiều quá, hôm nay thu nữa thì chỗ phơi, cá tươi cháu thu, nếu thành cá khô thì cứ mang đến nhà cháu, nhà cháu quanh năm thu mua cá khô."
Lúc khác đến hỏi, liền : "Tiểu Hạ, nhà hôm nay cũng vớt ít cá phèn hồng, chỗ cá hôm nay mang về phơi khô, đến lúc đó cô thu ?"
Giang Hạ : "Thu chứ ạ! Nhà ăn xưởng may đông công nhân, mỗi ngày tiêu thụ nhiều cá khô, nhà cháu phơi đủ cung cấp. Cho nên chỉ cá phèn hồng, các loại cá khô khác phơi cũng thể bán cho cháu!"
"Thế thì , chỗ cá bán nữa, mang về phơi khô, lúc nào xong bán cho cô! Nhà còn ít cá tạp khô, cô lấy ? Lấy thì tối mang sang?"
"Vậy hôm nay nhà cũng bán cá nữa, để phơi khô bán cho cô!"
Giang Hạ đáp: "Được ạ! Nhà bao nhiêu cá khô cứ mang qua."
Lúc ở bến tàu, các bà các cô lục tục đón thuyền nhà về, ba đối thoại liền xúm :
"Cá tạp khô cũng lấy ? Nhà thím cũng mấy chục cân, Tiểu Hạ lấy ?"
"Tiểu Hạ, nhà bác ít cá nục khô và cá sòng khô, lấy cháu?"
"Tiểu Hạ, nhà cũng !"
...
Giang Hạ : "Lấy hết ạ, nhưng cá khô đảm bảo là cá tươi đem phơi, và phơi thật khô, ngửi mùi hôi, tươi là cháu lấy nhé!"
Dân làng lập tức cam đoan: "Cá khô nhà bác tuyệt đối ngon, là cá tươi đem phơi, cái cháu cứ yên tâm."
"Tiểu Hạ, thím sẽ lựa kỹ cho cháu, đảm bảo đưa loại nhất!"
"Tiểu Hạ, cái cô cứ yên tâm, bà con lối xóm với , ngon dám bán cho cô, cá khô bố chồng cô cái ngay! Chúng sẽ đưa cá cho cô."
" đấy..."
...
Mọi Giang Hạ thu mua cả cá tạp khô thì mừng rơn, cam đoan sẽ lấy loại nhất .
Chỉ cần nhà nào thuyền biển thì đều ít cá tạp khô, cũng chẳng thích ăn lắm, ngày nào cũng cá tươi ăn hết, ai mà thèm ăn cá khô?
Cá khô chẳng qua là để dành những ngày khơi mới ăn.
Giang Hạ nhân cơ hội cô còn thu mua mực tươi, cá cơm và các loại cá con giống cá duội, bảo vớt cứ mang đến nhà cô bất cứ lúc nào, bao nhiêu thu bấy nhiêu. Mực, cá cơm, cá chình bất kể to nhỏ đều thu hết!
Ví dụ như mực và cá cơm, loại quá nhỏ trạm thu mua lấy vì khó bán, thế là đành mang về nhà ăn, nhưng ngày nào cũng biển, luôn một ít cá vụn vặt ăn hết, giờ Giang Hạ thu mua, ai nấy đều vui vẻ hứa sẽ mang qua.
Thế là khi Chu Thừa Lỗi biển trở về, liền thấy gốc đa lớn, Giang Hạ đang vui vẻ với đám phụ nữ trong thôn.
Buổi chiều hè, ánh nắng vẫn còn gay gắt, khó tránh khỏi khiến bực bội, nhưng nụ của cô như một làn gió mát, khiến cả bến tàu trở nên dịu dàng.
Ít nhất, Chu Thừa Lỗi trở về, thấy cô ở đó, thấy nụ của cô, mệt mỏi đều tan biến.
Bố Chu cũng thấy, nhịn nở nụ : Ha ha, cái mặt mùa của là ngay "Thần Tài" nhà ông đang chiêu tài tấn bảo !