Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 141: Được người tôn kính

Cập nhật lúc: 2025-11-29 12:08:17
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người thuyền viên nhảy xuống biển, chẳng bao lâu ngoi lên mặt nước.

 

Ông chủ Quách hỏi: "Thế nào? Dưới đáy biển ?"

 

Người thuyền viên : "Chẳng thấy gì cả, đáy biển đến con ốc cũng chẳng còn, chắc bọn họ nhặt sạch ."

 

Cái hang động cũng thấy, rốt cuộc biển cả mênh mông, thuyền nhà họ Chu cũng thể đảm bảo nào cũng đậu ngay ngắn miệng hang.

 

lặn xuống đến một phút, tìm thấy hang động ?

 

Ông chủ Quách tin là chẳng gì: "Tìm kỹ xem, nếu gì thì bọn họ thể nào đậu ở đây nhiều ngày như , tất cả xuống tìm xem!"

 

Thế là vài thuyền viên đều nhảy xuống, lặn xuống đáy biển tìm kiếm.

 

Có một thuyền viên thực phát hiện cái hang đó, nhưng nó quá tối, quá sâu, thấy rợn , hơn nữa sắp hết nên vội vàng bơi lên.

 

Hắn cũng tư tâm, khi ông chủ Quách hỏi phát hiện gì , giấu nhẹm chuyện cái hang .

 

Vừa chính ông chủ Quách cũng xuống nước nhưng phát hiện gì, chỉ đành lái thuyền rời .

 

Khi thuyền đ.á.n.h cá nhà họ Chu về đến bến tàu thì gần 6 giờ tối.

 

Ánh nắng vàng kim rải xuống bến tàu nhỏ bận rộn, mặt ngư dân ai nấy đều nở nụ rạng rỡ như nắng, hiển nhiên hôm nay thu hoạch đều khá.

 

Giang Hạ thấy thuyền nhiều đều cá phèn hồng, xem cơn bão mang đến cho ít loại cá .

 

Bởi vì mẻ lưới thứ hai của nhà họ cũng chủ yếu là cá phèn hồng.

 

Điền Thải Hoa thấy thì vui vẻ nổi, nhịn sa sầm mặt mày: "Xui xẻo thật, ai cũng vớt cá phèn hồng thế , thế thì giá thu mua sẽ cao ."

 

Chu Thừa Hâm xong liền thấy phiền: Cô chỉ oán trách!

 

Tổng cộng bốn năm trăm cân cá phèn hồng, giá thấp đến cũng kiếm nhiều hơn ngày thường bọn họ biển!

 

Bố Chu cũng lườm cô một cái: "Thế vẫn còn hơn là vớt gì!"

 

Con dâu cả chán quá, vẫn là Tiểu Hạ tâm thái , lúc nào cũng tươi như hoa!

 

Chu Thừa Lỗi hỏi thăm thuyền bên cạnh, quả nhiên, giá thu mua cá phèn hồng hôm nay chỉ một hào một cân!

 

Bình thường tùy theo kích cỡ thể bán từ một hào rưỡi đến hai hào.

 

Anh thấy nhiều cá phèn hồng như , trong lòng nảy một ý tưởng, bèn về phía Giang Hạ.

 

Giang Hạ tâm thần lĩnh hội, kéo tay áo hiệu cúi xuống, đó thì thầm: "Anh thu mua cá phèn hồng về phơi khô ?"

 

Chu Thừa Lỗi cúi đầu, xong, trong mắt liền nhuốm ý . Vẫn là cô hiểu , chỉ một ánh mắt là hiểu ý định của , nắm lấy tay cô, bóp nhẹ một cái, gật gật đầu: "Ừ."

 

Giang Hạ : "Vậy thì thu !"

 

Hiện tại rẻ hơn nhiều như , thu về phơi khô bán , quả thực thể kiếm thêm một khoản.

 

Chu Thừa Lỗi cầm tay cô: "Vậy để hỏi xem những khác bán , chúng thu mua giá cao hơn trạm thu mua một xu một cân."

 

"Được."

 

Sau đó Giang Hạ hỏi Điền Thải Hoa và Chu Thừa Hâm: "Anh cả, chị dâu cả, chỗ cá phèn hồng chị mang về phơi khô bán luôn?"

 

Điền Thải Hoa: "Đương nhiên là bán ."

 

còn phơi bào ngư, phơi bào ngư phiền phức lắm, thời gian phơi chỗ cá .

 

Nếu phơi cả hai thứ cùng lúc thì xuể, lỡ phơi khéo hỏng hết thì lỗ vốn ?

 

Đâu như Giang Hạ, bố chồng giúp đỡ.

 

Nghĩ , Điền Thải Hoa thấy ngu, lúc đáng lẽ giữ bố chồng ở cùng mới đúng.

 

Chu Thừa Hâm liền hỏi: "Em với A Lỗi định phơi cá khô ? Vậy cho các em mang về phơi đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-141-duoc-nguoi-ton-kinh.html.]

 

Giang Hạ: "Vậy bọn em sẽ thu mua với giá một hào một xu."

 

Mắt Điền Thải Hoa sáng rực, đắt hơn một xu một cân cũng kiếm thêm mấy đồng đấy!

 

Chu Thừa Hâm xua tay: "Không cần , các em phơi thì cứ lấy !"

 

Hôm nay Giang Hạ câu nhiều cá như , chỗ đó đáng giá 50 đồng, chỗ bào ngư cũng đáng ít tiền, còn nhặt san hô đỏ, Chu Thừa Hâm thỏa mãn, thậm chí cảm thấy hôm nay quả thực là đỉnh cao nhân sinh của !

 

Điền Thải Hoa: "..."

 

Giang Hạ : "Phải tính chứ, qua bên cân , lát nữa em tính tiền cho cả."

 

Giang Hạ cũng sẽ chiếm chút tiện nghi , ở riêng , em ruột vẫn nên tiền bạc phân minh thì hơn.

 

Bố Chu Giang Hạ phơi cá khô, mặt lộ nụ . Cần cù bù thông minh, vợ chồng thằng Tư chăm chỉ như , tiền lớn tiền nhỏ đều bỏ qua, sớm muộn gì cũng phát đạt.

 

Mấy bố con gánh từng gánh cá rời thuyền, chất lên xe đẩy đưa về nhà.

 

Chu Thừa Hâm bán cá câu hôm nay và các loại cá tạp khác, tổng cộng bán 63 đồng.

 

Cá phèn hồng cũng cân xong, tổng cộng 463 cân.

 

Về đến nhà, Giang Hạ đưa tiền cho Điền Thải Hoa, đưa 51 đồng.

 

Điền Thải Hoa tươi rói, hôm nay nhà cô cũng kiếm cả trăm đồng, đấy là còn tính chỗ bào ngư!

 

Chu Thừa Lỗi thu mua thêm của dân làng hơn 1500 cân cá phèn hồng, đầy cả sân là những sọt cá.

 

Cơm nước xong xuôi, cả nhà cùng Chu mời mười lăm phụ nữ đến cùng cá.

 

Ngay cả Lý Tú Nhàn cũng thoát, Chu Thừa Sâm kéo cá cùng.

 

Trong lòng cô phiền c.h.ế.t, cô là một giáo viên nhân dân, thế mà cũng cùng đám thôn nữ mổ cá!

 

Lý Tú Nhàn lộ vui giận mặt, trong lòng phiền nhưng bên ngoài vẫn biểu hiện gì.

 

Lúc một phụ nữ trong thôn : "Cô giáo Lý, các cô giáo viên sướng thật đấy, việc nhẹ nhàng sạch sẽ, kỳ nghỉ nhiều."

 

Giọng điệu ngưỡng mộ tôn kính.

 

Lý Tú Nhàn : "Đâu ! Làm giáo viên lương thấp lắm, biển đ.á.n.h cá một ngày còn kiếm nhiều hơn cả tháng."

 

Mấy phụ nữ khác nhao nhao lên tiếng: "Sao mà so thế , biển đ.á.n.h cá nguy hiểm lắm, dựa ông trời mà ăn! Còn cô giáo Lý là tầng lớp trí thức, kiếm tiền nhẹ nhàng định, tương lai còn nhà nước nuôi dưỡng tuổi già."

 

" đấy! Làm giáo viên là nhất ! Nhẹ nhàng! Chúng văn hóa chỉ đan lưới, cá thuê cho , ngày nào cũng mệt c.h.ế.t sống , một tháng cũng chỉ hai ba mươi đồng."

 

"Vẫn là cô giáo Lý sướng! Một năm hai kỳ nghỉ lớn, mỗi cuối tuần nghỉ một ngày, mùa vụ cũng nghỉ mấy ngày, cần cũng tiền lĩnh, nhẹ nhàng bao? Về già còn lương hưu, cả đời cần lo nghĩ, mấy!"

 

...

 

Vì Lý Tú Nhàn là giáo viên, chồng là cán bộ thị trấn nên phụ nữ trong thôn đặc biệt tôn trọng cô , một tiếng "cô giáo Lý", hai tiếng "cô giáo Lý", tràn đầy sự khen tặng và ngưỡng mộ, khiến trong lòng cô dễ chịu hơn chút.

 

: "Mỗi nghề cái riêng! các chị vẫn nên dặn dò con cái ở nhà học hành cho giỏi, học xong đại học trường còn phân phối công việc , hơn nữa là công việc còn hơn cả giáo viên đấy."

 

Nói , cô nhịn liếc Giang Hạ đang im lặng cá ở góc , nghĩ thầm lát nữa về nhân cơ hội giáo d.ụ.c Oánh Oánh học hành cho .

 

Nếu thì bố lợi hại đến cũng thế thôi? Con vẫn dựa bản lĩnh của chính mới khác tôn trọng.

 

Giống như thím Tư xuất như , nhưng thi đại học đỗ, lấy chồng cũng chỉ thể một thôn nữ, ngày ngày mổ cá!

 

Sống ở trong thôn, ai còn quan tâm bố cô là ai?

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Không giống như cô một công việc thể diện, ngoài ai mà chẳng tôn trọng gọi một tiếng "cô giáo Lý"?

 

Ai Giang Hạ là ai chứ?

 

Đêm nay Lý Tú Nhàn chẳng bao nhiêu cá, nhưng chuyện với dân làng ít.

 

 

Loading...