Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 140: Gã đàn ông vô dụng!
Cập nhật lúc: 2025-11-29 09:10:38
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Uyển lao tới nhanh như chớp!
Giang Hạ lập tức đạp một chân lên vệt màu đỏ đó, hích m.ô.n.g một cái thật mạnh!
Ôn Uyển húc bay ngoài, ngã phịch xuống cát, phẫn nộ trừng mắt Giang Hạ: "Cô cái gì mà húc ?"
Giang Hạ lạnh lùng cô : "Biết còn hỏi! Cút xa một chút, đừng hòng ăn cướp! Nếu bẻ gãy tay cô đấy!"
"Sao gọi là cướp? Cô chẳng bảo ai nhặt là của đó !" Ôn Uyển bò dậy, xông lên, đưa tay định đẩy Giang Hạ.
Dù cô cũng Chu Quốc Hoa ở đây!
Ánh mắt Giang Hạ sắc lạnh, trực tiếp nắm lấy tay cô , vặn ngược một cái, tay cô trật khớp, đó túm chặt lấy tóc cô : "Cướp ! Giờ cô cướp , cướp thì là của cô!"
Một tay Ôn Uyển Giang Hạ vặn trật khớp, tóc túm đau điếng, cô đau đến mức theo bản năng dùng tay còn giữ c.h.ặ.t c.h.â.n tóc , chỉ sợ Giang Hạ giật tróc cả da đầu , miệng gào lên: "Chu Quốc Hoa, c.h.ế.t hả? Còn mau qua cứu em! Á... Đau quá!"
"Cô cái gì ? Buông Tiểu Uyển !" Chu Quốc Hoa lao tới mặt Giang Hạ, đưa tay định tóm lấy tay cô, ý đồ tách hai .
Giang Hạ nghiến răng giật mạnh tóc Ôn Uyển, đẩy mạnh cô về phía Chu Quốc Hoa: "Cút! Còn dám cướp nữa thì đừng trách khách khí!"
Chu Quốc Hoa đỡ Ôn Uyển, buông cô , bước đến mặt Giang Hạ, hung hăng trừng mắt: "Cô đẩy còn đ.á.n.h mà còn già mồm ? Đừng tưởng đ.á.n.h đàn bà! Cho cô một cơ hội, xin Tiểu Uyển ngay! Nếu đừng trách tay!"
Giang Hạ khẩy: "Mắt vấn đề ? Không thấy là cô lao định cướp đồ đào ? đẩy cô chẳng lẽ dang rộng vòng tay chào đón? giống , thích cô nhào lòng!"
"Quốc Hoa, cổ tay em đau quá! Cô bẻ gãy tay em !" Ôn Uyển hổ tức giận. Xin cái gì, đ.á.n.h con tiện nhân đó chứ!
Chu Quốc Hoa sang, thấy cổ tay Ôn Uyển rũ xuống một cách tự nhiên, là trật khớp. Hắn chỉ cảm thấy Giang Hạ quá ác độc!
Hắn vươn tay định tóm lấy Giang Hạ, cho cô nếm thử mùi vị trật khớp.
Giang Hạ nghiêng né tránh tay cực nhanh, nhấc chân tung một cú đá trời giáng đầu gối !
lúc Điền Thải Hoa cũng xông tới, từ phía húc mạnh !
Chu Quốc Hoa quỳ sụp cả hai đầu gối xuống cát!
Ôn Uyển: "..."
Chu Quốc Hoa vốn định đ.á.n.h , chỉ dạy cho Giang Hạ một bài học nên phòng . Hắn ngờ phản ứng của hai phụ nữ nhanh như , đá một cú đau điếng, Điền Thải Hoa húc thêm cái nữa, thế là quỳ rạp luôn!
Hắn vội vàng dậy: "Các ..."
Điền Thải Hoa chống nạnh, ưỡn n.g.ự.c tiến gần : "Chúng ? Mày đ.á.n.h hả? Đánh ! Thuyền nhà tao , một gã đàn ông sức dài vai rộng như mày liền bắt nạt hai phụ nữ bọn tao hả? Ngon thì nhào vô! Mày đ.á.n.h ! Mày đ.á.n.h !..."
Điền Thải Hoa ngẩng đầu ưỡn ngực, từng bước ép sát: "Đánh ! Đánh ! Mày dám chạm bà một cái, bà lên đội sản xuất kiện mày tội sàm sỡ!"
Chu Quốc Hoa Điền Thải Hoa ép cho lùi liên tục. Hắn mới là một gã trai tơ hơn hai mươi tuổi, bản tính vốn thuần lương, là đối thủ của phụ nữ trung niên đanh đá tiếng trong thôn như Điền Thải Hoa.
Thấy cô ưỡn "hung khí" sấn , sợ đến đỏ mặt tía tai, liên tục lùi về , chỉ sợ cô cọ thì mười cái miệng cũng giải thích .
Nếu là Giang Hạ thì còn đỡ, chứ hạng như Điền Thải Hoa đối với là bậc bác, bậc thím, thật sự chịu nổi!
" là thể lý! Nam t.ử hán đại trượng phu thèm chấp đàn bà!" Hắn đỏ mặt, nén cơn đau thấu xương ở đầu gối, kéo Ôn Uyển bỏ .
Ôn Uyển còn đang đợi mặt cho , kết quả cứ thế mà chạy?
Hắn còn là đàn ông ?
Ôn Uyển tức sắp c.h.ế.t !
Đồ đàn ông vô dụng!
Chu Quốc Hoa kéo Ôn Uyển về bên cạnh thuyền của : "Tiểu Uyển, tay em thương , chúng về ! Dù cây san hô đỏ cũng họ nhặt mất ."
Bị họ nhặt mất thì trách ai? Ôn Uyển trừng mắt lườm một cái, chỉ cảm thấy quá vô dụng, so với Chu Thừa Lỗi!
Cô hất tay , tức giận : "Đi thôi!"
Tay cô động đậy liền đau điếng, về tìm nắn .
Mẹ kiếp, Giang Hạ là bác sĩ chỉnh hình ? Sao vặn tay trật khớp điệu nghệ thế?
Điền Thải Hoa cũng kinh ngạc vì sự lợi hại của Giang Hạ, đợi hai lái thuyền mới nhịn hỏi: "Vừa nãy cái chiêu hích m.ô.n.g vặn tay của thím là luyện qua hả? Thuần thục gớm!"
Giang Hạ: "Coi như là !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-140-ga-dan-ong-vo-dung.html.]
Cú hích m.ô.n.g chỉ là phản xạ tự nhiên của Giang Hạ.
Kiếp , từ năm ba tuổi cô theo bà nội bán rau. Không tiền thuê sạp, đều dựa việc sớm để chiếm chỗ vỉa hè.
Chỗ vỉa hè "mặt tiền" sẽ dễ bán hơn sạp bên trong chợ.
thường xuyên gặp tình huống tranh giành chỗ với khác.
Bị tranh nhiều cũng cách tranh .
Chính là lao tới hích m.ô.n.g một cái, hất , trải cái bao tải dứa xuống đất, thế là chiếm chỗ!
Vừa Ôn Uyển lao tới, cô theo bản năng hích m.ô.n.g hất cô .
Giang Hạ thấy thuyền nhà , chắc là thấy họ xảy tranh chấp nên yên tâm.
Cô dời chân , : "Chị dâu cả, em phát hiện san hô , mau đào !"
Điền Thải Hoa: "..."
Lại phát hiện san hô đỏ nữa á?
Giang Hạ rốt cuộc vận may kiểu gì ?
Hai xổm xuống bắt đầu đào.
Tuy nhiên cây san hô gãy thành mấy khúc.
Giang Hạ đào hai khúc, Điền Thải Hoa đào ba khúc, nhưng khúc Giang Hạ đào dài hơn và to hơn.
Điền Thải Hoa đau lòng : "Gãy thế chắc đáng tiền nhỉ?"
Giang Hạ: "Có thể bán cho cửa hàng trang sức, dùng để mài thành hạt châu, nhưng giá bao nhiêu thì em cũng . Nếu chị bán, lúc nào em bán sẽ bán giúp chị."
Điền Thải Hoa mắt sáng lên: "Chỗ san hô thím cho á?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Giang Hạ: "Chị đào thì tính là của chị."
Nếu Điền Thải Hoa xông lên giúp, Giang Hạ sẽ chia chỗ san hô cho cô .
hiện tại, chia thì chia, ít nhất nãy cô chút do dự xông lên bênh vực cô.
Điền Thải Hoa lập tức thỏa mãn: "Nếu thành hạt châu thì gãy một chút cũng ảnh hưởng gì! Chắc cũng đáng tiền đấy nhỉ?"
"Em ."
"Nhất định là đáng giá."
Lúc thuyền nhà họ Chu cập bến, Chu Thừa Lỗi và Chu Thừa Hâm đợi thuyền dừng hẳn nhảy xuống.
Chu Thừa Lỗi chạy đến mặt Giang Hạ, kéo cô xoay qua xoay kiểm tra: "Có ?"
"Không , xảy chút tranh chấp nhỏ thôi."
Chu Thừa Hâm chậm hơn một bước cũng đuổi tới, thoáng qua Điền Thải Hoa đang hớn hở: "Vừa nãy chuyện gì ?"
Điền Thải Hoa tuôn một tràng như đổ đậu: "Cái con Ôn Uyển hổ định cướp san hô đỏ Tiểu Hạ tìm thấy, Tiểu Hạ đẩy ..."
Chu Thừa Lỗi thấy Chu Quốc Hoa động thủ với Giang Hạ, đáy mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo thấu xương, nắm c.h.ặ.t t.a.y Giang Hạ.
Chu Thừa Hâm xong cũng cạn lời: "Thằng ranh Chu Quốc Hoa ngứa đòn ? Về tao sẽ dạy dỗ nó. Hai lên thuyền ! Đừng ở đây nữa."
"Được." Giang Hạ đồng ý. Hôm nay là ngày Chu Thừa Hâm biển, cô cũng lãng phí thời gian của họ, bắt họ đón .
Mấy trở thuyền, bố Chu và Chu Thừa Sâm cũng quan tâm hỏi han sự tình, Điền Thải Hoa dịp kể lể một hồi.
Bố Chu tức giận : "Về sẽ hỏi xem thằng Chu Binh Cường dạy con kiểu gì!"
Sau đó cả nhà đến vùng biển , cánh đàn ông mặc đồ lặn xuống biển thu bào ngư.
Lần , ba em và bố Chu phiên trận, bào ngư to trong hang đá đều thu hoạch gần hết, phần còn quá sâu bên trong, quá tối, bố Chu, Chu Thừa Hâm và Chu Thừa Sâm cũng dám , đành từ bỏ.
Dù về đám bào ngư bên trong lớn lên cũng sẽ bò ngoài thôi.
Thu xong bào ngư mới 3 giờ rưỡi, tiện thể họ kéo thêm một mẻ lưới về nhà.
Sau khi thuyền của họ rời , thuyền của ông chủ Quách liền lái tới, cũng dừng ở vị trí họ đậu, đó một thuyền viên nhảy xuống biển.