Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 142: Thư đến từ Kinh thành

Cập nhật lúc: 2025-11-29 12:08:18
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi tất cả cá sạch và ướp muối xong xuôi thì là 11 giờ đêm.

 

Chu Thừa Lỗi tắm nước lạnh xong bước phòng, Giang Hạ đang ghi sổ sách.

 

Mẻ cá thu mua hết bao nhiêu tiền, thuê cá hết bao nhiêu, mất bao nhiêu thời gian, mua muối ướp hết bao nhiêu tiền, chi phí tiền bạc, chi phí thời gian, cô đều ghi chép rành mạch.

 

Thậm chí đêm nay thuê , cô còn dùng một cuốn vở mới để ghi tốc độ cá của từng .

 

Chu Thừa Lỗi mang theo lạnh mát rượi đến bên cạnh cô, thoáng qua bế bổng cô lên, đặt cô lên đùi , ôm lấy, hôn nhẹ.

 

Giang Hạ thuận thế dựa lồng n.g.ự.c rắn chắc của , cảm nhận rõ làn da mát lạnh của .

 

Đây là cái mát lạnh đặc trưng khi tắm bằng nước giếng.

 

Hai đồng thanh mở miệng: "Anh/Em một ý tưởng."

 

Nói xong cả hai cùng bật .

 

Chu Thừa Lỗi hôn lên gáy cô.

 

Giang Hạ xoay đối mặt với , vòng tay ôm cổ , bốn mắt , trong mắt đều ngập tràn ý .

 

Giang Hạ khi trong mắt như ánh sáng, dáng vẻ chăm chú khác thật dịu dàng, khi mỉm đường cong khóe môi tuyệt , cả khuôn mặt xinh tuyệt trần.

 

Chu Thừa Lỗi nhịn mổ nhẹ lên cái miệng nhỏ của cô, trán tựa trán, mũi chạm mũi: "Em ."

 

"Em thu mua dài hạn một ít mực tươi, cá cơm khô, cá con và các loại cá khô khác của dân làng..."

 

Hai ngày nữa là sang tháng chín, mấy tháng nữa là đến Tết. Giang Hạ thu mua ít mực, cá chình, cá cơm khô và các loại cá con để thành các món đồ ăn vặt, bán thử nghiệm, khi mở rộng thị trường thì cuối năm chắc chắn sẽ bán chạy.

 

Còn về cá khô, cô thuần túy là đợi đến cuối năm khi vật giá leo thang thì bán kiếm chênh lệch.

 

Nhà ngư dân nào cũng sẽ phơi ít cá khô, nhưng nhiều, đa là cá tạp khô.

 

Cá tạp khô cũng thể thu, thu gom của từng nhà phân loại thì sẽ còn là cá tạp nữa.

 

Giang Hạ tin rằng khi cô tung tin nhà sẽ thu mua cá khô, chắc chắn sẽ bắt đầu phơi.

 

Bình thường dân làng phơi cá khô chủ yếu là sợ mang lên thành phố bán phiền phức, nhưng nếu chịu thu mua, tin rằng ai cũng sẽ phơi một ít, dù cá khô cũng khá kiếm tiền.

 

Quan trọng nhất là sắp sang thu, sang thu là mùa để phơi cá khô, phiền phức như mùa hè, ít nhất thời tiết mát mẻ hơn, cần lo cá ươn thối.

 

Mùa thu mát mẻ, trời nắng liên tục phơi cái gì cũng nhanh khô.

 

Giang Hạ ý tưởng của : "Anh thấy thế nào?"

 

Chu Thừa Lỗi hôn cô: "Được."

 

"Làm đồ ăn vặt em còn cần mua một ít nguyên liệu, giai đoạn đầu thể sẽ đầu tư ít tiền, sợ lỗ ?"

 

"Không sợ, sẽ lỗ ."

 

"Sao ?"

 

"Em nấu ăn ngon, đồ ăn vặt chắc chắn cũng ngon. Hơn nữa lỗ cũng sợ, lỗ thì kiếm, dù tiền chỉ cần kiếm là , cái thứ đó mất nữa mà sợ?"

 

Giang Hạ: "..."

 

Có lý quá, cô thế mà tìm từ nào để phản bác!

 

Giang Hạ hỏi: "Còn ? Vừa nãy định gì?"

 

"Anh thuê một vùng biển, vài cái lồng bè để thử nuôi cá biển."

 

Giang Hạ lập tức tỉnh táo hẳn: "Nuôi cá gì?"

 

"Chẳng cuốn tạp chí em mang về dịch bài giới thiệu trường hợp nuôi cá mùi thành công ở đảo quốc ? Hơn nữa cũng từng xem nuôi thế nào . Cho nên thử nuôi cá mùi, cá thòi lòi, cũng thể thử thêm vài loại như cá phèn hồng, cá mú xem , loại nào thành công thì nuôi loại đó. Anh cảm thấy..."

 

Chu Thừa Lỗi cảm thấy việc nhà nước hạn chế đ.á.n.h bắt là chuyện sớm muộn, rốt cuộc thuyền đ.á.n.h cá ngày càng nhiều, hiện tại một loại cá biển cũng ít thấy rõ. Ví dụ như cá đù vàng, mấy năm nay giảm rõ rệt, giá cả ngày càng đắt đỏ. Ngoài cá phèn hồng, các loại cá khác cũng xu hướng giảm, cho nên tương lai hải sản chắc chắn sẽ chủ yếu dựa nuôi trồng.

 

Ngay cả hiện tại, Chu Thừa Lỗi cũng nhiều nơi ngư dân thử nuôi cá biển, và ít trường hợp thành công.

 

Tất nhiên cá nuôi chắc chắn đắt bằng cá hoang dã, nhưng cá nuôi thắng ở lượng lớn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-142-thu-den-tu-kinh-thanh.html.]

Số nhỏ thì sợ tính toán chi ly, nhưng chỉ cần lượng đủ lớn thì kiếm sẽ nhiều.

 

Hơn nữa cũng chỉ nuôi cá mà bỏ biển, chỉ thuê vùng biển thích hợp để nuôi cá, chiếm lấy tiên cơ, biển đ.á.n.h cá kết hợp nuôi trồng.

 

Chu Thừa Lỗi còn ý định rủ Chu Thừa Hâm cùng .

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Anh ôm cô, kể hết ý tưởng của cho Giang Hạ .

 

"Em thấy thế nào?"

 

Giang Hạ: "Em thấy mà, nhưng thầu vùng biển đừng chỉ thầu 5 năm, thời gian thể dài hơn một chút, 20 năm, 30 năm đều ."

 

"Vậy chung với cả em ý kiến gì ?"

 

"Không, cả cũng , hiện tại thuyền đ.á.n.h cá của chúng là dùng luân phiên, cùng cũng chẳng còn cách nào khác. Hơn nữa tương lai lớn, cả giúp đỡ quản lý, cũng yên tâm hơn."

 

Câu cuối cùng cả hai đều hiểu hàm ý sâu xa hơn.

 

Chu Thừa Lỗi liền cô sẽ đồng ý, cô sẽ hiểu dã tâm của .

 

Có một việc cần nhiều cô cũng hiểu, thật may mắn bao khi cô thể thấu hiểu !

 

Anh hôn lên môi cô.

 

Tay cũng nhàn rỗi.

 

Giang Hạ khẽ run lên, nắm lấy cổ tay , tránh : "Muộn , mai còn biển."

 

"Anh ."

 

Anh , nhưng ý định dừng .

 

Chẳng , ngày mai cô biển ?

 

Ngày hôm , Chu Thừa Lỗi, bố Chu và Chu Thừa Sâm vẫn dậy từ hơn bốn giờ sáng để biển.

 

Giang Hạ theo, nhiều cá cần phơi như , Giang Hạ sợ Chu xuể nên ở nhà giúp đỡ.

 

Không cần biển nên cô ngủ đến 6 giờ mới dậy, ăn sáng xong liền cùng Chu phơi cá.

 

Sáng sớm Chu Oánh xích đu giàn nho tiếng Anh, Giang Hạ thấy từ phát âm chuẩn liền sửa cho cô bé.

 

Chu Oánh liền theo phát âm của Giang Hạ.

 

Lý Tú Nhàn Giang Hạ sửa vài thì chịu nữa, cô ghét nhất là kiểu mà cứ vẻ, hỏng con trẻ, bèn bảo con gái: "Thôi đừng nữa, con với Chu Chu tìm cả con chơi !"

 

Chu Oánh liền vui vẻ cất sách về phòng, cùng Chu Chu tìm các chơi.

 

Hai ngàn cân cá khô phơi đầy mái nhà và sân, vẫn hết chỗ, phơi sang cả mái nhà và sân của bà cụ cố, Chu mang một ít sang bên nhà mới phơi mới hết.

 

Phơi cá xong, ăn cơm trưa xong, Giang Hạ mang theo tiền và phiếu, đạp xe lên thị trấn mua hũ sành, dầu ăn, vừng và các loại gia vị, còn mua lưới đ.á.n.h cá, dây cước, dây thép mang về để lồng bè nuôi cá.

 

Hũ sành thể giao hàng tận nơi, nhưng mấy thứ khác tự mang về.

 

Lúc về, xe đạp của cô treo đầy đồ đạc, ngang qua đội sản xuất thì gọi : "Giang Hạ, thư và bưu kiện của cô ."

 

Thời đó thư từ và bưu kiện đều gửi về đội sản xuất.

 

Giang Hạ lấy thư và bưu kiện, thư là của Trương Phức Nghiên, bưu kiện là do Giang Đông gửi, một thùng to đùng.

 

Về đến nhà, Giang Hạ mở bưu kiện của Giang Đông , bên trong ít tài liệu ôn thi đại học, một bức thư, còn mấy cân len, màu trắng gạo, màu xám, còn màu nâu nhạt.

 

Gửi len cho cô gì? Cô đan áo len !

 

trong thư Giang Đông còn bảo cô đan cho một cái khăn quàng cổ?

 

Cái món cô cũng chịu c.h.ế.t!

 

Không Chu Thừa Lỗi đan nhỉ?

 

Giang Hạ mở thư của Trương Phức Nghiên xem, đó mắt sáng lên.

 

Tiền đến !

 

 

Loading...